Chương 39: Đồng Tâm Cổ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 39: Đồng Tâm Cổ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong nhà họ Võ.
Đường Ninh nhìn Võ Tư Hàm, hỏi: “Ai gọi điện thoại tới vậy?”
“Chương Tư Lượng!”
Đường Ninh không khỏi ngạc nhiên: “Là thương nhân vật liệu xây dựng đó sao?”
Đường Ninh cau mày, danh tiếng của Chương Tư Lượng không mấy tốt đẹp. Hắn từ hai bàn tay trắng gây dựng cơ nghiệp, nhưng sau khi trở thành phú thương lại mê đắm một nữ thư ký, bỏ rơi người vợ tào khang*, thậm chí con trai cũng không đoái hoài.
*Người vợ tào khang: Trích trong “Tào khang chi thê bất hạ đường – Bần tiện chi giao mạc khả vong” nghĩa là vợ chồng lấy nhau từ lúc khổ cực không nên bỏ, bạn bè kết giao từ thuở nghèo hèn không nên mất. Người vợ tào khang là người ở bên chồng lúc khó khăn hoạn nạn, cùng chồng vượt qua mọi thử thách để giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Đường Ninh không mấy ưa người này. Trước kia, Chương Tư Lượng và vợ hắn là một cặp vợ chồng kiểu mẫu, vậy mà cuối cùng, hắn ta lại tùy tiện vì một tiểu tam, thậm chí đẩy người vợ cũ xuống lầu, suýt chút nữa khiến cô ấy trọng thương.
Nói đến cũng lạ, cô tiểu tam mà Chương Tư Lượng thích sau này tuy có chút nhan sắc, nhưng cũng không phải tuyệt sắc giai nhân, lại còn thích gây thù chuốc oán với người khác, người nhà cô ta cũng chẳng ra gì. Không biết vì sao Chương Tư Lượng lại cố tình nhìn trúng, còn một mực khăng khăng không đổi.
“Ngươi có giao tình gì với hắn sao? Sao hắn lại tìm ngươi?” Đường Ninh hỏi.
Võ Tư Hàm liếc nhìn Đường Ninh: “Vì tấm vé máy bay đó. Vé máy bay là ta mua cho Diệp Phàm, lúc đăng ký ta để lại số điện thoại di động của mình. Chương Tư Lượng gặp Diệp Phàm trên máy bay, biểu đệ nói trong người hắn có sâu.”
Đường Ninh đầy vẻ khó hiểu: “Sâu?”
Võ Tư Hàm gật đầu: “Hắn nói vậy. Biểu đệ nói sở dĩ hắn ta răm rắp nghe lời cô thư ký kia là vì trong người hắn có một con sâu này, nhưng lúc đó người phụ nữ kia cũng ở trên máy bay, hắn không dám hỏi nhiều. Hắn tìm ta là muốn ta giúp liên hệ với Diệp Phàm.”
“Có loại sâu nào mà có thể khiến một người răm rắp nghe lời người khác sao?”
Võ Tư Hàm lắc đầu: “Không biết. Ta thấy hắn rất sốt ruột, nên đã đưa số điện thoại của Diệp Phàm cho hắn.”
“Như vậy có tốt không?”
“Biểu đệ thích nhất là kiếm chác, mà Chương Tư Lượng lại là kẻ có tiền.” Võ Tư Hàm nói.
Đường Ninh: “……”
……
Bạch Vân Hi đang lái xe, điện thoại di động của Diệp Phàm reo lên.
“Biểu ca, ta đã tới rồi, yên tâm đi, ta sẽ không gây rối đâu.”
“Có người tìm ta sao? Ai vậy? Người nổi tiếng thì lắm thị phi, ta đúng là được hoan nghênh như vậy.”
“Chương Tư Lượng? Đó là ai? Chưa từng nghe nói qua!”
“Ngươi nói là gã trên máy bay đó sao? Gã đó thật quá thảm, tìm phải một người phụ nữ đanh đá, người phụ nữ đanh đá kia còn mắng ta là dế nhũi!”
Diệp Phàm cúp điện thoại, khóe miệng cong lên.
“Có chuyện tốt gì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Coi như là chuyện tốt đi. Trên máy bay gặp được một gã xui xẻo, gã xui xẻo đó tìm ta nhờ giải quyết vấn đề. Nếu vấn đề giải quyết xong, ta có lẽ có thể kiếm được năm mươi triệu!”
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Giải quyết vấn đề?”
“Trong người Chương Tư Lượng có một con sâu, chắc là hắn hy vọng ta giúp hắn lấy ra.” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm: “Là dạng sâu gì?”
“Đồng Tâm Cổ, hẳn là do cô tình nhân nhỏ của hắn hạ.”
“Dùng loại cổ trùng này sẽ thế nào?” Bạch Vân Hi tò mò hỏi.
Mặc dù nhà nước tuyên truyền phản đối mê tín dị đoan, nhưng Bạch Vân Hi lại là người yêu thích huyền học, thích nghe nhất là mấy chuyện kỳ lạ.
“Người bị tử cổ sẽ theo bản năng nghe lời người mang mẫu cổ, một khi cãi lời thì cả người sẽ không thoải mái.”
“Muốn lấy cổ trùng này ra có phiền phức lắm không?”
“Cũng không quá khó, chỉ cần nấu một bộ dược liệu, điều chế thành thuốc, rồi dẫn con sâu đó ra là được.”
Bạch Vân Hi cười cười: “Nghe rất thú vị!”
“Đúng vậy! Có điều, người phụ nữ kia hình như có chút đề phòng ta, chắc là sẽ không dễ dàng thả Chương Tư Lượng ra. Lúc xuống máy bay, người phụ nữ kia đã kéo Chương Tư Lượng đi rồi.”
Bạch Vân Hi: “……”
……
Trong tiệm cắt tóc.
“Tiểu ca, kiểu tóc này của anh hẳn là vừa mới làm phải không, trông rất ngầu, anh muốn sửa như thế nào?” Thợ cắt tóc hỏi.
“Nhuộm lại thành màu đen.” Diệp Phàm nói.
“Tiểu ca, nhuộm lại thành màu đen sao? Anh thay đổi phong cách đúng là khá lớn đấy!”
Diệp Phàm gãi gãi tóc: “Chứ còn gì nữa, có điều vợ ta không thích, nói ta trông như con gà rừng, không chịu đi ăn cơm cùng ta, bảo ta cắt tóc húi cua còn hơn.”
“Tiểu ca, anh tuấn tú như vậy, cho dù cắt tóc húi cua cũng vẫn rất tuấn tú.”
Diệp Phàm cười cười: “Đó là đương nhiên.”
……
Trong nhà họ Bạch.
Bạch Sĩ Nguyên thấy Bạch Vân Hi vào nhà, không nhịn được ho nhẹ hai tiếng.
Bạch Vân Hi đến bên cạnh Bạch Sĩ Nguyên hỏi thăm: “Gia gia, ông làm sao vậy?”
“Nghe nói Diệp Phàm tới Kinh Đô sao?” Bạch Sĩ Nguyên giả vờ vô tình hỏi.
Bạch Vân Hi gật đầu: “Đúng vậy.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi: “Chuỗi ngọc đổi vận châu trên tay con rất độc đáo đấy!”
Bạch Vân Hi vuốt ve đổi vận châu, cười cười nói: “Tạm được đi.”
Bạch Sĩ Nguyên: “……” Bạch Vân Hi không thích đồ vật hoa hòe lòe loẹt, vậy mà trên tay bỗng nhiên có thêm một vòng đổi vận châu đủ mọi màu sắc như vậy, chắc chắn là Diệp Phàm kia đưa.
“Ta nghe nói lúc con mở họp xuất hiện sự kiện thần quái, có tên Người Nhện chạy đến chỗ con?” Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
Bạch Vân Hi lắc đầu: “Không có đâu gia gia, ông nghĩ nhiều rồi, ban ngày ban mặt làm gì có Người Nhện?”
Bạch Sĩ Nguyên khẽ hừ một tiếng: “Chính vì ban ngày ban mặt xuất hiện Người Nhện mới đáng sợ chứ!”
“Không thể nào, ta đi nghỉ ngơi trước.” Bạch Vân Hi nói.
Bạch Vân Cẩn đi tới hỏi: “Gia gia, Vân Hi về rồi sao?”
“Về rồi, có chuyện gì sao?” Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
Bạch Vân Cẩn lắc đầu: “Không có gì, chỉ là ta nghe nói Vân Hi về sớm! Tam đệ làm việc trước nay không hề cẩu thả, hiếm khi thấy hắn về sớm như vậy!”
Bạch Sĩ Nguyên tức giận nói: “Thằng nhóc Vân Hi này bị cái tên hỗn đản Diệp Phàm kia làm hư rồi!”
Bạch Vân Cẩn cười cười: “Ta cảm thấy sau khi từ cổ mộ trở về, tam đệ hình như trở nên phóng khoáng hơn nhiều. Không biết có phải vì Diệp Phàm hay không, nghe nói người đó rất đặc biệt, ta cũng rất muốn gặp hắn một lần.”
“Cái tên đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì, chỉ biết chọc giận người khác. Tiếu lão nhân nhận một cuộc điện thoại từ hắn, suýt chút nữa giận đến phải vào viện.” Bạch Sĩ Nguyên lắc đầu thở dài.