155. Chương 155: Bậc thầy buôn bán số một (16)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Chương 155: Bậc thầy buôn bán số một (16)

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Tieen
Luôn Có Điêu Dân Muốn Hại Trẫm quen biết nguyên chủ từ khi cô ấy bắt đầu kinh doanh ở Đại Lục Thần Vực.
Hóa ra hai người là bạn đại học, từng gặp mặt nhau một hai lần. Ngoại hình của hắn giống với Lăng Hạo, dù có kém hơn Lăng Hạo một chút nhưng hắn lại có ý chí phấn đấu hơn, có thể tự kiếm tiền nuôi sống bản thân.
Sau đó, bởi vì có thiên phú nên Luôn Có Điêu Dân Muốn Hại Trẫm đã gia nhập đội tuyển TG. Hắn có một tài khoản chính thức của đội tuyển, còn tài khoản này hắn thường dùng khi rảnh rỗi. Các vật phẩm hắn sở hữu hầu hết đều mua từ chỗ nguyên chủ, thậm chí còn giới thiệu khách hàng cho cô ấy.
Trong khi chờ đợi hắn thương lượng, Tô Mộc cũng nhận được lời hỏi thăm từ các đội tuyển khác. Khách hàng của nguyên chủ trải rộng khắp Đại Lục Thần Vực, cô đều đặc biệt ghi chú thông tin về thành viên của từng đội tuyển.
Vì Tô Mộc tính toán bán chiến lược cho đội tuyển TG, nên sẽ tạm thời không để các đội tuyển khác biết đến sự tồn tại của nó.
Lúc này, Tô Mộc thấy tin nhắn riêng từ Kinh Mặc hiện lên.
【 Trò chuyện riêng 】 Kinh Mặc: Lăng muội tử, Quảng Hàn Thiết trong tay Tiểu Bảo đều do muội bán sao?
【 Trò chuyện riêng 】 Tay Kiếm Tiền Thiện Nghệ: Có chuyện gì à?
【 Trò chuyện riêng 】 Kinh Mặc: Cái này... Toàn bộ Quảng Hàn Thiết ở Đại Lục Thần Vực đều nằm trong tay muội hết rồi.
Kinh Mặc nhìn số Quảng Hàn Thiết trong kho đồ của mình do Nhiễm Tiểu Bảo chuyển giao. Đúng là vũ khí của hắn đang gặp vấn đề, nhưng với lượng Quảng Hàn Thiết này, hắn hoàn toàn có thể chế tạo một vũ khí mới.
Hắn chơi game đã nhiều năm, nhưng chưa từng thấy nhiều Quảng Hàn Thiết đến thế...
【 Trò chuyện riêng 】 Tay Kiếm Tiền Thiện Nghệ: Không phải.
Chờ khi chiến lược được bán ra, Quảng Hàn Thiết sẽ không còn là vật liệu quý hiếm nữa. Theo những gì Tô Mộc tìm hiểu được mấy ngày nay, nguyên nhân khiến Quảng Hàn Thiết khan hiếm chỉ là vì chưa ai phát hiện ra cách thức thu thập nó mà thôi.
【 Trò chuyện riêng 】 Kinh Mặc: Cảm ơn, Lăng muội tử.
【 Trò chuyện riêng 】 Tay Kiếm Tiền Thiện Nghệ: Chuyện nên làm thôi mà.
【 Trò chuyện riêng 】 Kinh Mặc: Đúng rồi, ta nghe Thành Tử nói, muội đã đăng ký cho ca ca muội tham gia tuyển chọn đội tuyển, sao muội không đăng ký cho mình?
Hắn đã xem qua kỹ năng chơi game của cô ấy cũng không tệ, chỉ là cô ấy quá chuyên tâm vào...
【 Trò chuyện riêng 】 Tay Kiếm Tiền Thiện Nghệ: Bận rộn kiếm tiền.
【 Trò chuyện riêng 】 Kinh Mặc: Trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, sau khi nổi danh thì có thể kiếm nhiều tiền hơn so với bây giờ.
【 Trò chuyện riêng 】 Tay Kiếm Tiền Thiện Nghệ: Mọi con đường đều dẫn đến La Mã.
Dựa vào tình hình hiện tại, đi con đường phù hợp nhất với bản thân mới là con đường thuận lợi nhất.
-
Sáng ngày hôm sau, Lăng Hạo ngủ nướng không chịu dậy, bị Tô Mộc đạp một cái từ trên giường xuống đất.
Lăng Hạo than thở thu dọn đồ đạc, mặc nguyên bộ đồ ngủ, chân mang đôi giày bám đầy bụi, miệng còn ngậm một chiếc đùi gà rán còn sót lại từ hôm qua.
Vừa nhai vừa nói không rõ: "Đi thôi."
Liếc nhìn hắn một cái, Tô Mộc xoay người đi đến tủ quần áo lấy ra một bộ đồ và một đôi giày trắng.
"Thay đi."
Lăng Hạo định nói gì đó nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Tô Mộc, hắn im lặng cầm quần áo đi thay.
-
"Oa, đẹp trai quá đi..."
"Thật sự rất đẹp trai..."
"Người bên cạnh có phải bạn gái anh ấy không, chiều cao chênh lệch trông đáng yêu ghê."
"Một người thì đẹp trai, một người thì dễ thương, ôi ~ trái tim thiếu nữ của tớ tan chảy mất rồi."
...
"Nhanh nhìn xem, bên kia có trai đẹp kìa."
"Ở đâu, ở đâu? Trai đẹp ở nơi nào?"
"Chỗ trạm xe buýt kìa."
"Thấy rồi, ôi a ~ đẹp trai quá đi."
"Đừng che tớ chứ, tớ muốn chụp ảnh."
...
Một số cô gái can đảm đứng xung quanh trạm xe buýt, lén cầm điện thoại chụp ảnh.
Mà nhân vật chính đang bị mọi người chú ý thì hơi khó chịu nhìn cô gái đang cúi đầu chơi điện thoại.
"Anh đã tám trăm năm rồi không đi xe buýt, không thể đi taxi sao? Trời nắng gắt thế này thì làm sao đây?"