Chương 150: Khách lạ từ dị giới

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 150: Khách lạ từ dị giới

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh là người từ thế giới khác tới, anh nhập hồn người khác sao?” Bạch Vân Hi không nhịn được hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Cũng có thể nói vậy!”
Bạch Vân Hi đã sớm có suy đoán này, nhưng việc nó dễ dàng được xác nhận vẫn khiến Bạch Vân Hi có cảm giác không thật chút nào.
“Từ trước tới giờ anh chưa từng nói cho tôi biết.” Bạch Vân Hi cau mày, không vui nói.
Diệp Phàm quay đầu, nghiêm túc nhìn Bạch Vân Hi: “Nhưng em cũng đâu có hỏi tôi!”
Bạch Vân Hi thầm trợn trắng mắt, đang yên đang lành, hắn hỏi làm gì?
Bạch Vân Hi xụ mặt, hít sâu một hơi: “Cũng đúng, tôi cũng không hỏi anh, vậy rốt cuộc anh từ đâu tới, trước kia đang làm gì?”
“Tôi ư? Tôi lợi hại lắm! Tôi có thể coi như là tu nhị đại, ông cố tôi là đại tu sĩ Nguyên Anh, phụ thân tôi là trưởng lão của tông môn, ca ca tôi là đệ tử tinh anh trong tông môn, người thừa kế vị trí tông chủ, trong tông môn, không ai dám đắc tội tôi, ai đắc tội tôi, ca ca tôi liền đánh hắn.”
Bạch Vân Hi: “……” Diệp Phàm chắc hẳn được nuông chiều từ bé, cho nên mới dưỡng thành tính cách ngốc nghếch như vậy.
“Nói như vậy kiếp trước anh nhất định rất lợi hại đi.”
“Vậy còn phải xem là về mặt nào.” Diệp Phàm nói. “Luận về trí tuệ, tôi chính là người đứng đầu tông môn, cho dù là ông cố, khi tu luyện gặp vấn đề cũng sẽ hỏi ý kiến tôi?”
Bạch Vân Hi: “……” Hỏi ý kiến anh? Không sợ hỏi đến tẩu hỏa nhập ma sao?
“Vậy tu vi của anh thì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Tôi là người phàm.” Diệp Phàm lắc đầu đáp.
Bạch Vân Hi khó hiểu nhìn Diệp Phàm: “Anh là người phàm, sao anh lại là người phàm?”
“Có linh căn mới có thể tu chân, kiếp trước tôi không có linh căn, vậy nên chỉ là một người phàm, đại lục tu chân có rất nhiều người tu chân, nhưng người bình thường còn nhiều hơn, bất quá, tu sĩ kết hợp với tu sĩ, tỉ lệ sinh ra tu sĩ rất cao, vận khí của tôi không tốt.”
Bạch Vân Hi cau mày: “Vậy anh có bị chèn ép không?”
Theo Bạch Vân Hi biết, gia tộc cổ võ dựa theo tư chất chia làm ba bảy loại, tư chất kém, đãi ngộ sẽ kém đi một ít, kỳ thật, tư chất của Mộ Liên Bình ở Mộ gia không quá tốt, may là có Từ đạo trưởng chống lưng, hắn mới nhận được đối xử đặc biệt.
Diệp Phàm khó hiểu nhìn Bạch Vân Hi: “Chèn ép? Vì sao tôi phải chịu chèn ép, tôi rất được coi trọng, gia tộc chỉ có một mình tôi không thể tu chân, bọn họ đều lo lắng tôi không sống thọ.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Không biết còn có thể gặp lại bọn họ hay không?”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Anh muốn gặp bọn họ?”
“Đúng vậy, nếu bọn họ biết tôi có thể tu luyện, nhất định sẽ rất cao hứng, ông cố luôn nói tôi là thiên tài tuyệt thế như vậy, nếu như có thể tu luyện, nhất định sẽ trở thành người đứng đầu thiên hạ, thậm chí vượt qua cả Hóa Thần, trường sinh bất lão.”
“Ca ca nói nếu tôi có thể tu luyện, danh hiệu đệ tử tài năng số một của tông môn liền nhường cho tôi.”
“Phụ thân nói, nếu tôi có thể tu luyện, nhất định có thể toái đan kết anh, đưa Bích Vân Tông phát triển trở thành tông môn đứng đầu đại lục Thương Huyền.”
“Mẫu thân tôi nói, nếu tôi có thể tu luyện, Thánh Tử, Thánh Nữ các đại tông môn tùy tôi lựa chọn.”
Diệp Phàm cảm xúc dạt dào kể, trong mắt hiện lên vài phần hoài niệm.
Diệp Phàm nói Hóa Thần, toái đan, kết anh, Bạch Vân Hi nghe không quá hiểu, bất quá, Bạch Vân Hi cuối cùng cũng rõ ràng một điều, tính cách ngốc nghếch này của Diệp Phàm nhất định là do người nhà hắn dạy dỗ mà ra.
“Vậy anh làm sao tới đây?”
“Tôi đi từ hôn, chết mất, không biết vì sao lại tỉnh lại trong thân thể này.”
“Từ hôn? Anh bị người mình từ hôn đánh chết?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không phải, trên đường vô tình vướng vào cuộc chiến của hai cao thủ Trúc Cơ, bị vạ lây mà chết mất, lúc ấy tôi quá yếu, nếu có tu vi như hiện tại cũng không đến mức như thế.”
“Từ hôn? Vì sao?”
“Đối phương là thiên chi kiêu nữ, cho dù không thành Nguyên Anh, đột phá Kim Đan cũng có 500 năm tuổi thọ, tôi chỉ là một người bình thường, sống không quá một trăm tuổi, đương nhiên không thể làm lỡ dở người ta.”
“Nếu đã như vậy vì sao lúc trước còn đính hôn?”
Diệp Phàm nhún vai: “Thời điểm tôi sinh ra, trời sinh có điềm lạ, tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi có thể trở thành cao thủ, ai biết rằng tôi lại không có linh căn đâu.”
Bạch Vân Hi chua chát hỏi: “Vậy anh nghĩ sao về vị hôn thê trước kia?”
“Chưa từng gặp qua, cũng không có gì để nghĩ.” Diệp Phàm bĩu môi nói.
Bạch Vân Hi: “……”
“Lần đầu tiên gặp tôi ở Thương Thành chính là anh phải không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Lúc ấy tôi chỉ liếc mắt một cái đã ưng ý em, muốn cưới em làm vợ của ta, tôi không giống kẻ ngốc nghếch trước đây, thích một người phụ nữ xấu xí.”
Bạch Vân Hi: “……” Hắn đã nói mà, lần đầu tiên gặp mặt đã có phong cách đặc biệt như vậy.
“Chúng ta tới Đoạt Hồn Hồ xem thử.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
Bạch Vân Hi cùng Diệp Phàm đi tới bên hồ, nghe thấy tiếng tụng kinh vang vọng khắp nơi.
Một vị hòa thượng lớn dẫn theo một đám hòa thượng tụng kinh siêu độ ở bên hồ.
“Người bên trên phái tới?” Bạch Vân Hi như đang suy nghĩ gì đó nhìn đám hòa thượng.
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Chắc vậy, bọn họ cũng đã khôn ra được chút ít, số lượng âm quỷ nhiều, có thể dùng chiến thuật biển người để ngăn chặn.”
“Hình như đám hòa thượng này có chút thủ đoạn.” Bạch Vân Hi nói.
Trên tay mười mấy tăng nhân đều cầm pháp khí, tiếng tụng kinh vang vọng trên mặt hồ, có mấy âm hồn đã được siêu độ.
Đám lão nhân đứng canh giữ bên hồ sắc mặt phức tạp.
Trong tiếng tụng kinh, sương mù trên mặt hồ dần dần tan đi.
Bạch Vân Hi nhìn mặt hồ: “Xem ra không cần anh ra tay rồi.”
Diệp Phàm chớp chớp mắt: “Mấy hòa thượng kia sắp gặp chuyện chẳng lành.”
Bạch Vân Hi không vui nhìn Diệp Phàm: “Đừng nói xằng!”
“Em xem pho tượng Phật kia.”
Một pho tượng Phật được đặt giữa mấy vị sư, tượng Phật nguyên bản vô cùng linh thiêng, nhưng lúc này có thể là đã hấp thụ quá nhiều năng lượng đối nghịch, trở nên vô cùng quỷ dị.
“Rắc rắc” Tượng Phật từng chút từng chút nứt ra, cuối cùng nổ tung “Phanh” một tiếng.
Sương trắng trên mặt hồ nguyên bản đã dần tiêu tán lập tức lại dày đặc trở lại, tiếng cười của trẻ con vang lên, càng lúc càng lớn, dần dần trở nên chói tai nhức óc.
Bạch Vân Hi nhìn thấy rất nhiều âm hồn lang thang trên mặt hồ, rất nhiều âm hồn xuất hiện dị biến, được tạo thành từ nhiều âm hồn gộp lại.
Một quỷ hồn ba đầu đứng trên mặt hồ, không ngừng lắc lư, quỷ hồn kia có ba cái đầu, sáu cánh tay, sáu chân, ba khuôn mặt giống nhau như đúc, nguyên bản là khuôn mặt nhỏ đáng yêu, giờ phút này lại tràn đầy vẻ hung tợn.
“Lại một đám tới tìm rắc rối!”
“Thúc thúc, đến chơi với chúng ta đi!”
Trên mặt hồ tràn ngập tiếng la hét của trẻ con.
Mấy lão hòa thượng đang tụng kinh đồng thời phun ra một ngụm máu.
“Được siêu độ chỉ là một ít tép riu, oán hận của quỷ hồn trong hồ quá sâu, không dễ siêu độ như vậy.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi híp mắt: “Năm đó người Thôn Hòe đã hại chết bao nhiêu trẻ con không biết?”
Diệp Phàm thở dài một hơi: “Cuối cùng vẫn phải để tôi ra tay.”
Bạch Vân Hi nhíu mày, lùi lại vài bước.
Diệp Phàm lấy Quỷ Âm Kỳ ra, vẫy về phía mặt hồ, tiếng cười của âm hồn trên mặt hồ dần chuyển thành tiếng la hét hoảng sợ chói tai, Quỷ Âm Kỳ đón gió, hút một đám quỷ hồn chưa kịp phản ứng vào trong đó.
Quỷ hồn trong hồ đánh nhau loạn xạ, sương mù thoắt ẩn thoắt hiện, qua một hồi lâu, Diệp Phàm mới thu hết quỷ hồn trong hồ.
Sau khi quỷ hồn bị thu sạch, sương mù trên mặt hồ dần tan đi, mực nước trong hồ bắt đầu từ từ giảm xuống.
Hài cốt chìm dưới đáy hồ mấy chục năm dần lộ ra.
Bạch Vân Hi nhíu mày nhìn hài cốt dưới đáy hồ: “Mực nước giảm xuống, chẳng lẽ là vận mệnh đã định, đều là ý trời?”
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi, nói: “Chúng ta đi thôi.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
Diệp Phàm cùng Bạch Vân Hi lang thang bên ngoài hơn nửa tháng, cuối cùng cũng về tới biệt thự ở kinh thành.
Diệp Phàm đem trứng Huyền Điểu đặt vào trong mật thất ngầm dưới biệt thự.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Trứng này có thể ăn được sao? Trước đó có con rắn đen muốn ăn quả trứng này, cuối cùng nổ tan xác mà chết.”
Diệp Phàm bĩu môi: “Tôi không giống con rắn đen ngu ngốc kia, bất quá, trứng của loại thiên địa linh cầm này quả thật là không thể tùy tiện ăn, cần có một ít linh thảo để điều hòa dược lực.”
“Linh thảo kia có khó tìm không?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Ở đại lục tu chân đều là thứ rẻ tiền, ở đây thì không dễ tìm lắm, tài nguyên ở đây quá ít, cũng khó trách con Thao Thiết đó lại thèm chết đi được.”
Bạch Vân Hi: “……”
“Đưa danh sách cho tôi, tôi nghĩ cách tìm về.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được.”
Trong mật thất.
Quỷ hồn Thao Thiết bay lượn ra, “A, trứng Huyền Điểu không tệ, không nghĩ tới lại có thứ này còn sót lại! Quả trứng xui xẻo, chẳng lẽ là bị cha mẹ vứt bỏ, à, hồn hỏa đã mất, khó trách lại bị vứt bỏ.”
Diệp Phàm không vui nhìn Thao Thiết: “Ngươi vào cờ cho ta.”
Thao Thiết không vui lắc đầu: “Ta không đi!”
Quỷ hồn Thao Thiết không giống các quỷ hồn khác, nó có thể dựa vào hồn lực rời khỏi Quỷ Âm Kỳ, nhưng lại không thể đi quá xa.
Thao Thiết mở to cái miệng đầy máu ngậm trứng Huyền Điểu vào, Diệp Phàm không vui quát: “Ngươi đã chết rồi, không ăn được.”
“Đúng vậy! Đã chết! Đã chết mà vẫn đói như vậy!”
Quỷ hồn Thao Thiết buồn bực ngã xuống tờ giấy ghi dược liệu, “Ha ha ha” cười lên.
Diệp Phàm không vui nhìn Thao Thiết: “Ngươi cười cái gì đấy?”
“Ta nhớ ra rồi, loài người các ngươi không thể ăn được trứng Huyền Điểu, thân thể các ngươi quá yếu, không chịu nổi dược lực lớn như vậy!” Thao Thiết quỷ hồn vui sướng khi người khác gặp họa nói.
“Nhiều lời!” Diệp Phàm phất tay, đánh Thao Thiết vào trong Quỷ Âm Kỳ.
Bạch Vân Hi đứng bên cạnh: “Con Thao Thiết này thật hoạt bát!”
“Tôi cảm thấy ông bố nó không phải bởi vì nó ăn nhiều mà nhốt nó lại, có khả năng là do nó quá nhiều chuyện thì đúng hơn.” Diệp Phàm căm giận nói.
Bạch Vân Hi: “……” Rất có thể!