Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 72: Phiên Đấu Giá
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh cùng nhóm của mình bước vào phòng khách đầu tiên. Mặc dù đây là biệt thự của Linh, nhưng từ khi Tứ Quý Mười xuất hiện, ông ta đã giúp Minh chiếm thế thượng phong, giành quyền chủ động.
Mặc dù thân phận của Minh hiện tại đã đủ để khiến các ông trùm có thế lực phải cúi đầu, nhưng Mười Tép vẫn nán lại, ông ta muốn xem cách Minh đối xử với những người này.
Minh và Mười Tép ngồi đối diện nhau tại bàn tiếp khách. Những người đi cùng Minh và các nhân vật khác không có tư cách ngồi, đành phải tự tìm chỗ đứng cho mình.
Ấm trà đã cạn, Minh ra hiệu cho Lisa pha một ấm mới.
Kỹ thuật pha trà của Lisa khá điêu luyện, nhưng vẫn thiếu đi cái hồn của một trà sư chuyên nghiệp, nên ấm trà này chỉ dừng lại ở mức tạm chấp nhận được đối với Minh. Tuy vậy, Minh vẫn hỏi Mười Tép:
- Có hợp khẩu vị của ông không?
Mười Tép gật đầu, đáp:
- Đúng là trà do mỹ nhân pha, uống vào chỉ thấy ngọt!
Cả hai cùng bật cười. Minh nhìn bốn ông trùm của nước ĐL, hỏi:
- Mấy người có muốn uống thử không?
Cả bốn người đồng loạt xua tay, đáp “Dạ không!”. Bọn họ quả thực không dám. Minh và Mười Tép hiện giờ chỉ cần nói một lời, ngay ngày mai thôi là bọn họ sẽ mất hết tất cả, làm gì có ai dám nhận lời mời uống trà của Minh chứ.
Minh lại nói tiếp:
- Tôi biết các vị đến đây vì thành phố B! Các vị cứ yên tâm, tôi không muốn tiếp quản thành phố B, cũng không có ý định ở lại đây lâu dài. Ngoài số tiền từ Hoàng Xà mà tôi đã giành được, những thứ khác tôi sẽ bán lại hết cho các vị!
Hoa Nguyệt là người đầu tiên lên tiếng:
- Nếu thiếu gia muốn bán, Hoa Nguyệt tôi xin được mua lại tất cả. Chỉ cần thiếu gia đưa ra cái giá, tôi tuyệt đối sẽ không mặc cả!
Thấy Hoa Nguyệt đã lên tiếng, những người khác cũng không chịu thua kém, lập tức đưa ra mức giá cao hơn. Lần này là Rùa Béo:
- Thiếu gia! Hoa Nguyệt có thể mua đứt thành phố B, tôi cũng có thể! Hơn nữa, chỗ tôi còn có mấy cô gái, chỉ cần cậu gật đầu, cậu muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu!
Minh không đáp lời Rùa Béo. Nói hắn không có hứng thú với nữ sắc thì không đúng, chẳng khác nào thái giám thời xưa. Nhưng hắn biết, gần gũi nữ sắc lâu ngày sẽ dẫn đến hao tinh tổn khí, không những ảnh hưởng đến khí vận, mà công lực hắn có được nhờ rèn luyện tinh khí thần cũng sẽ bị tiêu hao. Minh hiện tại không phải là kẻ vì chút khoái lạc nhất thời mà làm những chuyện tổn hại đến bản thân.
Điều kiện của Rùa Béo ngay lập tức bị Minh gạt bỏ trong đầu.
Năm Đốc cũng vội lên tiếng:
- Thiếu gia! Chỗ tôi cũng có rất nhiều cô gái xinh tươi, mà cậu và tôi đều là người vùng Đông Bắc này, mấy cô gái chỗ tôi nhất định sẽ phục vụ cậu tốt hơn mấy cô gái của Rùa Béo!
Điều kiện của Năm Đốc không khác gì của Rùa Béo, nên thái độ của Minh đối với Năm Đốc cũng như vậy.
Cuối cùng là David, ông ta là người lên tiếng sau cùng trong bốn người, tưởng rằng sẽ là người thiệt thòi nhất, nhưng lại có thể đưa ra mức giá cao nhất:
- Thiếu gia! Chỉ cần cậu giao thành phố B cho tôi, tôi có thể thanh toán một lần theo mức giá cậu yêu cầu. Hơn nữa, sau này dù cậu có đi đâu hay ở đâu, muốn xây dựng thế lực của mình, chỉ cần cậu gọi một cuộc điện thoại, tôi sẽ ủng hộ cậu hết sức. À! Mấy cô gái chỗ tôi cũng có nét đặc biệt riêng, nếu cậu muốn!
Minh không đồng ý với bất kỳ ai, mà quay sang hỏi Mười Tép:
- Ông thấy thế nào? Nếu là ông, ông sẽ lựa chọn đề nghị của ai?
Mười Tép lần này chỉ cười mà không nói, ai bảo Minh trước đây cũng từng làm vậy với ông ta. Hơn nữa, Mười Tép cũng nhận ra Minh chỉ đang hỏi vu vơ, mục đích là đánh thêm một đòn tâm lý vào bốn người kia.
Minh lại quay sang hỏi mấy đứa em của mình:
- Mấy đứa thấy sao? Anh nên lựa chọn đề nghị của ai?
Minh Anh và Linh tỏ vẻ giận dỗi, hai cô bé không ngờ lại cùng nhau đồng thanh mà không báo trước:
- Em không biết! Anh thích ai thì tự mình lựa chọn đi!
Thấy hai người như vậy, Hoàng và Dũng cũng trả lời cùng một câu: “Em không biết đâu!”
Minh lại quay sang Sói Ba Đầu và Lisa, hỏi:
- Còn hai người! Hai người thấy sao?
Lisa lúc này lên tiếng thay cho Sói Ba Đầu:
- Thiếu gia! Theo em thấy thì ông David là người đưa ra giá cao nhất rồi.
Trong lòng Lisa vẫn toàn là hình bóng của Minh, nhưng cô không hề ghen tuông vô cớ như hai cô bé Minh Anh và Linh. Cô hiểu con người Minh, cũng hiểu con người mình. Đối với cô, chỉ cần được đi theo Minh là cô đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Trong thâm tâm cô, chỉ cần Minh chịu nhìn đến cô, thì dù chỉ được làm tình nhân không danh phận, cô cũng cam tâm tình nguyện.
Nghe Lisa nói tốt về mình, David vẫn không cảm thấy hy vọng gì, khi ông ta quan sát sắc mặt của Minh, thấy gương mặt hắn vẫn bình thản như thường lệ, không có chút biến đổi nào. Ba người khác ngược lại càng lo lắng, vì cảm thấy bản thân đang bất lợi trước David, đang suy nghĩ xem nên tăng giá như thế nào cho hợp lý.
Biểu cảm của cả bốn người đều đã lọt vào mắt Minh, hắn cười khẩy, nói:
- Các vị vội thế, đã chủ động đặt điều kiện với tôi rồi! Tôi vẫn còn chưa nói hết mà!
David lần này là người chủ động nói trước:
- Xin thiếu gia cho biết điều kiện của mình ạ!
Ba người khác không nói thêm nữa, chỉ hướng ánh mắt chờ đợi về phía Minh.
Minh điềm tĩnh nói:
- Tôi định đấu giá từng phần tài sản tôi đã giành được từ Hoàng Xà! Người tham gia đấu giá, đương nhiên phải giành được tư cách tham gia đấu giá rồi!
Cả bốn ông trùm nước ĐL lần này lại đồng thanh, vội vàng hỏi:
- Vậy, không biết phải có điều kiện gì mới đủ tư cách tham gia đấu giá!
Minh lại nhìn bốn đứa em của mình bằng ánh mắt đầy yêu thương, hắn nói:
- Tôi có bốn đứa em! Tuy không phải ruột thịt, nhưng tôi thật lòng coi chúng như người thân của mình. Điều kiện tôi đưa ra đơn giản thôi. Chỉ cần một trong bốn đứa em này của tôi xuất hiện trong địa bàn của ai, người đó phải đảm bảo an toàn, cũng như hết sức giúp đỡ khi em của tôi cần! Các vị có làm được không?
Cả bốn người làm gì có ai dám nói một chữ 'không' chứ. Đừng nói điều kiện Minh đưa ra chỉ là một điều kiện đơn giản, nếu ở đây có người dám từ chối, chỉ sợ sau đêm nay, kẻ đó nhẹ nhất cũng thành kẻ ăn xin ngoài đường. Cái chết thảm của Hoàng Xà và những kẻ liên quan vẫn còn nóng hổi. Cả bốn người lại đồng thanh không chút do dự:
- Điều kiện này tôi làm được! Không biết thiếu gia còn có điều kiện khác không?
Minh lắc đầu. Hắn bây giờ đâu cần phải nhờ đến thế lực của bốn người này. Còn việc ép giá, đợi lát nữa đấu giá những tài sản trong thành phố B, bốn người này sẽ tự động dốc hết vốn liếng của mình ra, dù sao thành phố B cũng nằm trong top năm thành phố giàu có phồn hoa nhất nước ĐL mà.
Minh cùng Mười Tép tiếp tục uống trà, cả hai im lặng không nói thêm lời nào, khiến những người khác đến thở cũng không dám thở mạnh. Chỉ khi hai người uống hết nước trong ấm, Lisa mới được tiến lên, tiếp thêm nước sôi vào trà.
Ba tuần trà trôi qua, Mười Tép lúc này chủ động đứng dậy, nói:
- Được rồi! Tôi cũng nên đi đây! Một lần nữa chào mừng cậu gia nhập!
Dứt lời, Mười Tép đưa tay phải ra, bắt tay Minh.
Cả hai lại cùng nhau đi ra đến tận ngoài cổng biệt thự của Linh. Những người khác cũng chỉ biết im lặng đi theo sau, trong lòng mỗi người đều đang bắt đầu rục rịch những toan tính.
Nhìn chiếc ô tô của Mười Tép rời đi, Minh lúc này mới quay đầu lại, nói:
- Được rồi, phiên đấu giá chuẩn bị bắt đầu! Mọi người vào trong chuẩn bị đi!