Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê
Tấn vương kiên quyết cưới hoa nương
Xuyên Nhanh: Sau Khi Nữ Phụ Ác Độc Trở Thành Vạn Nhân Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vương gia.” Quản gia định khuyên Tấn vương suy nghĩ lại, nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm nghị của ngài, ông đành lặng lẽ nuốt ngược những lời khuyên can vào trong.
Ông biết mình đã vượt quá phận sự. Vương gia của họ là Chiến thần Đại Lương, một vị tướng quân dũng mãnh trên chiến trường. Một khi đã quyết định, ngài sẽ không bao giờ hối hận.
Ông chỉ là một quản gia, một hạ nhân, không nên dựa vào tuổi tác mà can thiệp vào suy nghĩ của Vương gia.
Nhìn bóng Tấn vương khuất dần, quản gia cảm thấy có chút cô đơn.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, xem ra kiếp nạn tình duyên của Vương gia đã đến rồi!
Trong hoàng cung, Hoàng đế lại bị Tấn vương dẫn tới Ngự Thư Phòng, sắc mặt ngài ấy vô cùng khó coi.
“Lại có chuyện gì nữa đây?”
Tấn vương đưa thánh chỉ cho Hoàng đế.
Hoàng đế nghi hoặc hỏi: “Sao? Ngươi lại không muốn cưới nữa ư?”
“Không phải.” Tấn vương lắc đầu: “Ta hy vọng hoàng huynh có thể thay đổi thánh chỉ, thay đổi thân phận cho Minh Châu.”
Hoàng đế sốt ruột mở thánh chỉ ra, nói bâng quơ: “Được, tùy theo ý ngươi. Ngươi muốn cho nàng ta thân phận gì?” Nói xong, ngài bắt đầu mài mực.
“Hoa nương của Cẩm Tâm Các, Minh Châu cô nương.” Tấn vương dứt khoát nói: “Người ta muốn cưới chính là Minh Châu cô nương của Cẩm Tâm Các.”
Bàn tay Hoàng đế khựng lại, như bị dọa sợ, suýt chút nữa làm đổ mực ra nghiên: “Ngươi nói cái gì?”
Tấn vương nhìn Hoàng đế, lặp lại từng câu từng chữ: “Người ta muốn cưới là hoa nương của Cẩm Tâm Các, Minh Châu cô nương.”
Hoàng đế: “...”
Hoàng đế ném ngự bút trong tay xuống, nổi giận đùng đùng bước xuống, chỉ tay vào Tấn vương: “Rốt cuộc là ngươi bị điên hay trẫm bị điên rồi?”
“Cho dù ngươi muốn cưới một cô nương xuất thân từ thường dân, trẫm cũng sẽ không ngăn cản ngươi. Nhưng ngươi lại có ý nghĩ điên rồ, muốn cưới một hoa nương. Ngươi định vứt thể diện của hoàng tộc đi đâu?”
“Hoàng huynh.” Tấn vương vén vạt áo, quỳ xuống: “Thần đệ chưa từng cầu xin huynh điều gì, nhưng hôm nay thần đệ cầu xin huynh, hãy đồng ý cho thần đệ!”
Sắc mặt Hoàng đế tái nhợt: “Vậy thì ngươi cho nàng một thân phận yên ổn đi!”
Tấn vương lắc đầu: “Thay đổi thân phận cho nàng thì rất dễ dàng, nhưng dấu vết về sự tồn tại của nàng cũng sẽ bị xóa bỏ. Sẽ không ai nhớ rằng ở Cẩm Tâm Các từng có một Minh Châu cô nương xinh đẹp như ngọc, ta không muốn nàng phải chịu ấm ức như vậy.”
“Vậy chẳng lẽ quang minh chính đại công bố thân phận thấp kém của nàng ta cho thiên hạ là tốt cho nàng ta sao?” Hoàng đế không hiểu.
Tấn vương kiên trì: “Hoàng huynh, cầu xin huynh.”
Hoàng đế xoay người, không nhìn ngài nữa, giọng nói lạnh lùng vô cùng: “Ngươi phải biết rằng, một khi trẫm đồng ý với ngươi thì ngươi sẽ phải đối mặt với điều gì? Sau khi cưới một hoa nương làm phi, tất cả những công trạng của ngươi đều sẽ bị xóa sạch. Mọi người sẽ chỉ nhớ đến ngươi vì đã khinh thường thể diện hoàng gia, và hình tượng Chiến thần Đại Lương huy hoàng của ngươi sẽ bị vấy bẩn không cách nào gột rửa được. Sau này cho dù ngươi có lập được bao nhiêu công trạng đi nữa, trẫm cũng không thể trao cho ngươi bất kỳ phần thưởng xứng đáng nào. Ngươi vẫn muốn đánh đổi tương lai của mình để lấy một hoa nương hèn mọn không đáng nhắc tới sao?”
“Đúng! Cầu xin hoàng huynh thành toàn cho ta.” Tấn vương cúi đầu quỳ lạy.
Hoàng đế đau đầu ngồi trên long ỷ, ngài khó chịu che hai mắt lại.
Một lúc lâu sau, giọng nói mệt mỏi của ngài vang lên: “Được, trẫm thành toàn cho ngươi.”
“Tạ ơn hoàng huynh.” Tấn vương vui mừng, nở nụ cười chân thành.
Sau khi Tấn vương cầm theo thánh chỉ mới rời đi, sắc mặt Hoàng đế mới dần bình tĩnh lại. Trong lòng ngài vô cùng phức tạp.
Tấn vương mạnh đến mức chỉ cần có chiến sự thì ngài đều sẽ thắng trận.
Tướng sĩ biên quan đều chỉ biết Tấn vương chứ không biết đến Hoàng đế.
Nhưng ngài biết, Tấn vương không có tham vọng, ngài chỉ một lòng muốn bảo vệ quốc gia và dân chúng Đại Lương mà thôi.
Nhưng đây chính là điều mà ngài cảm thấy bất bình, thế nên Hoàng đế không có chỗ để trút giận. Ngài chỉ có thể cay đắng nhìn lợi thế trong tay Tấn vương ngày càng nhiều, quyền thế cũng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Mà hiện tại, Tấn vương lại đột ngột giao điểm yếu của mình cho ngài.
Một vương gia cưới hoa nương làm phi, cho dù ngài có năng lực đến đâu thì trong vòng ba đời, ngài cũng không thể rửa sạch vết bẩn trong huyết mạch trên người con cháu của ngài.
Ngài đáng lẽ phải cảm thấy nhẹ nhõm mới phải.
Nhưng…
Sau khi đạt được mục đích bằng cách này, Hoàng đế lại càng cảm thấy khó chịu.
Dù sao thì trong chuyện này, dù thế nào Hoàng đế cũng không thể nuốt trôi cục tức này.
Minh Châu hài lòng nhìn thánh chỉ do Tấn vương mang về. Nàng vui vẻ đọc đi đọc lại thánh chỉ, cuối cùng vẫn cảm thấy rất hài lòng. Nàng ôm lấy Tấn vương rồi nở một nụ cười khuynh thành với ngài.
“Vương gia, ngài thật tốt với thiếp.”
Tấn vương bật cười nhìn nàng: “Sao vậy, bây giờ không nói ta không thích nàng nữa sao?”
“Đâu có, trước đó thiếp chỉ là lỡ lời thôi.” Minh Châu khẽ đấm ngài một cái.
Tấn vương nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của nàng, đưa lên môi hôn nhẹ một cái: “Ngày mai ta sẽ cho người mang sính lễ đến Cẩm Tâm Các để thực hiện. Cho dù lục lễ có đơn giản đến đâu thì vẫn cần một khoảng thời gian. Hơn nữa ta cũng không muốn để nàng chịu thiệt thòi, ta muốn cho nàng một hôn lễ trọn vẹn. Sau ba tháng nữa, bụng nàng sẽ lộ rõ, vậy nên chỉ còn vỏn vẹn một tháng thôi, nhưng trong một tháng thì ta không thể chuẩn bị kịp mười dặm hồng trang* vì thời gian quá ít.” Càng nói, Tấn vương càng trở nên lo lắng.