Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 149: Gian Thương Hạng Nhất (10)
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rõ ràng cô thấp hơn hắn cả một cái đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, biểu cảm điềm tĩnh, ánh mắt không chút cảm xúc nhìn hắn...
Lăng Hạo nuốt nước miếng, trong lòng thoáng dâng lên một tia hưng phấn khó tả, nhưng cảm giác này đến nhanh rồi đi cũng nhanh, hắn còn chưa kịp nắm bắt đã biến mất.
"Mày cho rằng ông đây không dám sao?" Lăng Hạo giả vờ hung ác trừng mắt nhìn cô, giơ tay lên làm như muốn đánh cô.
Khoảnh khắc tiếp theo, thế giới của hắn như bị đảo lộn, hắn lại một lần nữa thân mật tiếp xúc với sàn nhà...
Bỏ ngoài tai tiếng rên rỉ của Lăng Hạo, Tô Mộc vỗ vỗ tay, trở về chỗ ngồi, rút tiền từ trò chơi ra, sau đó lên mạng mua sắm linh kiện máy tính.
Trong ba ngày này, Lăng Hạo vô số lần tự hỏi liệu em gái mình có phải đã gặp phải cú sốc nào không, mà sao tự dưng lại thay đổi đến thế?
Lúc Tô Mộc mở trình duyệt máy tính ra, thì thấy toàn bộ lịch sử tìm kiếm là:
# Tại sao tính cách một người đột nhiên thay đổi?
# Bị quỷ bám vào người sẽ như thế nào?
# Em gái có khuynh hướng bạo lực, có thể báo cảnh sát bắt đi không?
...
Cửu Thiên Tuế cố nhịn cười, nghiêm túc nói:【 Ký chủ, là do cô OOC (Out Of Character) khiến Lăng Hạo bắt đầu nghi ngờ cô rồi. 】
"Ừm." Tô Mộc trả lời.
【 Cho nên Ký chủ, cô nghĩ lại xem, nguyên chủ có tính cách như thế nào? Một loli mềm mại đáng yêu, lương thiện đơn thuần, nhát gan yếu đuối. Ký chủ có thể thử giả vờ có tính cách như vậy... 】
"Giả vờ không được." Ngoại trừ kiếm tiền, cô không tìm thấy bất kỳ hứng thú nào khác.
Cửu Thiên Tuế:【 Ký chủ... 】
Cảm thấy đau lòng cho Ký chủ...
"Nhưng, nếu có đủ tích phân khiến ta rung động, ta có thể thử một chút."
Cửu Thiên Tuế:【 ... 】
Cái cảm giác đau lòng gì đó, theo câu nói này của Tô Mộc mà tan thành mây khói hết.
Sáng ngày thứ ba, Lăng Hạo mua bữa sáng từ bên ngoài trở về, khi vừa mở cửa đã thấy Tô Mộc đang bê một chiếc thùng lớn.
"Mày mua cái thứ linh tinh gì vậy? Mấy ngày nay không cho anh mày mua sắm, vậy mà tự mình lại khuân về một đống lớn nặng trịch thế này."
Nói đến đây, Lăng Hạo lại bắt đầu lải nhải không ngừng. Bởi vì em gái mình quản lý tài chính, mấy ngày nay hắn ngứa tay muốn mua sắm trên mạng, nhưng khổ nỗi là Tô Mộc không chịu thanh toán, nên hắn đã càu nhàu không biết bao nhiêu lần rồi.
Tô Mộc phớt lờ hắn, mở chiếc thùng ra, một đống linh kiện máy tính lớn lộ ra bên trong.
Lăng Hạo nhìn thấy, lập tức thay đổi nét mặt, đôi mắt sáng rỡ đầy ý cười: "Là máy tính! Em gái ta quả là hiểu chuyện, cuối cùng cũng chịu mua cho anh trai một chiếc máy tính mới rồi. Yên tâm đi, anh sẽ đối xử tốt với em, sau này tuyệt đối sẽ không tranh giành máy tính cũ với em nữa."
Sau đó hắn nhìn em gái nhà mình bắt đầu lắp ráp máy tính...
Ngày hôm sau, Tô Mộc nhìn thấy trên máy tính lại xuất hiện thêm một cụm từ tìm kiếm mới:
# Một người đột nhiên có được kỹ năng chưa từng có trước đây, có phải là đột biến không? Liệu có phải là dị năng không?
Tô Mộc: "..."
Sau khi xóa sạch, Tô Mộc vừa định ngồi xuống bên cạnh để xem thử chiếc máy tính mình lắp ráp hôm qua, thì Lăng Hạo đã lao tới ngồi chễm chệ.
Với vẻ mặt của một đại gia: "Máy tính này, sau này chính là của ông đây!"
Sau đó hắn hưng phấn bắt đầu khởi động máy, xoa xoa hai lòng bàn tay, ánh mắt lấp lánh nhìn chiếc máy tính 'ngầu lòi' trước mặt.
"Muốn dùng sao?" Giọng nói Tô Mộc từ một bên vang lên.
"Đương nhiên, nó vốn dĩ là của ông đây mà."
Lăng Hạo gật đầu, máy tính ngầu như vậy, mới xứng tầm với vẻ đẹp trai của hắn.
"Tiền linh kiện máy tính và phí lắp ráp, tổng cộng là ba vạn, trả tiền đi."
"Không có tiền." Nửa xu cũng không có!
"Vậy thì thế chấp sức lao động." Tô Mộc cầm giấy bút đưa cho hắn ký tên.
Lăng Hạo nhìn lướt qua, thấy điều khoản chủ yếu chính là hắn phải chơi game, chơi game, rất tuyệt vời! Chuyện này có đáng gì đâu, ngày nào hắn mà chẳng chơi game.
Thế là hắn liền cầm bút ký tên.
Lăng Hạo đáng thương, mãi về sau mới biết mình đã bị bán đứng một cách dễ dàng đến thế.