Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 5: Quyết Định Lên Thành Phố
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi kiểm tra cơ thể một lượt, Minh trở về nhà cùng với mẹ. Không còn là căn nhà nhỏ đơn sơ như trước, thay vào đó là một ngôi nhà mới xây. Tuy nhiên, Minh vẫn không cảm nhận được sự ấm áp của tình thân trong ngôi nhà mình.
Cô Nhu – mẹ của Minh, tinh thần xuống rất thấp, nước mắt như chực trào ra bất cứ lúc nào. Cô rất muốn nói chuyện với con, nhưng lúc này không thích hợp.
Minh đi lên căn phòng của mình, hắn cầm chiếc điện thoại duy nhất đặt trên giường lên. Có lẽ, đây là chiếc điện thoại của hắn lúc này, và có lẽ từ chiếc điện thoại này, Minh sẽ khám phá ra nhiều điều.
Cầm điện thoại lên, chiếc điện thoại tự động nhận diện khuôn mặt chủ nhân và mở khóa. Nhìn vào lịch hiển thị trên điện thoại, Minh biết mình đã xuyên không đến tương lai mười năm sau, năm 2035.
Minh nhớ ở trong quá khứ, những bộ phim hoạt hình xuyên không 2D hắn thường xem, nhân vật chính luôn có hệ thống “bàn tay vàng” đi kèm. Nhưng Minh đợi mãi mà chẳng thấy cái gọi là hệ thống xuất hiện.
Minh đành lướt qua tất cả các ứng dụng trên điện thoại. Hắn tìm thấy một ứng dụng nhật ký, liền mở ra đọc.
Trong nhật ký, Minh nhận ra mình của tương lai không phải là người thường xuyên viết nhật ký, chỉ thỉnh thoảng mới ghi lại vài dòng.
Lướt đến những dòng nhật ký đầu tiên, Minh chăm chú đọc từng chút một, cảm xúc của hắn cũng theo đó mà biến đổi.
Trong nhật ký, Minh biết được, hắn đã trở thành một phiên bản thất bại, một kiểu người mà chính hắn ghét nhất.
Minh của tương lai vẫn luôn oán hận mẹ vì bà đã thay đổi đăng ký chọn khối học khi hắn lên cấp ba. Sự thù hận càng tăng khi bà luôn mang đến những cảm xúc tiêu cực, chán nản cho hắn.
Oán trách ông trời vì đã để hắn sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, đã không có bố, lại có một người mẹ tiêu chuẩn kép, lúc nào cũng không vừa ý với hắn, không bao giờ nhìn thấy lỗi lầm của mình mà luôn đẩy trách nhiệm về phía hắn, lúc nào cũng trút áp lực bực tức lên hắn.
Thậm chí, những lúc hắn cần hơi ấm gia đình, cần sự quan tâm che chở từ mẹ nhất, thứ hắn nhận lại chỉ là sự lạnh nhạt và áp lực tăng thêm.
Và vì thế, ngày hôm nay, hắn mới nhảy xuống sông tự tử, tạo cơ hội cho Minh của quá khứ xuyên không đến đây.
Không biết là do nhật ký, hay do ảnh hưởng tiêu cực từ cơ thể tương lai này, linh hồn của Minh mười lăm tuổi xuyên không đến cũng bắt đầu dâng lên lòng thù hận với người mẹ mình.
Minh chìm đắm, hòa mình vào những dòng nhật ký của chính mình trong tương lai, không hề cảm nhận được thời gian trôi qua rất nhanh. Đến khi Minh đọc xong những dòng nhật ký này, tiếng mẹ hắn gọi xuống nhà ăn cơm tối cũng vừa vang lên:
– Có xuống ăn cơm không?
Vốn dĩ tâm trạng đang cực kỳ khó chịu khi đọc qua những dòng nhật ký của chính mình, khi nghe giọng điệu gọi xuống ăn cơm của mẹ, tâm trạng Minh suýt chút nữa bùng nổ.
Cố gắng đè nén cảm xúc, Minh đi xuống nhà ăn cơm với tâm trạng cực kỳ tệ hại.
Ngồi vào bàn ăn, Minh nhận bát cơm từ tay mẹ, hắn mở miệng nói:
– Con mời mẹ ăn cơm!
Chỉ là một câu mời cơm cực kỳ bình thường, nhưng lại khiến mẹ Minh bất ngờ, chững lại một nhịp. Đã bao lâu rồi bà không được nghe con trai mình nói câu này? Lâu đến mức bà không còn nhớ được nữa.
Trong bữa ăn, cả hai mẹ con đều im lặng, gần như không nói với nhau câu nào. Chỉ đến cuối bữa, để bắt chuyện với con, Nhu đã nói một câu khiến tâm trạng Minh càng đi xuống:
– Hình như cái Phượng sắp cưới rồi!
Minh im lặng một lúc, trong lòng hắn chỉ hiện lên hình bóng của một người con gái, nhưng sau đó hắn vẫn hỏi lại để cho chắc chắn:
– Phượng nào cơ?
Nhu lập tức đáp lời:
– Phượng học cùng con hồi cấp hai đấy. Hôm trước mẹ ra chùa gặp mẹ nó, hình như qua nhờ thầy xem ngày cho thì phải.
Minh ăn nốt miếng cơm còn lại trong bát, hắn đứng lên và nói:
– Con ăn xong rồi!
Minh không biết trong mười năm qua, hắn có yêu thêm người con gái nào nữa không. Nhưng linh hồn này, linh hồn của Nguyễn Tiến Minh mười lăm tuổi, chỉ yêu duy nhất một người con gái mà thôi.
Có lẽ, nếu là Minh của tương lai, lúc này đã không chịu đựng được nữa mà hét toáng lên rồi. Nhưng giờ đây, lại là linh hồn của Minh mười lăm tuổi đang trong thân xác hai mươi lăm tuổi này, hắn vẫn quen với việc chịu đựng khi mẹ hắn chưa quá đáng.
Một tuần sau, cả Minh và mẹ đều chỉ ở nhà, không ai đi làm. Mẹ Minh muốn ở nhà kiểm soát hắn, không để hắn có cơ hội tự tử nữa.
Còn Minh, linh hồn của hắn chỉ là cậu thiếu niên mười lăm tuổi, không hề được thừa hưởng chút kiến thức hay kinh nghiệm nào của Minh hai mươi lăm tuổi, hắn nào đâu biết làm gì.
Những ngày này, mẹ của Minh vẫn như ngày xưa, vẫn kiểm soát hắn và thay hắn quyết định con đường cuộc đời. Nào là “mẹ thấy chỗ này được, con đến làm chỗ này đi”. Nào là “mẹ thấy các cô bảo con bé này ngoan, hoàn cảnh nhà nó cũng giống với nhà mình, con có làm bạn với nó không để mẹ nhờ các cô giới thiệu”.
Cộng thêm bác Cúc cũng hay sang nói những lời tương tự với Minh.
Điều này khiến Minh càng thêm bực mình. Có một người mẹ như vậy, lúc nào cũng đưa ra những quyết định sai lầm, vậy mà cứ luôn thích khống chế người khác, bắt người khác phải nghe theo mình, hỏi sao Minh của tương lai không trở thành một kẻ thất bại được?
Những câu nói của mẹ khiến Minh càng thêm hiểu lầm bà ấy. Minh hiểu lầm rằng mẹ sợ hắn thành công rồi quay ra coi thường bà, hiểu lầm mẹ muốn kéo cuộc đời hắn xuống, hiểu lầm bà muốn hắn phải vất vả như bà trước kia, hiểu lầm bà muốn hắn sống một cuộc sống tầm thường.
Mà Minh không biết rằng, bà thật ra vẫn là một người mẹ, vẫn luôn mong muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho con mình, vẫn luôn lo lắng cho hắn nên mới hành xử như vậy.
Tình yêu thương con của bà không sai, cái sai là tính cách hay suy nghĩ tiêu cực cùng sự thiếu hiểu biết của bà. Nhưng cả Minh mười lăm tuổi hay Minh hai mươi lăm tuổi đều không biết được điều đó để nói cho mẹ mình hiểu.
Đến hôm nay, Minh quyết định bản thân sẽ thoát ra khỏi người mẹ này – điều mà cả Minh mười lăm tuổi hay Minh hai mươi lăm tuổi đều mong muốn. Hắn nói với mẹ:
– Con sẽ lên thành phố H làm!
Nghe Minh nói vậy, mẹ hắn lập tức từ chối:
– Không được lên thành phố!
Nhưng Minh vẫn kiên quyết:
– Con sẽ lên thành phố. Con lớn rồi, mẹ đừng quyết định thay con nữa!
Cả hai mẹ con cuối cùng cũng cãi nhau. May nhờ có bác Cúc đến thăm, nghe thấy và đi vào hòa giải, Minh mới được mẹ cho phép lên thành phố H làm việc.
Minh lên phòng chuẩn bị đồ đạc để lên thành phố. Linh hồn của Minh mười lăm tuổi tuy bị ảnh hưởng bởi nhật ký cùng với cơ thể hai mươi lăm tuổi của mình, nhưng hắn vẫn ghi nhớ công ơn sinh thành và nuôi dưỡng của mẹ. Tuy bà đã thất bại trong việc giáo dục con cái, hắn muốn thành công thì trước tiên phải rời xa bà đã. Tương lai, hắn sẽ trở về để trả ơn cho mẹ sau.