Trùng Hợp

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một ngày trôi qua nhanh chóng, hôm nay là ngày đầu tiên Minh đi làm. Dù mười giờ mới phải có mặt ở nhà hàng, nhưng hắn đã thức dậy từ tám giờ sáng để chuẩn bị.
Đúng chín giờ ba mươi, sau khi ngắm nghía trước gương cả trăm lượt, Minh tự mỉm cười với chính mình, rồi rời khỏi phòng để đi làm.
Vừa đẩy cửa bước vào nhà hàng, chị Hương vẫn đang ngồi ở quầy thu ngân, tập trung vào việc làm sổ sách trên máy tính. Minh nhanh nhảu chào trước:
- Em chào chị ạ!
Chị Hương rời mắt khỏi màn hình máy tính, ngẩng đầu lên, thấy Minh, chị cười và nói:
- Minh hả em! Sao em đến sớm vậy?
Minh đáp:
- Dạ cũng gần đến giờ rồi mà chị!
Chị Hương nói:
- Mấy đứa kia còn chưa đứa nào đến cả! Em cứ ngồi bàn đợi một lát nhé!
Chị Hương nói vậy thôi chứ không hề có ý trách móc những người khác chưa đến, dù sao cũng chưa đến giờ làm việc chính thức.
Minh lại ngồi vào chỗ hôm qua hắn đã ngồi và chờ đợi. Lần này, cậu bạn Long đang ở quầy bar, không cần chị Hương phải nhắc, đã chủ động mang cho hắn một cốc nước lọc.
Minh ngồi đợi một lúc, sau đó bắt đầu có thêm người đến. Thấy Minh là người lạ, ai nấy đều hướng ánh mắt về phía hắn lâu hơn một chút.
Còn Minh, mỗi lần như thế đều gật đầu thay cho lời chào hỏi.
Mãi đến hơn mười giờ, mới có một thanh niên trông có vẻ lớn tuổi hơn Minh bước vào.
Người này vừa đặt chân vào, chị Hương đã trách ngay lập tức:
- Mày lại đi muộn hả Hùng? Tao phải nói mày bao nhiêu lần nữa thì mày mới đi đúng giờ được hả?
Thanh niên tên Hùng này tuy không cãi lại lời chị Hương, nhưng gương mặt lại tỏ rõ vẻ bất cần, chẳng hề quan tâm đến lời chị nói.
Minh thầm đánh giá Hùng không tốt trong lòng. Người này đã lớn tuổi rồi mà hành động thiếu suy nghĩ, còn "trẻ trâu" hơn cả một linh hồn mười lăm tuổi như hắn.
Đáng tiếc là hắn sẽ phải làm việc chung với người này trong một thời gian dài.
Chị Hương đương nhiên nhận ra thái độ của Hùng, nhưng chị cũng chẳng nói thêm gì với hắn, chỉ dặn hắn hướng dẫn Minh:
- Nay có nhân viên mới đi làm đấy, mày đào tạo cho tử tế vào.
Hùng đáp lại chị Hương một cách thờ ơ:
- Vâng ạ...!
Nói đoạn, Hùng tiến đến trước mặt Minh, nhìn hắn rồi hỏi:
- Nhân viên mới à, bao nhiêu tuổi rồi?
Mặc dù ấn tượng ban đầu của Minh về Hùng không mấy tốt đẹp, nhưng hắn vẫn lịch sự trả lời:
- Dạ, em hai lăm tuổi ạ!
Hùng gật đầu, nói:
- Ừ, kém anh hai tuổi, đi theo anh!
Minh ngoan ngoãn đi theo Hùng, tuy nhiên, những gì Hùng nói hắn gần như đều bỏ ngoài tai.
Có lẽ vì hắn không hề tôn trọng Hùng, hoặc cũng có lẽ vì hắn đang phân tâm suy nghĩ về những chuyện khác.
Hắn thầm đánh giá Hùng trong lòng: hai mươi bảy tuổi vẫn làm nhân viên phục vụ bàn, có thể thấy người này vừa không có chí tiến thủ, vừa có phần kém cỏi.
Tuy nhiên, Minh lại quên nhìn lại bản thân mình. Tuy linh hồn của hắn là một cậu nhóc mười lăm tuổi, nhưng thân xác này lại đã hai mươi lăm tuổi.
Quả nhiên con người ta thường hay soi mói và đánh giá người khác, mà quên mất nhìn lại bản thân mình.
Sau khi đi một vòng quanh nhà hàng, Hùng đã chỉ cho Minh những công việc phải làm một cách đại khái.
Rất nhanh sau đó, đã đến giờ ăn trưa. Là nhân viên nhà hàng, mọi người thường ăn trưa sớm từ mười giờ ba mươi, và phải ăn xong trước mười một giờ. Đơn giản là vì đến mười một giờ sẽ bắt đầu có khách.
Buổi trưa, nhà hàng bia thường vắng khách, nên số lượng nhân viên đi làm cũng khá ít. Nhân viên nam phục vụ chỉ có Hùng và Minh. Nhân viên nữ chỉ có một người, làm vị trí PG tiếp bia, là một cô bé khoảng hai mươi tuổi, với bộ đồng phục khá hở hang. Tâm hồn Minh còn trẻ nên mỗi khi nhìn cô PG này, hắn đều tỏ ra ngại ngùng, tuy nhiên hắn không thể kiềm chế được bản thân mà cứ lén nhìn. Trong bếp cũng chỉ có cô tạp vụ và hai nhân viên bếp. Cuối cùng, bộ phận quản lý chỉ có mình chị Hương quản lý nhà hàng.
Thật ra thì còn có chú bảo vệ nữa, tuy nhiên chú không ngồi ăn cùng mọi người, mà mang phần cơm và thức ăn của mình ra ngoài ngồi ăn, vì chú còn phải kiểm soát khách ra vào và trông xe.
Trong bữa cơm, mọi người thường trò chuyện rôm rả với nhau. Minh là người mới nên đặc biệt được mọi người chú ý.
Cô tạp vụ là người đầu tiên hỏi Minh:
- Thằng mới vào làm tên gì thế?
Minh đang ăn, nghe cô hỏi thì vội nuốt nhanh miếng cơm trong miệng, rồi trả lời:
- Dạ cháu tên Minh!
May mà hắn đáp lời cô tạp vụ xong không bị nghẹn.
Chị Hương quản lý bên cạnh lại hỏi:
- Có người yêu chưa?
Minh đáp:
- Dạ em chưa!
Chị Hương:
- Trùng hợp, em gái chị cũng chưa có người yêu!
Nói rồi, chị chỉ tay vào cô bé PG đang ngồi ăn.
Minh nhìn sang cô bé, cả hai người nhìn nhau, nhưng không nói gì.
Sau đó đến lượt anh bếp trưởng, anh hỏi Minh:
- Có lô đề cờ bạc gì không cu?
Từ lúc sinh ra đến khi mười lăm tuổi, Minh chưa từng chơi. Còn từ mười lăm tuổi đến hai mươi lăm tuổi, tuy thân xác này có chơi nhưng hắn làm gì có chút ký ức nào. Minh trả lời:
- Dạ em không!
Anh bếp trưởng nói tiếp:
- Thế để thằng Hùng đào tạo là đúng rồi!
Nói đoạn, anh bếp trưởng cùng Hùng phá lên cười. Còn cô tạp vụ liền nói với Minh và Hùng:
- Mày đừng nghe chúng nó nói lung tung! Hùng mày cứ cẩn thận đấy!
Thấy cô tạp vụ nhắc đến mình, Hùng vội phản bác:
- Anh Khánh nói với nó chứ cháu có nói gì đâu!
...
Trong bữa cơm, mọi người còn nói nhiều chuyện khác nữa. Minh từ đó cũng biết được tên của mọi người. Cô tạp vụ tên Bình, cô bé PG tên Ngọc Anh, cậu bạn bếp làm cùng anh Khánh bếp trưởng tên Đạt, cuối cùng là chú bảo vệ ở ngoài tên Trọng.
Đến gần mười một giờ, bữa cơm cũng kết thúc. Anh Khánh bếp trưởng cùng Đạt trở lại trong bếp, cô Bình giúp mọi người dọn dẹp, còn tất cả những người khác thì đi ra quầy lễ tân theo chị Hương.
Ngoài chị Hương quản lý, còn lại bốn người xếp thành hai hàng dọc đứng đối diện nhau: Long (quầy bar) đứng cạnh Minh, còn Hùng đứng cạnh Ngọc Anh. Chị Hương bắt đầu phân công công việc:
- Hùng nay đứng cửa đón khách, Ngọc Anh hướng dẫn Minh hộ chị, còn Long về quầy bar.
Chị Hương nhắc đến ai, ngoại trừ Hùng, tất cả đều đáp lại một tiếng "vâng". Sau khi phân công xong, chị Hương nói:
- Được rồi, tất cả về vị trí của mình đi.
Lần này, Minh được đi theo Ngọc Anh. Thật sự mà nói, được đi theo một cô gái xinh đẹp vẫn thích hơn là đi cùng một gã đàn ông khô khan.
Vì Minh là người mới đi làm buổi đầu, Ngọc Anh cũng không hỏi hắn đã biết những gì, mà lấy ra một chiếc máy tính bảng, mở lên, bắt đầu hướng dẫn Minh cách order:
- Nhà hàng mình chia làm bốn khu A, B, C, D. Tầng hai cũng tương tự. Chỉ là khi anh order thì phải bấm chọn tầng trước rồi mới chọn bàn...
Minh gật đầu "ừ" một tiếng, sau đó Ngọc Anh bắt đầu chỉ cho Minh vị trí các bàn. Minh là một người thông minh, chỉ cần được chỉ một lần là nhớ ngay, nên Ngọc Anh cũng không cần phải nói nhiều.
Cuối cùng, Ngọc Anh chốt một câu:
- Anh cứ làm là từ từ quen ấy mà, em lúc trước mới vào cũng toàn bị nhầm thôi.
Xong xuôi, Ngọc Anh cùng Minh đi ra khu quầy bar của Long để đứng nói chuyện phiếm, mặc dù quy định là không được đứng tụ tập nói chuyện.
Đứng nói chuyện một lúc thì cũng có khách bước vào. Ngọc Anh chủ động đi ra đón khách vào bàn, trong khi Hùng ở ngoài đã mở cửa cho khách. Trước khi đi, Ngọc Anh nói với Minh:
- Anh qua khu cửa bếp đợi bê đồ ăn cho khách, hết đơn thì quay lại đây nhé!
Thế là Minh không đón khách cùng Ngọc Anh mà đi ra khu cửa bếp. Anh Khánh đang đứng ở cửa bếp, thấy Minh thì hỏi:
- Có khách vào rồi à?
Minh nghe anh Khánh hỏi thì đáp:
- Vâng anh!
Anh Khánh lại hỏi:
- Đông không?
Minh đáp:
- Em vừa nhìn thì có ba người anh ạ!
Anh Khánh chỉ tay vào cái giá để khay rồi nói:
- Lấy khay đi!
Nói xong, anh liền đi vào trong, rất nhanh mang ra một đĩa lạc và một đĩa trâu gác bếp, đặt ở cửa ra đồ rồi nói:
- Đợi order ra thì bê ra! Bảo với khách là em gửi anh chị món khai vị!
Minh gật đầu đáp:
- Vâng!
Vừa dứt lời, máy order liền kêu lên. Minh liền bê hai món khai vị ra bàn khách.
Minh đi đi lại lại vài lượt thì cũng xong việc. Sau đó cả ca cũng chỉ có thêm hai lượt khách nữa. Minh gần như không phải làm gì nhiều thì đã đến giờ về.
Chị Hương từ quầy lễ tân đi ra, nói với Minh:
- Minh à, về đi em, hết giờ rồi!
Minh đương nhiên không ở lại. Hắn chào chị Hương xong, quay sang Ngọc Anh và Long nói:
- Vâng, em chào chị em về ạ!
- Anh về trước nhé!
Nói đoạn, Minh cất bước đi về. Khi hắn đi ra đến ngoài cửa, thì tình cờ gặp Linh – cô chị trong hai chị em ở phòng bên cạnh phòng Minh.