36. Chương 36: Hoàn tất chuẩn bị

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai

Chương 36: Hoàn tất chuẩn bị

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nồi canh xương đã ngả màu trắng sữa. Tiểu Quả múc một muỗng, nếm thử một chút:
“Ừm… ngọt thật.”
Nàng nếm thử nồi canh nấm bên cạnh – cũng ngon không kém. Tiểu Quả đặt muỗng xuống, cảm thấy rất hài lòng. Vì chưa đến lúc chuẩn bị bữa trưa, nàng bèn ra ngoài xem chỗ bột khoai đã phơi khô chưa.
Vừa bước ra sân, nàng đã thấy Tráng Tráng đang đưa tay sờ con lừa. Tiểu Quả vội nhắc nhở:
“Tráng Tráng, đừng đứng sau mông lừa, coi chừng nó đá đấy!”
Thấy cậu bé đã dịch sang đứng cạnh đầu con lừa, nàng mới yên lòng. Tiểu Quả đi đến chỗ bột khoai, ngồi xổm xuống xem xét kỹ lưỡng. Nhìn thì có vẻ đã khô ráo, nhưng nàng vẫn bốc thử một mảnh nhỏ, ấn nhẹ thì bột tơi ra thành vụn. Nàng mừng rỡ, liền mang số bột ấy đến cối xay. Phải nghiền thành bột mịn mới có thể làm được miến khoai.
Tiểu Quả thong thả xay bột. Tráng Tráng không chơi với con lừa nữa, đôi mắt chăm chú dõi theo từng động tác của mẹ. Thấy con nhìn chăm chú, Tiểu Quả đặt một miếng bột vào tay con, bế cậu ngang tầm cối xay, rồi dạy con cách xay.
Tráng Tráng thả bột vào lỗ cối, dồn hết sức đẩy, nhưng cối vẫn không nhúc nhích. Khuôn mặt cậu đỏ bừng vì cố sức. Tiểu Quả khẽ nheo mắt, cười tươi:
“Dễ thương quá đi mất!”
Nghĩ vậy, nàng liền nắm tay con cùng đẩy. Cối bắt đầu quay, từng mảnh bột từ từ biến thành bột mịn. Theo hiệu lệnh của mẹ, Tráng Tráng cầm chổi nhỏ, quét bột rơi xuống chậu. Cậu nhanh chóng bắt nhịp, còn hăng hái muốn làm tiếp. Tiểu Quả không ngăn cản, chỉ lặng lẽ giúp đỡ mỗi khi con gặp khó khăn.
Xay xong bột thì nồi canh cũng vừa chín tới. Tráng Tráng nhón người qua bếp, nhìn mẹ nhấc nắp nồi. Mùi thơm ngào ngạt tỏa ra, cậu hít hà lấy hít hà để. Tiểu Quả bật cười:
“Đúng là đồ tham ăn mà.”
Đôi tay nàng vẫn thoăn thoắt. Nàng rút bớt củi ra khỏi bếp, chỉ để lại một khúc nhỏ dưới mỗi nồi để canh sôi âm ỉ. Đến lúc này, nước canh đã chuyển thành màu trắng sữa. Tiểu Quả múc ra một ít nước xương để xào cải non, rồi cho bánh bao vào hấp.
Kế đó, nàng gắp vài khúc xương đã mềm nhừ, chế biến thành nước chấm ăn bánh bao. Cuối cùng, nàng bưng thêm hai bát canh xương lên bàn. Bữa trưa đã sẵn sàng.
Tráng Tráng ăn ngon lành. Cái miệng nhỏ dính đầy dầu mỡ, khóe môi còn vương mẩu thịt vụn. Cậu vừa uống canh vừa nhai bánh bao, tay còn gắp cải non, ăn lấy ăn để một cách thích thú.
Nhìn con ăn, Tiểu Quả chợt hiểu vì sao các bà mẹ luôn thích đăng ảnh con cái lên vòng bạn bè. Mẹ chẳng bao giờ chán ngắm nhìn con mình. Nếu bây giờ có điện thoại, chắc chắn nàng sẽ chụp cho Tráng Tráng thật nhiều ảnh.
Ăn cơm xong, Tráng Tráng ợ một cái rõ to rồi chạy vào bếp rửa bát. Còn Tiểu Quả thì bắt tay vào làm chả cá. Món này có nhiều công đoạn, nàng phải tranh thủ hoàn thành khi trời còn sáng.
Nàng định làm sa tế trước tiên. Món này phải chú ý đảo đều tay, nếu sơ ý là sẽ bị khét ngay.
Nàng băm nhỏ ớt, đổ dầu vào nồi cùng hạt tiêu và hành. Chiên vàng xong, nàng vớt ra, rồi cho ớt băm vào. Khói cay nồng tức khắc lan khắp bếp, khiến Tiểu Quả phải tránh xa một lát, chờ mùi dịu bớt mới quay lại đảo chậm rãi để ớt không bị cháy.
Dầu ớt dần chuyển sang màu đỏ tươi. Nàng múc ra, để nguội, rồi trộn thêm rượu vàng cùng vừng rang. Vậy là bí quyết làm sa tế đã hoàn thành.
Tiếp đến là chả cá. Tiểu Quả lấy năm con cá, giữ lại một con để riêng cho Tráng Tráng.
Khi hoàn tất, trời đã sẩm tối. Nàng còn phải làm mì. Trong nhà bột mì chẳng còn nhiều, Tiểu Quả quyết định dùng hết chỗ còn lại, mai đi chợ sẽ mua thêm.
Nàng nhào bột làm mì, rắc thêm bột khô để sợi mì không dính vào nhau. Lúc Tráng Tráng vào bếp, Tiểu Quả vừa làm vừa hỏi:
“Con đã cho bê với lừa ăn chưa?”
Tráng Tráng vốn đã nhận trách nhiệm cho bê ăn. Khi nãy nàng thấy cậu chạy quanh sân, hẳn là đang đi cắt cỏ. Giờ con trai xuất hiện ở bếp, Tiểu Quả đoán chắc là cậu lại đói rồi.
Tráng Tráng xoa bụng, cười ngượng nghịu. Cậu ngửi mùi thơm cả ngày, lại nghĩ đến chả cá mẹ vừa làm, nhớ đến vị ngọt dẻo dai tan trong miệng, nước bọt ứa ra. Thế là cậu rón rén chạy vào bếp xem thử.
Tiểu Quả xếp mì thường và miến khoai ra mâm, phủ khăn ướt lên để chúng không bị khô. Chuẩn bị xong xuôi nguyên liệu cho ngày mai, nàng tận dụng phần bột còn lại để nấu bữa tối bằng miến khoai.