Chương 9: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Linh dường như đã nhìn thấy Minh trước. Thấy Minh định cất lời, Linh liền ra hiệu im lặng. Thấy vậy, Minh lập tức giữ im lặng, không chào cô em hàng xóm nữa. Dù có ngốc đến mấy, Minh cũng hiểu rằng Linh không muốn mọi người ở đây biết hai người là hàng xóm.
Cả hai lướt qua nhau, gật đầu chào hỏi như những đồng nghiệp mới gặp lần đầu. Sau đó, Minh đi thẳng về phòng trọ của mình. Chuyện vì sao Linh muốn giấu mọi người việc hắn và cô là hàng xóm, hắn cũng không mấy bận tâm. Cô nàng muốn giấu thì hắn cứ im lặng là được.
Vừa mở cửa phòng, Minh cởi giày rồi nằm ngay lên giường, đánh một giấc. Hắn tự nhủ khi dậy sẽ học. Nhưng Minh đâu ngờ rằng, nếu cứ lười biếng trì hoãn như thế, hắn sẽ trì hoãn cả đời, không bao giờ bắt đầu, hoặc nếu có bắt đầu cũng khó mà duy trì lâu dài.
Khi Minh tỉnh dậy đã là mười một giờ đêm. Hắn thức giấc vì nghe thấy tiếng lục đục ở phòng bên cạnh, dường như hai tỷ muội Linh – Trang đang chuẩn bị ra ngoài làm gì đó. Minh đột nhiên tò mò không biết hai tỷ muội nhà này đêm rồi còn đi đâu. Chỉ cần hắn bật dậy khỏi giường, ra mở cửa phòng, hỏi thăm là sẽ biết thôi. Nhưng hắn lại ngại, tâm trí viện đủ lý do để tiếp tục nằm trên giường. Thật ra, tất cả là do sự thiếu tự tin của hắn.
Minh nằm lướt điện thoại đến gần một giờ sáng mới dậy, ra khỏi giường. Một phần vì không chịu nổi cơn đói do tối ngủ quên không ăn, một phần vì hắn không nghe thấy phòng bên cạnh có động tĩnh gì, tò mò không biết vì sao hai tỷ muội Linh và Trang còn chưa về phòng.
Minh ra khỏi khu trọ tìm đồ ăn. Đôi mắt hắn nhìn quanh ngang dọc, vừa để tìm quán ăn đêm, vừa trông mong nhìn thấy hai cô em hàng xóm xinh đẹp. Minh đi một quãng đường dài, hắn đã đi qua mấy quán ăn đêm rồi, cũng chẳng đếm xuể, nhưng hắn không dừng lại mà vẫn tiếp tục đi. Cuối cùng, chân hắn bắt đầu mỏi, hắn quyết định quay lại, chọn quán ăn đêm gần mình nhất.
Quán đêm nhưng lại khá đông, đã hơn một giờ sáng mà vẫn có gần hai mươi khách. Minh ngồi vào một bàn trống bên ngoài vỉa hè, hắn chỉ gọi một bát cháo lòng, ngoài ra không gọi thêm gì khác. Minh ăn thấy cháo của quán khá ngon, bảo sao quán lại đông khách vậy. Vừa ăn, Minh vừa nhìn ra ngoài đường, xem có vô tình gặp được hai cô em gái hàng xóm không. Nhưng chắc có lẽ Minh đi khác đường với hai cô gái, hoặc có lẽ là hai cô gái đã sang nhà bạn ngủ rồi, nên Minh không hề gặp được.
Vừa ăn vừa ngó nghiêng như vậy, nhưng Minh lại ăn xong rất nhanh. Hắn ngồi nghỉ thêm năm phút thì đứng dậy thanh toán, rồi trở về phòng. Trên đường trở về, Minh không còn nhìn ngang liếc dọc nữa, mà cứ đi thẳng một đường. Ấy vậy mà khi gần về đến khu trọ, hắn lại vô tình nhìn thấy hai tỷ muội Linh và Trang ở phía trước.
Đôi khi, ta cố tình tìm người lại không thấy, đến khi bỏ cuộc không tìm nữa lại vô tình gặp được. Chuyện này cũng thường hay xảy ra. Nhưng phía trước hắn không chỉ có mỗi Linh và Trang, mà còn có bốn năm tên côn đồ đang say rượu, chặn hai cô em hàng xóm xinh đẹp của Minh lại để trêu ghẹo.
Đêm vắng người, hơn nữa cho dù có người vô tình đi qua, cũng không ai muốn dây vào đám côn đồ đang say rượu cả, thường thì sẽ tránh đi. Minh cũng vậy, hắn không tiến lên nữa. Hắn nấp vào một góc kín rồi nhìn ra. Hắn không bỏ đi vì lương tâm mách bảo muốn ra mặt giúp hai cô em hàng xóm, làm anh hùng cứu mỹ nhân. Nhưng lòng dũng cảm của hắn lại không đủ. Nếu bây giờ trong tay có một chai rượu, có lẽ hắn sẽ tu một hơi hết để tăng thêm dũng khí. Người say thường dám làm nhiều điều mà khi tỉnh không dám.
Minh cứ nấp ở đó nhìn ra. Cuối cùng, sau hơn mười phút đắn đo, vì một thế lực siêu nhiên nào đó, lòng dũng cảm của Minh bỗng trỗi dậy, hắn quyết định lao ra bảo vệ hai cô gái. Thật đúng là ngốc nghếch! Nếu tỉnh táo suy nghĩ một chút thôi, hắn có thể lấy điện thoại ra gọi công an, dọa đám côn đồ kia bỏ đi.
Minh bước ra khỏi bóng tối như một người hùng, hắn gọi lớn:
- Linh, Trang!
Không chỉ Linh và Trang quay đầu lại nhìn hắn, đám côn đồ cũng dừng việc trêu ghẹo hai cô gái, nhìn về phía Minh. Đêm khuya, một thanh niên nghĩ mình là anh hùng, năm tên côn đồ đang say, hai cô gái trẻ xinh đẹp. Đến phim cũng chỉ có thế mà thôi.
Minh bước nhanh về phía trước. Khi khoảng cách vừa đủ tầm tấn công, hắn tung ra một cú đấm thẳng vào mồm tên cầm đầu ở giữa, miệng hắn chửi tục: “Địt con mẹ mày”. Tên côn đồ đã có men say trong người, không kịp né tránh cú đấm của Minh, bị Minh đấm trúng, đầu nghiêng sang một bên, hắn cũng lùi hai bước.
Minh định tiếp tục tấn công. Linh hồn của cậu nhóc mười lăm tuổi vẫn nhớ như in những trận đánh nhau thời cấp hai. Kinh nghiệm là khi chỉ có một mình mà phải đánh với cả một đám, chỉ có thể tập trung đánh thẳng mặt một tên, còn lại mặc kệ những tên khác. Chỉ là, cơ thể thanh niên hai mươi lăm tuổi của Minh yếu hơn đa phần các thanh niên bình thường khác. Cho nên, không để Minh kịp tiếp tục tấn công, bốn tên côn đồ khác đã đè Minh ra đánh. Lúc này, Minh chỉ có thể ôm đầu, cả người co lại để chịu đòn.
Tên côn đồ bị Minh đấm một cú vào mồm, sau khi thấy Minh bị khống chế, chỉ có thể ôm đầu chịu đòn, thì điên tiết lao vào đấm đá Minh một cách hăng máu nhất. Năm tên côn đồ vừa đánh Minh vừa chửi: “Địt con mẹ mày”. Không hiểu tại sao, khi đánh nhau, bất kỳ ai khi chửi câu đó cũng đều cảm thấy đòn đánh của mình có uy lực hơn.
Minh vừa ôm đầu chịu đánh, vừa cố gắng nhìn về phía hai tỷ muội Linh và Trang, chỉ thấy hai cô gái đã dắt tay nhau bỏ chạy từ lúc nào, mặc kệ Minh một mình chịu đòn. Bọn côn đồ tẩn Minh chán chê thì cuối cùng cũng bỏ đi. Lúc này, Minh mới lăn người nằm ngửa ra giữa đường.
Miệng Minh bật ra nụ cười tự giễu. Hắn cười bản thân đã lo chuyện bao đồng, muốn giúp hai cô em hàng xóm, để rồi khi hắn bị đánh thì cả hai tỷ muội đó đều mặc kệ hắn mà dắt tay nhau bỏ chạy. Hắn cười tự giễu bản thân không có năng lực lại đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân, cuối cùng thì bị đánh cho nhừ tử.
Minh tự cười bản thân một lúc lâu. Cuối cùng hắn cũng cố gắng đứng dậy, lê tấm thân ê ẩm đi về phòng trọ của mình. Minh đi ngang qua căn phòng của hai tỷ muội Linh và Trang, thấy cửa đã chốt trong kín mít. Minh lại bật cười tự giễu mình một lần nữa, sau đó mở cửa phòng rồi lên giường nằm ngủ.
Cơ thể đau nhức cộng thêm việc đã ngủ từ chiều khiến Minh trằn trọc mãi mà không ngủ được. Đến khi Minh thiếp đi, có lẽ cũng đã đến bốn giờ sáng. Ngủ muộn nên phải đến gần chín giờ Minh mới tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra, cơn đau ê ẩm khắp toàn thân khiến Minh xuýt xoa. Lúc này, Minh cảm thấy còn đau hơn cả khi mới bị đánh xong.
Minh khó khăn lắm mới dậy được, ra khỏi giường vệ sinh cá nhân. Mỗi một cử động của hắn đều vô cùng khó khăn vì những cơn đau liên tục truyền đến. Vậy mà lúc này, không hiểu vì sao hắn lại không hề xin nghỉ ở nhà, mà vẫn cố gắng vệ sinh một cách nhanh chóng để đi làm. Rốt cuộc Minh là con người như thế nào, có lẽ đến hắn cũng không hiểu nổi. Vừa mở cửa phòng ra, Minh lại bắt gặp Linh cũng đang đứng ở cửa phòng của cô nàng.