Chương 7: Công Việc Đầu Tiên và Sự Ngượng Ngùng

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Chương 7: Công Việc Đầu Tiên và Sự Ngượng Ngùng

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc làm trong các nhóm tuyển dụng trên mạng xã hội thì đầy rẫy, tuy nhiên, cuối cùng Minh vẫn thiếu tự tin vào khả năng của mình, không tin rằng hắn có thể đạt đủ chỉ tiêu doanh số (KPI) khi làm nhân viên kinh doanh, sợ rằng thu nhập sẽ không ổn định. Thế nên, hắn quyết định chọn làm nhân viên phục vụ.
Sau khi tìm hiểu kỹ hơn về công việc phục vụ, Minh quyết định tìm một quán bia gần chỗ trọ để làm. Hắn đọc được những chia sẻ cho rằng, dù làm phục vụ quán bia có hơi vất vả một chút nhưng lương cao hơn so với những chỗ khác, hơn nữa cũng dễ kiếm thêm tiền 'boa' hơn.
Lần này, Minh không chần chừ lâu, mà ngay lập tức tìm kiếm những quán bia đang tuyển nhân viên. Hắn xem có quán nào ở gần khu trọ của mình thì sẽ liên hệ ngay lập tức.
Không mất quá nhiều thời gian, hắn đã tìm thấy một quán bia cách nơi hắn trọ chỉ 2km đang tuyển nhân viên phục vụ.
Minh lập tức gọi vào số điện thoại mà nhà tuyển dụng để lại, rất nhanh đã có người nghe máy:
– Nhà hàng bia tươi VM xin nghe!
Là một giọng nữ khoảng ba mươi tuổi từ đầu dây bên kia, Minh cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
– Em chào chị, em thấy quán mình có tuyển nhân viên phục vụ phải không ạ!
Đầu dây bên kia liền đáp:
– Ừ! Đúng rồi em, em tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi, giờ đang ở đâu?
Minh trả lời:
– Em tên Minh, năm nay hai mươi lăm tuổi, đang ở đường XX.
Đầu dây bên kia lại nói:
– Ừ! Minh à! Cũng hơi lớn tuổi rồi đấy nhỉ! Thôi, sáng mai em qua quán mình nói chuyện nhé! Giờ quán đang đông khách, chị không nói chuyện với em lâu được!
Minh không ngừng vâng dạ, sau đó đầu dây bên kia cúp máy trước.
Còn Minh, hắn lại tái phát thói lười biếng, không tiếp tục tìm kiếm những quán bia khác xung quanh nữa, mà lại bắt đầu chơi game, đến khi mệt ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy đã hơn chín giờ, Minh vội vàng vệ sinh cá nhân qua loa, sau đó đi đến địa chỉ của nhà hàng bia tươi VM mà tối qua hắn đã liên hệ.
Đứng đối diện cổng nhà hàng, Minh lấy điện thoại ra gọi vào số điện thoại tối qua hắn đã liên hệ. Vẫn là giọng nói đó, vẫn là câu nói đó vang lên từ đầu dây bên kia:
– Nhà hàng bia tươi VM xin nghe!
Minh nhanh nhẹn đáp:
– Em chào chị, em là Minh, tối qua có gọi điện nói chuyện với chị đấy ạ!
Đầu dây bên kia:
– Ừ! Minh à, nay em có qua nhà hàng không?
Minh lại đáp:
– Dạ, em đang ở ngoài cổng rồi ạ!
Đầu dây bên kia:
– Em cứ đi thẳng vào đi!
Thế là Minh cúp máy, đi thẳng vào bên trong nhà hàng.
Ngay quầy lễ tân thanh toán, một chị gái xinh đẹp khoảng ba mươi tuổi đang ngồi gõ máy tính. Thấy Minh đẩy cửa đi vào, chị liền lên tiếng trước:
– Minh phải không em?
Minh đáp:
– Dạ!
Chị gái xinh đẹp chỉ tay vào cái bàn gần đó, nói với Minh:
– Vào đây ngồi đi em, đợi chị một lát nhé!
Sau đó chị nói vọng vào trong quầy bia:
– Long ơi, lấy cho chị cốc nước!
Minh đi đến ngồi vào bàn mà chị gái đã chỉ. Rất nhanh, có một cậu em khoảng hai mươi tuổi mang một cốc nước lọc ra cho Minh.
Minh cứ ngồi im lặng chờ đợi khoảng mười lăm phút. Chị gái xinh đẹp có vẻ đã hoàn thành công việc của mình, đi ra ngồi đối diện với Minh. Chị mở lời trước:
– Chị xin tự giới thiệu, chị là Hương, quản lí của nhà hàng!
Minh đáp:
– Vâng, em chào chị!
Chị Hương quản lí lại hỏi:
– Minh hai lăm tuổi rồi nhỉ, sao lại chọn làm phục vụ nhà hàng vậy em?
Câu hỏi bất ngờ của chị Hương khiến Minh lúng túng vì hắn không ngờ chị Hương lại hỏi câu đó. Hắn cứ ấp úng: “Em… em…” mà không thể nói ra lý do.
Chị Hương thấy vậy thì chuyển chủ đề:
– Vậy Minh có kinh nghiệm làm phục vụ chưa?
Minh lắc đầu. Hắn không nhớ rõ mười năm qua mình đã làm gì, còn linh hồn thiếu niên mười lăm tuổi trong hắn thì chắc chắn là chưa có kinh nghiệm. Nên giờ hỏi đến kinh nghiệm, hắn làm sao dám nhận mình đã có kinh nghiệm từ trước.
Thấy Minh lắc đầu, chị Hương nói:
– Không có kinh nghiệm cũng không sao, nhà hàng sẽ đào tạo em từ đầu. Chỉ là nhà hàng cũng mong muốn các bạn gắn bó lâu dài với nhà hàng ấy, chứ không muốn đào tạo xong, một thời gian sau các em lại nghỉ việc. Minh có xác định gắn bó với nhà hàng không em?
Minh nghe hỏi đến chuyện gắn bó thì hắn trả lời vững vàng:
– Dạ, em nghĩ mình sẽ làm ở đây tầm hai năm ấy chị, như vậy có được không ạ?
Chị Hương mỉm cười gật đầu:
– Tốt lắm, vậy em có thể bắt đầu làm từ bao giờ? Có thể làm cả sáng cả tối chứ?
Minh đáp:
– Dạ, em có thể làm luôn từ ngày mai được ạ, làm sáng hay làm tối đều được ạ!
Minh đâu biết rằng, khi hắn trả lời như vậy, tuy được lòng chị Hương và chắc chắn chị sẽ nhận hắn, nhưng sau đó hắn sẽ phải dành rất nhiều thời gian và công sức cho nhà hàng, không còn sức lực để bận tâm đến những việc khác nữa.
Mà việc tự học vốn dĩ đã khó khăn, đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên trì cùng lòng quyết tâm cũng vì thế mà càng trở nên khó khăn hơn.
Có lẽ, cái ý định tự học, tự ôn tập kiến thức của Minh chính thức từ lúc này, chưa bắt đầu đã thất bại rồi.
Nhưng tất cả đều là chuyện của sau này. Trở lại với hiện tại, chị Hương rất hài lòng với Minh, chị nói:
– Vậy ngày mai Minh đến làm nhé! Tuần này em cứ làm ca sáng, từ mười giờ đến mười bốn giờ ba mươi, có thay đổi gì thì các anh chị sẽ bảo em sau.
Minh liền đứng dậy chào:
– Vâng, em cảm ơn chị, em chào chị!
Chị Hương chào lại:
– Ừ, chị chào em, mai đi làm đúng giờ em nhé!
Minh lại đáp:
– Vâng!
Rồi hắn rời đi.
Trong lòng Minh có chút vui vẻ, vì dù sao hắn cũng đã được nhận vào làm rồi, hắn đã có công việc để tự kiếm tiền nuôi sống bản thân rồi. Mà hắn đâu biết rằng, cuộc đời đâu chỉ toàn màu hồng, đường đời nào dễ dàng như những gì hắn tính toán.
Đi về đến khu trọ, Minh còn chưa đi đến cửa phòng thì cánh cửa phòng hai cô em gái xinh đẹp bên cạnh đã mở ra. Linh mặc một bộ đồ ngủ pijama họa tiết dâu tây bước ra.
Tóc Linh vẫn còn hơi rối, đôi mắt vẫn còn lim dim, nhìn là biết cô nàng vẫn còn ngái ngủ sau khi thức dậy.
Bình thường, với những cô gái, những lúc như thế này thường cảm thấy bản thân xấu xí nhất. Nhưng Minh lại thấy Linh lúc này rất dễ thương, không biết là vì Linh vốn xinh đẹp nên Minh mới thấy thế, hay là đối với cô gái nào hắn cũng cảm thấy vậy.
Minh ngập ngừng một chút rồi lên tiếng hỏi thăm:
– Chào Linh, mới ngủ dậy hả em?
Nghe thấy tiếng chào của Minh, Linh lúc này mới để ý thấy Minh đang nhìn mình, nhưng cũng chỉ có vậy. Linh đáp lại một cách hờ hững:
– Em chào anh!
Không biết phải tiếp tục câu chuyện ra sao khi Linh lạnh nhạt như vậy, Minh đứng sững lại lúng túng, vì hiện tại Linh vẫn đang chắn lối về phòng của Minh.
Thật may cho Minh, đúng lúc này Trang đi học về. Đứng phía sau Minh, Trang lên tiếng:
– Chị Linh, anh Minh, hai người đứng đây làm gì vậy?
Minh giật mình như kẻ đang làm chuyện xấu bị bắt quả tang. Hắn quay người lại, thấy Trang đang đứng ngay sau lưng của hắn, trên tay xách thịt lợn, rau và các loại gia vị, chắc là hôm nay cô nàng định tự nấu ăn.
Dù đồ ăn trong tay Trang còn chưa được chế biến, nhưng Minh lại tưởng tượng cô nàng nấu ăn rất ngon. Lại thêm đã đến giờ cơm trưa mà sáng nay hắn dậy muộn chưa ăn gì, bụng Minh sôi ùng ục, khiến cả hai cô gái đều nghe thấy.
Minh đỏ bừng mặt, luồn qua người Linh, chạy nhanh về phòng của mình mà quên chào hỏi Trang. Hắn không dám quay đầu lại, nhưng hắn biết hai cô nàng đều đang cười thầm hắn.
May mà cả Trang và Linh đều không có ý định trêu chọc hắn lúc này, nếu không chắc từ hôm nay Minh sẽ rất ngượng ngùng khi gặp hai chị em họ.