Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 6: Chó Liếm
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một thân một mình, Minh tìm đến trung tâm thành phố H. Dù chỉ cách nhà vài chục cây số, nhưng tâm hồn của cậu nhóc mười lăm tuổi trong thân xác thanh niên hai mươi lăm tuổi vẫn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp.
Trong tay Minh chẳng có gì. Kiểm tra tài khoản ngân hàng, chỉ còn chưa đến ba mươi triệu đồng. Dù có tấm bằng đại học, nhưng Minh lại chẳng có chút kiến thức nào từ cấp ba đến đại học trong đầu.
Mười giờ sáng, trời mùa hè nắng gắt. Minh lang thang giữa lòng thành phố tìm nhà trọ. Hắn đã đến từng căn nhà liên hệ qua mạng xã hội, nhưng vẫn không ưng ý căn trọ nào. Nếu không quá đắt thì cũng rất lụp xụp.
Đang định bụng cắn răng chọn đại một chỗ, từ phía đối diện, một người phụ nữ trung niên trạc tuổi mẹ hắn lên tiếng gọi:
- Này, cậu tìm phòng trọ à?
Minh thật thà đáp:
- Vâng ạ!
Người phụ nữ nói tiếp:
- Đi theo cô!
Minh chẳng chút đề phòng mà đi theo. May mắn là lần này hắn không gặp phải người xấu.
Người phụ nữ trung niên dẫn Minh đến một khu nhà trọ. Dù không phải mới, nhưng vẫn rất sạch sẽ. Người phụ nữ nói:
- Nhà cô còn một phòng trống, cháu xem nếu ưng thì thuê.
Minh được dẫn lên xem phòng. Căn phòng trọ ở tầng ba, rộng khoảng mười lăm mét vuông, có nhà vệ sinh riêng, sạch sẽ và thoáng mát. Lại còn có sẵn cả giường và tủ quần áo có gương. Hắn khá ưng ý, chỉ là không biết giá thuê có đắt không.
Minh thật thà hỏi:
- Dạ, phòng này bao nhiêu một tháng vậy cô?
Người phụ nữ trả lời:
- Cô lấy ba triệu, đã bao gồm cả tiền mạng và nước, còn tiền điện thì cháu tự đóng. Nếu cháu ưng thì xuống ký hợp đồng.
Minh không cần suy nghĩ nhiều. Căn phòng này rất phù hợp với hắn, Minh lập tức nói:
- Vâng, cô cho cháu thuê phòng này ạ.
Thế là Minh đã thuê được phòng. Vấn đề tiếp theo hắn cần quan tâm chính là công việc. Không thể cứ ngồi không mà không nghĩ đến chuyện kiếm tiền được.
Không có trình độ chuyên môn hay kỹ năng, Minh nghĩ mình chỉ có thể làm những công việc không yêu cầu kinh nghiệm hay bằng cấp. Mà quên mất rằng, dù đi làm ở đâu, nếu chưa biết cũng sẽ được đào tạo lại. Hắn đang phân vân không biết nên làm nhân viên kinh doanh hay nhân viên phục vụ.
Lướt mạng xã hội một cách vô thức, Minh lại để thời gian trôi qua vô ích. Hắn tạm thời quên mất việc tìm việc làm.
“Cộc cộc cộc”, ba tiếng gõ cửa phòng Minh vang lên. Minh lập tức bật dậy ra mở cửa.
Trước mặt Minh là một cô gái khoảng hai mươi tuổi. Gương mặt khá xinh, chỉ là chiều cao hơi khiêm tốn. Dưới chân cô là một bình nước 20L rỗng. Chưa để Minh kịp hỏi, cô gái đã lên tiếng trước:
- Anh mới chuyển đến ạ?
Chẳng phải bí mật gì, Minh không suy nghĩ nhiều, tự nhiên đáp:
- Ừ, có chuyện gì không em?
Cô gái mỉm cười nhẹ, nói với Minh:
- Em ở phòng bên cạnh. Phòng bọn em hết nước uống rồi, mà bọn em toàn con gái. Anh có thể giúp em đổi bình nước được không ạ?
Nói đoạn, cô gái chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn Minh. Điều này khiến Minh không thể nào từ chối, dù cô gái trước mặt không phải gu của hắn.
Minh vừa gật đầu, cô gái lại nở một nụ cười thật tươi với Minh, nói:
- Anh đi theo em nhé!
Thế là Minh đi theo cô gái xuống nhà. Chỗ đổi bình nước khá xa, tận ngoài đầu ngõ. Minh thầm than trong lòng: “Bảo sao cô em này lại chủ động nhờ mình giúp.”
Dù đang trong cơ thể của thanh niên hai mươi lăm tuổi, nhưng do thường xuyên không tập thể dục và lười làm việc nặng nhọc. Cho nên, dù là bình nước 20L, Minh cũng phải bê một cách chật vật mới lên được tầng ba khu trọ.
Cô gái đi trước đẩy cửa phòng để Minh bê bình nước vào trong. Trong phòng, còn một cô gái khác đang nằm chổng mông xem phim trên laptop. Thấy Minh bê bình nước vào, cô nàng liền bật dậy ngồi ngay ngắn, dù sao cô nàng cũng đang mặc quần ngắn.
Gặp cảnh này, Minh cũng lúng túng không biết làm gì. Dù trong lòng đã có một bạch nguyệt quang, nhưng tâm hồn của thiếu niên mười lăm tuổi đứng trước đường cong quyến rũ của một cô gái thì làm sao có thể bình tĩnh được.
May mà cô gái nhờ Minh bê bình nước đã lập tức lên tiếng, vô tình giúp Minh che giấu đi sự lúng túng vừa rồi của mình:
- Anh đặt lên cái ghế kia giúp em nhé!
Minh cẩn thận đặt bình nước lên chiếc ghế vừa được chỉ. Sau đó đứng thẳng người, nói:
- Được rồi, anh về phòng đây!
Cả hai cô gái đều không có ý định giữ Minh lại, mà chỉ cảm ơn qua loa:
- Bọn em cảm ơn nhé!
Minh đi ra đến cửa, lại ngoảnh đầu lại, nói:
- À đúng rồi! Anh tên là Minh, hai em tên gì vậy?
Dù sao cũng đã nhờ Minh đổi hộ bình nước. Nếu đến tên cũng không nói ra, lần sau làm sao có thể nhờ hắn làm hộ những việc chân tay nặng nhọc được.
Thế nên cô gái lúc trước gõ cửa phòng Minh nói:
- Em tên Trang, còn đây là chị gái em tên Linh!
Biết được tên của hai cô gái hàng xóm cạnh phòng, Minh cũng chẳng biết bắt chuyện thế nào, thế là lập tức quay người về phòng.
Minh còn chưa về đến phòng mình, cánh cửa phòng hai cô gái đã nhanh chóng đóng lại, khiến hắn không khỏi lắc đầu một chút.
Trèo lên giường, Minh không buồn nghịch điện thoại nữa mà lăn ra ngủ luôn. Mặc kệ bữa trưa đã đến, hắn tự nhủ với bản thân rằng “Nằm một chút thôi rồi dậy ăn.”
Chỉ là, Minh lại ngủ một mạch đến gần bảy giờ tối. Khi tỉnh lại, Minh bật dậy thật nhanh, mở điện thoại ra xem giờ rồi mới đi tắm. Sau đó ra ngoài tìm một quán cơm bình dân để ăn.
Minh vừa tắm vừa tự trách bản thân sao lại lười đến vậy. Đến cả ăn trưa cũng lười. Tuy vậy, hắn vẫn tắm nhanh để đi ăn tối.
Vừa mở cửa phòng ra, Minh lại gặp Trang – cô gái hồi trưa nhờ Minh bê bình nước hộ. Cũng vừa đi ra khỏi phòng. Lần này, Minh chủ động chào hỏi trước:
- Chào em!
Trang đáp:
- Em chào anh! Anh đi ăn tối ạ?
Minh trả lời không suy nghĩ:
- Ừ, bọn em ăn chưa?
Trang biết Minh chỉ hỏi xã giao, nhưng vẫn lên tiếng nhờ vả:
- Chị Linh đi làm rồi, có mỗi mình em ở phòng thôi. Em cũng chưa ăn nữa, hay lát nữa anh ăn xong mua mang về cho em một suất nhé!
Lại là đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Minh khiến hắn không thể từ chối. Thế là hắn lại bị lợi dụng mà không hề hay biết.
Trong lúc ăn cơm, Minh vẫn không ngừng tự trách bản thân lười biếng, toàn bị phân tâm quên mất chuyện chính sự. Tuy nhiên, khi ăn xong, hắn lại không quên mua đồ ăn cho cô em hàng xóm mới quen.
Đứng trước cánh cửa phòng Linh và Trang, Minh gõ nhẹ ba tiếng. Ngay sau đó, Trang liền mở cửa và ngó đầu ra.
Minh giơ suất cơm mình mua cho Trang lên, nói:
- Cơm của em này!
Trang đưa tay nhận lấy suất cơm Minh mua cho, nói:
- Em cảm ơn nhé, hết bao nhiêu tiền em gửi?
Minh lắc đầu:
- Có gì đâu, thôi lúc khác mời lại anh là được.
Minh nhanh chóng quay về phòng mà không hề hay biết rằng phía sau, Trang đã dành cho hắn một nụ cười nửa miệng đầy khinh thường và âm thầm xếp Minh vào danh sách “chó liếm” của mình.
Nằm trong phòng, sự cô đơn trong màn đêm khiến cảm xúc trong lòng Minh dâng trào. Mà toàn là những cảm xúc tiêu cực. May mà, Minh vẫn đưa ra được một quyết định đúng đắn, đó là tìm việc trên các nhóm tìm việc trên mạng xã hội.