Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 32: Do Chúng Mày Quá Kém, May Mà Anh Quá Thần
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh mang một chiếc ghế ra ngồi trước cửa. Hắn chẳng ngắm người qua lại, cũng chẳng nhìn ngó phố xá, chỉ lặng lẽ cảm nhận không khí nơi đây.
Khi mới ra tù trở về nhà, hầu hết mọi người đều xa lánh hắn, khiến Minh thường xuyên ru rú trong nhà, ít khi ra ngoài.
Ở thành phố B này, hắn không có người quen, đồng nghĩa với việc không ai biết hắn từng ở tù. Mọi người không còn xa lánh, mang lại cho hắn cảm giác hòa nhập trở lại với xã hội.
Minh ngồi một lát, khách bắt đầu ăn xong và ra về. Nhờ tâm trạng thoải mái sau khi thưởng thức món ăn của Minh, không ai chen lấn tranh giành thanh toán trước, cũng chẳng có kẻ nào lợi dụng sự đông đúc mà ăn quỵt. Phần lớn khách hàng đều quét mã QR để thanh toán, chỉ có số ít người dùng tiền mặt, nên Minh cũng không phải làm gì nhiều.
Ai chuyển khoản thì đưa màn hình xác nhận thành công cho Minh xem, còn ai trả bằng tiền mặt, Minh sẽ nhận và thối lại nếu cần.
Một vị khách nam thân hình hơi béo, trông có vẻ sành ăn uống, sau khi thanh toán xong, thấy phía sau không có ai chờ đợi, liền chưa vội rời đi mà lên tiếng hỏi Minh:
- Chào chủ quán, tôi thấy trên biển hiệu còn có cả mấy món đặc biệt, chủ quán tính khi nào bán?
Không có gì là bí mật cả, Minh liền trả lời:
- Huynh hỏi món đặc biệt sao? Những món đó, khách phải đặt trước để quán chuẩn bị. Nếu không, quán chỉ phục vụ các món chính này hằng ngày thôi!
Vị khách béo lại hỏi:
- Thế chủ quán có nhận làm những món khác không?
Minh cười hỏi lại:
- Huynh muốn đặt món gì?
Vị khách béo liền nói:
- Vịt càn khôn, chủ quán có nhận làm không?
Minh hình dung món Vịt càn khôn trong đầu. Đây là một món ăn khá ấn tượng trong các bộ phim điện ảnh, nhìn thì hoành tráng vậy, nhưng thực ra cũng chỉ là biến tấu từ Vịt bát bảo mà thôi. Minh tự tin bản thân có thể làm được món này.
Hắn gật đầu nói:
- Làm được. Huynh muốn dùng tại quán hay mang đi?
Vị khách béo lại hỏi:
- Có thể mua mang đi?
Minh vẫn cười trả lời:
- Quán không phục vụ giao hàng, cũng không cung cấp hộp đựng mang đi. Nhưng chỉ cần khách mang đồ đựng đến, thì có thể mua mang về!
Lúc này vị khách béo mới tỏ ra vui mừng, nói:
- Vậy Huynh cho tôi đặt một con Vịt càn khôn vào tối ngày kia, chúng ta trao đổi số điện thoại nhé!
Minh gật đầu. Mới ngày đầu mở quán mà đã có khách đặt món, con đường nấu ăn mà hắn chọn quả thực rất rộng mở.
Hai bên trao đổi số điện thoại với nhau. Minh nhận năm trăm nghìn tiền đặt cọc. Không phải vì Minh sợ làm ra mà khách không đến nhận, mà là vị khách béo sợ Minh không nhận tiền cọc sẽ quên mất không làm.
Thấy có người tiên phong, những khách khác còn ở trong quán, có nhu cầu, cũng bắt đầu tiến đến đặt hàng với Minh.
Quá nhiều người cùng lúc muốn đặt món, Minh chỉ có thể tự đặt ra giới hạn cho bản thân là chỉ nhận ba đơn đặt trước trong một ngày.
Vậy mà số lượng đặt trước vẫn cứ đông nghịt, thậm chí còn có không ít khách hàng muốn mời Minh về nấu cỗ cho gia đình họ.
Rồi những cái tên món ăn độc đáo mà Minh còn chưa từng nghe bao giờ bắt đầu xuất hiện: nào là Trư Bát Giới Vượt Hỏa Diệm Sơn, Thanh Long Vượt Biển, Tình Chàng Ý Thiếp, Nụ Hôn Đầu, Thiên Địa Dung Hòa, Ngưu Ma Vương Gặm Tre Rừng,...
Dù hỗn loạn là thế, nhưng Minh vẫn bình tĩnh nói chuyện với từng người, sắp xếp lịch đặt món của từng người đâu vào đấy. Còn những khách muốn hắn giúp nấu cỗ thì Minh thẳng thừng từ chối, vì hắn không muốn quán ăn của mình phải ngừng hoạt động một ngày nào cả.
Minh xử lý mọi việc ổn thỏa thì cũng đã gần mười hai giờ. Lúc này, khách trong quán cũng đã về hết. Hắn đang định đóng cửa quán lại để nhân viên dọn dẹp, còn hắn thì tranh thủ thiền định cho đến một giờ ba mươi, khi nhà cung cấp giao hàng đến là vừa. Thì Hoàng và Dũng đi ra đứng gần hắn. Dũng lên tiếng:
- Các quán khác bây giờ vẫn còn khách mà quán mình đã bán hết đồ ăn rồi, Huynh có định làm thêm nhiều không?
Minh nhìn hai thằng nhân viên của mình:
- Huynh thì bao nhiêu cũng được, nhưng bọn mày có sức không?
Hoàng và Dũng cười gượng gạo. Quán đông khách thì nhân viên mệt, đó là một điều bất biến không bao giờ thay đổi, thế nên chẳng nhân viên nào đi làm lại mong quán đông khách quá làm gì.
Minh nhìn hai thằng nhân viên đứng cạnh, cười ngây ngô như hai thằng ngốc, làm mất hết cả mỹ quan phong thủy của quán, liền giả vờ trách móc:
- Không vào dọn dẹp đi. Hai thằng đàn ông con trai lại để hai đứa con gái dọn, còn mình thì ra đây đứng cười!
Thấy Minh nói vậy, cả hai thằng lại đồng thanh:
- Bọn em đang đợi người!
Vừa dứt lời, chuông điện thoại của Hoàng vang lên, nhưng thằng nhóc không bắt máy, mà nhìn ra ngoài đường, vẫy tay gọi:
- Đây! Đây! Đây!
Đường lúc này vẫn còn đông người đi tìm đồ ăn, Hoàng gọi như thế làm sao mà bạn nó nghe thấy được chứ. Minh nói:
- Nghe điện thoại đi, gọi thế không ai nghe thấy đâu, chỉ tổ điếc tai Huynh thôi!
Hoàng lúc này mới bắt máy, vẫn vẫy tay, nói vào điện thoại:
- Nhìn chéo sang trái, có thấy tay của tao không?
Một nhóm sinh viên nam nhìn thấy Hoàng thì đi tới. Nhưng trước tiên là chào Minh:
- Chúng em chào Huynh ạ! Nghe Hoàng với Dũng kể là làm ở đây, bọn em qua ủng hộ ạ!
Minh mỉm cười gật đầu. Quả nhiên nhân viên của hắn sau khi ăn đồ ăn hắn làm thì sẽ khoe với bạn bè, như thế là thay hắn quảng cáo cho quán rồi.
Đáng tiếc, quán hắn vừa mở cửa, một trăm suất cơm mà hắn chuẩn bị đã bán sạch bách, lúc này đến canh còn chẳng còn, chứ đừng nói là cơm với thức ăn.
Dũng nói:
- Bọn mày đến muộn rồi. Đồ ăn Huynh tao làm ngon tầm cỡ đầu bếp nổi tiếng thế giới, vừa mở bán chưa mấy phút đã bán hết rồi. Về đi, tối sáu giờ quán mở cửa, nhớ qua sớm xếp hàng!
Nhóm bạn học của Hoàng và Dũng vẫn nghĩ rằng hai đứa đang tâng bốc Minh. Bán hết nhanh thế chắc là do hôm nay quán khai trương có chương trình khuyến mại hoặc là làm ít để bán thử thôi, chứ làm gì có quán ăn nào ngày nào cũng bán hết nhanh chóng như vậy được.
Không ăn được đồ ăn ở quán Minh, nhóm bạn học của Hoàng và Dũng đành chào Minh và hai đứa bạn rồi sang quán khác ăn.
Minh đi lên phòng nghỉ của quán chứ không về trọ, hắn nói với bốn nhân viên:
- Dọn xong thì về sớm đi! Lúc về nhớ khép cửa ngoài lại giúp Huynh!
Minh vào phòng nghỉ nằm thiền chưa được mười lăm phút thì bốn nhân viên của hắn cũng đi vào. Chúng dọn dẹp xong, đóng cửa nhưng không về, mà lại vào phòng nghỉ của quán chơi game làm loạn, khiến Minh không thể nào tĩnh tâm thiền định.
Bất lực với bốn đứa nhân viên của mình, Minh liền đứng dậy, lấy điện thoại tải game chơi cùng chúng.
Game mà bốn đứa chơi là thể loại bắn súng đội nhóm. Có Minh tham gia, cả bốn đứa liền vỗ ngực nói với hắn bằng giọng hùng hồn: “Để em gánh Huynh!”
Minh chỉ cười nhạt. Tuy hắn bây giờ mới tải game, nhưng hắn là loại người chỉ cần tiếp xúc qua là giỏi, lát nữa còn chưa biết ai gánh ai đâu.
Sự thật chứng minh rằng, vừa vào game, sau khi làm quen với cơ chế của game, Minh đã thể hiện như một vị đại thần trong game, khiến bốn đứa nhân viên của hắn phải lác mắt.
Còn nhân viên của Minh, tất nhiên rồi, thùng rỗng thường kêu to. Chúng nó là minh chứng của một định lý: “không có ngu nhất, chỉ có ngu hơn”, vừa vào đã thi nhau chết rồi đổ thừa, khiến Minh phải dùng hết tinh thần để gánh bốn con heo.
Cả lũ đã dựa vào Minh gánh mà còn nói Minh lừa đảo, chắc chắn là đã chơi game từ trước rồi. Rồi khẳng định với Minh: “Không phải vì chúng em chơi kém, chỉ là vì Huynh quá thần mà thôi”.
Minh nhìn bốn đứa nhân viên của mình bằng ánh mắt chán ghét, phán một câu xanh rờn:
- Do chúng mày quá kém, may mà Huynh quá thần!