Chương 33: Ăn Mừng

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau vài ván game, đã đến một giờ ba mươi chiều. Minh dừng chơi vì đoán chừng nhà cung cấp sắp giao hàng đến:
- Thôi anh không chơi nữa đâu, chút nữa nhà cung cấp giao hàng đến rồi!
Nói đoạn, Minh đi thẳng ra khỏi phòng, mặc kệ bốn đứa nhóc ở phía sau.
Có vẻ thấy Minh dừng chơi, bốn 'cục tạ' kia không có người 'gánh' nữa, chán nản chẳng muốn chơi tiếp, thế là cũng tắt game rồi chạy theo Minh.
Minh vừa mở cửa quán thì nhà cung cấp cũng vừa giao hàng đến, đúng lúc đang định gọi điện cho hắn.
Minh kiểm tra hàng hóa xem có đảm bảo chất lượng không, rồi mới nhận hàng và thanh toán tiền.
Nhìn chiếc xe chở hàng của nhà cung cấp rời đi, Minh dặn dò bốn nhân viên của mình:
- Chuyển đồ giúp anh vào trong bếp, xong rồi thì về đi, chiều đến giờ thì quay lại đây!
Bốn nhân viên chia nhau chuyển đồ giúp Minh vào bếp, nhưng khi chuyển đồ xong thì chẳng đứa nào chịu về.
Minh nhìn nhân viên của mình, hỏi:
- Sao còn không về đi, ở lại anh cũng không trả thêm lương cho chúng mày đâu!
Minh Anh đại diện lên tiếng:
- Chúng em không cần anh trả thêm lương, chúng em muốn ở lại học trộm công thức nấu ăn của anh!
Minh chẳng quan tâm nữa, hắn buông một câu nói hờ hững:
- Tùy chúng mày đấy, đừng làm vướng chân vướng tay anh là được!
Nói đoạn, Minh không còn để ý đến sự hiện diện của bốn nhân viên nữa, hắn tập trung vào công việc của mình.
Đến bốn giờ ba mươi chiều thì coi như đã xong hết mọi việc, cả cơm cho nhân viên hắn cũng đã làm xong. Lúc này, Minh mới bảo nhân viên dọn cơm ra để ăn:
- Dọn cơm ra ăn sớm đi!
Bữa cơm chiều nay Minh chuẩn bị cho nhân viên có ba món: sườn cốt lết nướng mật ong, cá sặc chiên sả ớt, và đậu chiên sả ớt.
Ngồi vào bàn ăn, Minh Anh lại nói:
- Được ăn đồ anh Minh làm thật là một điều hạnh phúc!
Ba nhân viên còn lại gật đầu lia lịa, đồng thanh nói: “Đúng đúng”. Sau đó Minh Anh lại thở dài:
- Nếu sau này mà không được ăn nữa thì sẽ nhớ lắm đây?
Minh cười, cốc đầu cô bé:
- Mới tí tuổi đã như bà cụ non, ăn đi! Muốn được ăn ngon mãi thế này thì cố mà nhớ kỹ cách anh nấu ăn, rồi tự làm theo!
Thật ra, Minh thừa hiểu ý tứ trong lời nói của Minh Anh. Nhưng hiện tại hắn chưa muốn nghĩ đến chuyện đó, mà cho dù hắn có nghĩ đến, cũng sẽ không nghĩ đến cô bé đó.
Minh coi cả bốn nhân viên của mình như những đứa em nhỏ, đối xử với chúng như người thân trong gia đình, chứ tuyệt đối không có bất kỳ suy nghĩ nào khác.
Có thể mọi người sẽ nghĩ tình cảm giữa Minh và bốn nhân viên của hắn tiến triển nhanh. Nhưng tất cả đều có nguyên do của riêng nó. Bốn nhân viên cảm thấy hạnh phúc khi ăn đồ ăn Minh làm, nên yêu quý Minh. Còn Minh thì thấy được tình cảm thuần khiết của chúng đối với mình, nhờ vậy mà hắn một lần nữa cảm nhận được hơi ấm gia đình, kể từ sau khi chia tay sư phụ.
Đúng sáu giờ tối, Minh mới cho nhân viên ra mở cửa. Không ngờ lúc này đã có một hàng dài dằng dặc người xếp hàng đợi quán của Minh mở cửa.
Thế là với tốc độ còn nhanh hơn buổi trưa, chỉ trong mười phút, quán của Minh đã bán hết một trăm suất cơm chuẩn bị cho buổi tối.
Minh lại phải xin lỗi và hẹn những người đến sau không mua được, mong họ lần sau đến sớm hơn.
Trong số những người không mua được cơm quán Minh, cũng có nhóm bạn học của Hoàng và Dũng nữa.
Chỉ là lần này, nhóm bạn của Hoàng và Dũng đã ngửi được mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ quán Minh. Chúng mới biết rằng Hoàng và Dũng không hề nói điêu, đẳng cấp nấu ăn của Minh hoàn toàn có thể sánh ngang với những đầu bếp nổi tiếng thế giới.
Cả đám sinh viên lần này tiếc nuối rời đi, quyết tâm ngày hôm sau phải mua bằng được cơm do Minh làm.
Minh lại tiếp tục mang ghế ra cửa quán ngồi khi đã hết việc.
Bốn nhân viên thì cứ cắm cúi phục vụ đồ uống cho khách và dọn dẹp khay đồ ăn đã dùng xong.
Sự bận rộn cũng chỉ trong thoáng chốc. Bảy giờ, khách quán Minh đã về hết. Đến bảy giờ ba mươi, nhóm nhân viên của Minh cũng đã dọn dẹp xong xuôi.
Thấy vẫn còn sớm, Minh chủ động rủ nhân viên của mình liên hoan:
- Nay mới khai trương mà quán đã đông khách như vậy là một chuyện vui! Mấy đứa có muốn ra ngoài liên hoan chút với anh không?
Dũng lên tiếng đầu tiên:
- Sau khi ăn đồ anh làm, em nghĩ mình không ăn được đồ khác nữa đâu!
Ba người còn lại cũng hùa theo Dũng:
- Đúng rồi, đồ anh làm là ngon số một!
Minh cười, hắn biết nhân viên của mình muốn liên hoan ngay tại quán, và hắn lại phải vào bếp nấu đồ ăn cho chúng. Tuy nhiên, hắn vẫn trêu:
- Thế thì thôi vậy, hôm nay anh cho mấy đứa nghỉ sớm, muốn đi đâu thì đi!
Bốn nhân viên của Minh lập tức phản ứng. Minh Anh và Dũng kéo hai tay Minh lắc lắc, liên tục nói: “Không chịu đâu, anh phải làm đồ nhậu cơ!”, còn Hoàng và Linh thì đứng hai bên như đang cổ vũ hai người kia.
Vì Minh coi nhân viên như em trai em gái của mình, nên hắn luôn có phần nuông chiều chúng. Yêu cầu của nhân viên cũng không quá đáng, hơn nữa, hắn cũng thật lòng muốn nấu ăn cho chúng:
- Được rồi, chia nhau ra đi mua đồ!
Minh cùng Minh Anh và Linh thì tạt qua chợ. Hai đứa nó khẳng định giờ này chợ vẫn còn bán đồ ăn, nhất quyết không cho Minh vào siêu thị.
Còn Hoàng với Dũng phụ trách đi mua bia hơi về.
Hai đứa Minh Anh và Linh lấy cớ là con gái đảm đang hơn nên đòi đi chợ cùng Minh, nhưng rồi từ đầu đến cuối, cả hai chẳng có chút tác dụng gì. Minh chọn đồ, xách đồ, trả tiền, làm hết mọi thứ.
Về đến quán thì Hoàng và Dũng cũng đã mua bia hơi, lạc luộc và bánh đa về.
Minh lại trổ tài vào bếp. Vì là tiệc nhậu nên hắn làm những món nhanh gọn và hợp với mồi nhậu: Rau muống xào tỏi, ngồng cải luộc chấm trứng, lưỡi vịt cay, cánh gà muối sả chiên giòn, và cuối cùng là bò xào măng trúc.
Minh Anh và Linh dọn bát đũa và thức ăn ra bàn ăn số một, còn Minh với Hoàng và Dũng đã rót bia uống trước một cốc.
Chỉ mới có chút hơi men vào người, Hoàng đã mạnh dạn hơn hẳn. Bàn ăn sáu người, vốn dĩ ba anh em ngồi một bên, hai chị em ngồi một bên, Hoàng lại chạy sang bên kia ngồi ngay vào ghế ở giữa.
Điều này làm cả Minh và Dũng bất ngờ trợn tròn mắt. Minh khen:
- Thằng này khá!
Dũng cũng giơ ngón cái lên với Hoàng.
Ai ngờ, Minh Anh và Linh vừa dọn xong, không ai ngồi xuống cạnh Hoàng. Minh Anh chỉ tay vào Dũng và nói:
- Sang bên kia!
Dũng bình thường năng động, mạnh dạn là thế, nay gặp Minh Anh lại như gặp khắc tinh. Cô bé vừa nói một câu, Dũng đã cun cút sang ngồi cạnh Hoàng.
Thấy vậy, Minh làm anh cũng không thể để hai thằng em ngồi không một bên, còn mình thì ngồi cạnh Minh Anh và Linh được. Thế là Minh cũng cầm cốc bia sang ngồi vào ghế còn lại.
Cuối cùng, quay đi quay lại thì vẫn thế, ba anh em ngồi với nhau, hai chị em ngồi với nhau.
Minh nâng cốc lên và nói:
- Mọi người cùng nâng cốc với anh nào!
Năm anh em chạm cốc vào nhau. Minh bắt đầu hô hào:
- Anh em ơi!!!
Bốn nhân viên đồng thanh:
- Ơi!!!!
Minh: - Máu ở đâu là máu ở đâu????
Nhân viên: - Máu ở đây là máu ở đây!!!!
.... Hò dô ta nào! Hò dô ta nào!!!!
.... Trâu già thích gặm cỏ non/ Trẻ con thích chơi đồ cổ
.... Anh em mình là cái gì nào?
.... Anh em mình là cái gì đây?
. Một hai ba dô... Hai ba dô.... Hai ba uống
Rồi sau đó là những màn cảm ơn và chúc tụng nhau:
- Anh cảm ơn mấy đứa đã đến và làm việc cho quán của anh...
- Em thay mặt mọi người cảm ơn anh vì những bữa ăn ngon mà anh làm...
- Anh chúc tất cả mấy đứa sau này sẽ thành công trên con đường mình chọn...
- Em chúc anh ngày nào cũng như ngày này, hôm nào cũng là hôm nay...
- Anh coi mấy đứa như mấy đứa em trong nhà...
- Bọn em coi anh như anh cả trong nhà...
Cuối cùng, khi đã ngà ngà say, Minh Anh chốt hạ câu cuối:
- Vui như thế này, mọi người đi karaoke đi, anh Minh bao!