Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Chương 13: Minh Châu chất vấn, Tấn Vương hối lỗi
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấn Vương vội vàng giải thích với Minh Châu, hắn cho rằng nàng sẽ hiểu ý mình. Nhưng ngược lại, Minh Châu càng nghe càng tức giận.
Vừa bước vào phòng, nàng đã đẩy mạnh Tấn Vương ra. Hắn không đề phòng nên lảo đảo lùi lại mấy bước. Ánh mắt hắn ngạc nhiên nhìn Minh Châu, không hiểu vì sao: “Nàng…”
Phản ứng của Minh Châu còn dữ dội hơn, nàng bật khóc.
“Sao nàng lại khóc?” Tấn Vương đau xót, hắn không màng đến hành động vừa rồi của Minh Châu mà tiến tới ôm nàng vào lòng, nhỏ giọng dỗ dành: “Nàng sao thế?”
Minh Châu giận dữ nhìn hắn, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng ánh lên ngọn lửa rực cháy: “Ngài không biết sao? Ngài chán ghét ta.”
Tấn Vương đầy rẫy nghi vấn trong lòng: “Ta chán ghét nàng ở điểm nào chứ? Nếu ta chán ghét nàng thì sao ta phải trả giá lớn như vậy để cầu xin ý chỉ tứ hôn?”
Minh Châu không chịu buông tha: “Đúng là ngài chán ghét ta. Ngài không thích ta vì xuất thân của ta thấp kém. Ngài không thích ta vì ta chỉ là một hoa nương. Ngài miễn cưỡng cưới ta nhưng lại không muốn thừa nhận thân phận thật của ta, còn muốn biến ta thành con gái của người khác.” Minh Châu càng khóc thảm thiết hơn: “Ngài dựa vào đâu mà tự ý sắp đặt cha mẹ cho ta chứ? Ngài đã hỏi ý ta chưa?”
Tấn Vương: “...”
Tấn Vương ngơ ngác giải thích một cách lúng túng: “Không phải, không như vậy. Ta làm vậy vì chỉ có cách đó mới có thể cưới được nàng một cách nhanh chóng và thuận lợi nhất. Nếu ta không che giấu thân phận của nàng thì những đại thần cao quý sẽ luôn chỉ trích xuất thân của nàng. Có lẽ khi ta không ở bên, họ sẽ khiến nàng phải chịu tủi nhục.”
“Thế thì sao chứ!” Minh Châu vẫn bướng bỉnh đáp: “Ta không muốn trở thành người khác. Cho dù đó có là sự lựa chọn an toàn nhất. Ta chính là Minh Châu, là hoa nương Minh Châu của Cẩm Tâm Các. Ngài dựa vào đâu mà xóa bỏ sự tồn tại của ta?”
Tấn Vương: “...”
Khi nhìn thấy Minh Châu bướng bỉnh mà lại tủi thân, Tấn Vương chỉ cảm thấy đau xót. Có lẽ hắn đã hiểu được nỗi tức giận của nàng. Một hoa nương như nàng, bấy lâu nay vẫn luôn cố gắng sống thật cẩn trọng và siêng năng, giống như một đóa hướng dương, chưa từng sa ngã! Dẫu nàng sống một cuộc đời tuy thấp hèn nhưng cao quý, nàng chưa từng xấu hổ về xuất thân của mình, mà nàng luôn ngẩng cao đầu đối mặt với nó.
Thế mà giờ đây, hắn lại vì lợi ích cá nhân và chút thuận tiện mà dễ dàng phủ nhận hơn mười năm làm hoa nương của nàng.
Thật tàn nhẫn biết bao!
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Tấn Vương cảm thấy đau xót vô cùng, hắn ôm Minh Châu vào lòng và liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi nàng. Là ta suy nghĩ nông cạn, là ta quá ích kỷ. Nàng chính là Minh Châu, không phải là người khác. Không ai có thể tùy tiện xóa bỏ dấu vết tồn tại của nàng. Người mà ta muốn cưới là hoa nương Minh Châu, chứ không phải tiểu thư nhà Chủ bộ.”
“Ừm!” Minh Châu thản nhiên đáp lời.
“Vậy ngài sẽ đến Cẩm Tâm Các để cầu hôn sao?”
“Đúng vậy!” Lúc này Tấn Vương đã bị Minh Châu làm cho tâm trí rối bời. Cho dù Minh Châu có đưa ra bất kỳ yêu cầu khó tin nào, hắn đều đồng ý.
Khóe môi Minh Châu khẽ cong lên, giọng nói ngọt ngào vô cùng: “Vương gia, ngài tốt quá.”
Tấn Vương cúi đầu nhìn Minh Châu, hắn chậm rãi thở phào nhẹ nhõm. Nàng không khóc nữa là tốt rồi.
Vừa nãy nàng khóc, hắn đã luống cuống không biết phải làm sao.
“Nàng đã dùng bữa tối chưa?” Tấn Vương nhẹ giọng hỏi Minh Châu.
Minh Châu lắc đầu: “Chưa, không có ngài ở đây, ta không muốn ăn.”
Tấn Vương nhíu mày: “Nàng còn đang mang thai, sao có thể nhịn ăn được chứ?”
“Người đâu, chuẩn bị thức ăn.” Tấn Vương lớn tiếng hạ lệnh cho hạ nhân.
Thật ra thân phận là gì cũng không quan trọng, chỉ cần có thể trở thành Tấn Vương phi thì Minh Châu đều không để tâm. Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng thật sự phải là nữ nhân đêm đó, và người Tấn Vương thực sự muốn cưới cũng chính là nàng.
Nhưng trên thực tế, nàng chỉ là giả mạo, nàng không phải là nữ nhân đêm đó ở bên Tấn Vương.
Thế nên, một khi nàng sử dụng thân phận giả để gả cho Tấn Vương, nếu một ngày nào đó, nữ nhân kia quay về tìm hắn thì nàng sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Tới lúc ấy, nếu Tấn Vương cảm thấy bị lừa dối rồi đổi ý muốn nữ nhân kia, hắn có thể dễ dàng dùng sơ hở về thân phận giả này để nàng ta thay thế vị trí Vương phi của mình.
Thế thì không được! Nàng không thể dùng thân phận giả để gả cho Tấn Vương.
Chỉ khi Tấn Vương thực sự đưa ra lời cầu hôn long trọng để cưới hoa nương Minh Châu của Cẩm Tâm Các, thì chuyện này mới thực sự được giải quyết.
Dẫu cho về sau Tấn Vương biết được sự thật và muốn đổi ý, lúc đó nàng cũng đã là Tấn Vương phi danh chính ngôn thuận.
Minh Châu cảm thấy tự hào về suy nghĩ của bản thân.
Về phần cưới một hoa nương khó khăn đến mức nào thì có liên quan gì đến nàng đâu? Đây là vấn đề Tấn Vương nên lo lắng mới đúng.
Ăn tối với Minh Châu xong, hắn lại lo lắng dỗ dành Minh Châu uống một bát thuốc dưỡng thai. Sau đó Tấn Vương tìm Quản gia một lần nữa.
“Chăm sóc phu nhân cho tốt, bổn Vương muốn vào cung một chuyến.”
Quản gia không hiểu: “Xảy ra chuyện gì sao, Vương gia?”
“Là vấn đề thánh chỉ.” Vẻ mặt Tấn Vương trịnh trọng nhìn thánh chỉ trong tay: “Ta muốn cưới Minh Châu làm Tấn Vương phi, nhưng cách làm của ta có vấn đề nên ta muốn vào cung tìm Hoàng huynh sửa lại một chút.”
Quản gia: “...”
Quản gia cảm giác như bị sét đánh ngang tai, ông ấy cho rằng mình đã nghe nhầm.
Vương gia nhà mình vừa mới nói cái gì? Hắn sẽ cưới ai? Minh Châu cô nương sao?
Nhưng Minh Châu cô nương là một hoa nương! Cho dù hiện tại nàng đang mang thai hài tử của Vương gia, nhưng nàng vẫn chỉ là một hoa nương! Sự chênh lệch thân phận lớn đến thế, làm sao Vương gia nhà mình lại bị ma ám đến mức thật sự muốn cưới nàng làm Tấn Vương phi chứ?