Chương 62: Thiên Môn Ảo Thuật

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Long Ngạo Thiên là người theo bài cuối cùng, theo luật anh ta phải là người mở bài đầu tiên. Đây cũng là lý do có câu nói “Cân thì dậy” mà những người chơi liêng và bài ba lá thường dùng.
Long Ngạo Thiên ngả người ra sau ghế, phong thái vô cùng tự tin. Anh ta mở bài trước mặt mọi người, không nói kết quả mà để mọi người tự nhìn.
Ba lá bài Long Ngạo Thiên lật ngửa cho mọi người thấy là hai quân Át đen và một quân Bốn Rô, tổng cộng sáu điểm.
Mọi người xung quanh nhìn Long Ngạo Thiên với ánh mắt khó hiểu, bài chỉ có sáu điểm, không biết anh ta tự tin vào đâu nữa. Sắc mặt bảy người còn lại của Thiên Môn Bát Tướng cũng thay đổi, vẻ kinh ngạc lộ rõ.
Cảm nhận được ánh mắt khác lạ của những người xung quanh, Long Ngạo Thiên cúi xuống nhìn lại ba lá bài mình vừa mở.
Phong thái tự tin đến mức kiêu ngạo lập tức biến mất, lưng Long Ngạo Thiên bật thẳng dậy, anh ta chồm người về phía trước, trợn to mắt nhìn quân Bốn Rô, mong rằng mình đang nhìn nhầm.
Nhưng ánh mắt của các lão thiên đều rất tinh tường, làm sao Long Ngạo Thiên có thể nhìn nhầm được. Bốn Rô vẫn là Bốn Rô, cho dù Long Ngạo Thiên có nhìn đến lòi cả mắt ra ngoài, quân Bốn Rô cũng không thể biến thành quân Át Rô.
Long Ngạo Thiên giữ nguyên vẻ mặt kinh ngạc, liên tục lắc đầu phủ định, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào! Không thể nào! Rõ ràng là quân Át Rô! Sao lại thành Bốn Rô được? Sao bài bị đánh tráo mà tôi lại không cảm nhận được gì?”
Long Ngạo Thiên lại ngước nhìn Minh, thấy vẻ mặt cười như không cười của hắn, rồi lại nhìn xuống ba lá bài mình vừa tự tay lật lên, gật đầu: “Lợi hại! Quả nhiên lợi hại! Có thể tráo bài trong tay tôi mà tôi không hề phát giác được! Ghê gớm! Thật sự quá ghê gớm!”
Công nhận năng lực của Minh, Long Ngạo Thiên ngồi trở lại ghế, vẻ mặt chán nản, thở dài một hơi, không nói gì nữa.
Đến lượt Hỏa Tướng mở bài, ba lá bài lật ngửa ra, là ba quân Bảy.
Lần này, đến lượt Minh tỏ ra kinh ngạc, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ, hành động giống y hệt Long Ngạo Thiên vừa rồi, chỉ là Minh không lẩm bẩm trong miệng như Long Ngạo Thiên mà thôi.
Lúc này, vẻ mặt của Thiên Môn Bát Tướng cũng lấy lại vẻ tự tin, ánh mắt nhìn Minh đầy vẻ đắc ý. Trừ Tướng lên tiếng:
“Cậu nhóc! Phải công nhận là cậu rất khá, có thể tráo bài từ tay tám người trong Thiên Môn Bát Tướng chúng tôi mà không ai phát giác được. Đáng tiếc, kinh nghiệm của cậu lại còn rất non, lại phải đối mặt với cả tám người chúng tôi. Hãy xem đây là bài học nhé! Đã thua sạch rồi, đừng để thua luôn cả cái mạng!”
Long Ngạo Thiên cũng tiếp lời:
“Chúng tôi đã đoán trước cậu sẽ phá bộ ba quân Át của tôi. Cho nên vẫn còn nước cờ sau ở bài của Hỏa Tướng. Cậu nghĩ Hỏa Tướng chỉ có sảnh nhỏ Sáu Bảy Tám, nên chắc nghĩ chỉ cần sảnh lớn Đầm Già Át tạo ra bằng cách tráo quân Át Rô của tôi thành quân Bốn Rô phải không? Vừa rồi, chúng tôi chỉ là diễn kịch cho cậu xem rồi đắc ý một lát mà thôi. Mở bài đi!”
Hai hàng lông mày của Minh nhíu chặt lại, gương mặt lộ ra một chút vẻ thất vọng, tay hắn run run cầm ba lá bài chưa được mở trong tay, nói:
“Ba quân Bảy, thực sự là bài lớn! Đáng tiếc! Đáng tiếc!”
Minh như đang tự nói với chính mình. Đám người Sói Ba Đầu đi theo Minh nghe cuộc đối thoại của Thiên Môn Bát Tướng và Minh thì cũng mặt tái mét, cơ thể run lên vì lo lắng. Linh định tiến đến, muốn dùng thân phận của mình để bảo vệ Minh.
Như cảm nhận được ý định của Linh, Minh quay đầu lại, nhìn cô, lắc đầu. Minh nói:
“Yên tâm, ban đầu anh chỉ bỏ ra một trăm nghìn đồng, giờ có thua hết, anh vẫn còn vốn để làm lại mà! Bọn họ có thể thắng anh lần đầu, nhưng không thể thắng anh lần thứ hai đâu! Hơn nữa, ngay cả lần đầu, anh cũng đâu có thua!”
Dứt lời, Minh đập mạnh ba lá bài của mình xuống bàn, không phải là sảnh Đầm Già Át, mà là sáp ba quân Già. Quân Át Rô trong lời của Long Ngạo Thiên không hề xuất hiện trong bài của Minh.
Ánh mắt Minh lại sáng rực như sao, vẻ mặt cười như không cười, nói:
“Sáp ba quân Bảy thật sự là bài lớn! Đáng tiếc, ngay ván đầu tiên đã là ván bài oan gia! Ba quân Bảy gặp ba quân Già! Bài có lớn cũng phải thua thôi!”
Long Ngạo Thiên cười lớn “hahaha” ba tiếng, rồi nói:
“Hay! Hay lắm! Quả nhiên người lợi hại như vậy, làm sao có thể thua dễ dàng được. Chúng tôi cứ tưởng mình đã rất sâu sắc rồi! Không ngờ cậu còn sâu hơn!”
Minh cười, nói:
“May mắn, may mắn thôi! Nếu tám người cứ phối hợp thi triển sát cục “Bát Quỷ Khiêng Kiệu”, tôi cũng chỉ có thể dựa vào may mắn mà thôi. May mà tám người lại ra chiêu, tôi mới có cơ hội dùng chiêu phá chiêu!”
Long Ngạo Thiên đi đến bên cạnh Minh, vỗ vai hắn, hào sảng nói:
“Đều là lão thiên, chơi bài sao có thể dùng may mắn để phân cao thấp được! Cậu lợi hại thật đấy, mong rằng sau này gặp lại, cậu sẽ không vì ngày hôm nay chúng tôi giúp Hoàng Xà mà coi Thiên Môn Bát Tướng là kẻ địch!”
Long Ngạo Thiên nói với Minh như vậy, bởi vì anh ta dám chắc, dù là Thiên Môn Bát Tướng hay nhóm của Đỗ Si, Hoàng Xà đến tư cách mời bọn họ cũng không có, chứ đừng nói Hoàng Xà dám động đến bọn họ. Cho dù là người đứng sau Hoàng Xà cũng không có tư cách đấy. Chẳng qua vì một số chuyện riêng, Thiên Môn Bát Tướng và nhóm của Đỗ Si mới có mặt ở đây.
Thiên Môn Bát Tướng đã thua, bây giờ Hoàng Xà chỉ còn có thể đặt kỳ vọng vào người đàn ông biết “Thiên Môn Ảo Thuật” tên Tôn Vân Phong kia.
Tôn Vân Phong mới ngoài năm mươi tuổi, nhiều người đàn ông ở tuổi này, thậm chí là cao hơn, vẫn còn rất sung mãn. Vậy mà Tôn Vân Phong lại phải chống gậy để di chuyển.
Minh thấy vậy thì nghĩ do ông ta không kiểm soát bản thân cho tốt, sa đọa vào nữ sắc, cho nên mới ngoài năm mươi mà xương cốt đã suy yếu. Rất có thể cũng vì nữ sắc mà Minh không cảm nhận được nét tương đồng của Tôn Vân Phong với mình, dù sao rất có thể Tôn Vân Phong là đồng môn của hắn mà.
Thiên Môn Bát Tướng đứng dậy, Tôn Vân Phong lại vào bàn.
Vừa ngồi xuống, Tôn Vân Phong đã lên tiếng nói với Minh:
“Cậu bạn nhỏ! Có thể thắng được Thiên Môn Bát Tướng cùng nhau ra trận, cậu đã có tư cách thách đấu một trong bốn người Tứ Quý Nhị rồi. Hôm nay dừng lại ở đây thôi! Đừng để thua luôn cả cái mạng ở đây. Sau này Hoàng Xà chắc chắn cũng không dám động vào cậu hay người của cậu đâu!”
Minh nghiêm mặt nói:
“Cảm ơn vì lòng tốt! Nhưng mục đích của tôi hôm nay tới đây không phải là tiền bạc hay danh vọng. Nếu hôm nay không thắng được mạng của Hoàng Xà và tất cả người thân của hắn, thì tôi sẽ thua luôn cái mạng này cho hắn! Không chết không ngừng!”
Tôn Vân Phong nhếch miệng cười, một nụ cười chế nhạo dành cho Minh, ông ta nói:
“Cậu bạn nhỏ! Không ai nói cho cậu biết rằng tôi biết “Thiên Môn Ảo Thuật” sao? Đó là môn thiên thuật trong truyền thuyết, ngoài vị Át Rô thần long ẩn hiện đã nhiều năm không chịu xuất hiện kia, thế giới này cũng chỉ còn duy nhất một mình tôi biết môn thiên thuật này. Chẳng qua công lực của tôi chưa đủ, cần thời gian để tích tụ, nếu không tôi cũng đã có một vị trí trong năm mươi hai lá bài Tây rồi.”
Sói Ba Đầu cũng tiến lên khuyên can Minh:
“Thiếu gia! Hôm nay dừng lại ở đây thôi! Lời của Tôn Vân Phong không sai. Ông ta biết “Thiên Môn Ảo Thuật”, chúng ta không thắng được đâu.”
Long Ngạo Thiên ở một bên đưa ra nhận xét:
“Tôn Vân Phong, nếu một ván định thắng thua, ở đây ai cũng có thể thắng được ông ta, bởi vì trong một ván ông ta không thể kịp thi triển “Thiên Môn Ảo Thuật”. Nhưng nếu đấu lâu dài, cho Tôn Vân Phong đủ thời gian tích tụ công lực, ở đây lại không có ai là đối thủ của ông ta.”
Gương mặt Minh vẫn đầy tự tin, ánh mắt lại âm trầm, nhìn Tôn Vân Phong, nói:
“Ông đã biết “Thiên Môn Ảo Thuật”, vậy tôi càng muốn đấu với ông!”