Chương 40: Lấy cổ trùng ra

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 40: Lấy cổ trùng ra

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước cửa công ty Triều Tịch.
“Xin hỏi Bạch tổng có ở đây không? Chúng tôi đã hẹn gặp lúc ba giờ chiều.” Chương Tư Lượng hỏi.
Cô lễ tân gật đầu: “Là Chương tổng phải không ạ? Bạch tổng đang ở trên tầng, anh ấy đã chờ anh lâu rồi.”
Chương Tư Lượng gật đầu: “Đa tạ.”
Chương Tư Lượng vừa đến kinh đô không lâu đã nhận được điện thoại từ Bạch tam thiếu.
Ở kinh đô, Bạch gia là một đại gia tộc tiếng tăm lừng lẫy. Chương Tư Lượng tuy rằng có chút tiền, nhưng không ngờ Bạch tam thiếu tôn quý của Bạch gia lại chủ động mở lời mời gặp. Chương Tư Lượng cảm thấy vô cùng bất ngờ và có chút lo lắng, trong lòng còn mang theo nghi hoặc.
Chương Tư Lượng bước vào thang máy, đi đến văn phòng tổng tài.
Chương Tư Lượng vừa bước vào văn phòng đã thấy Bạch tam thiếu tuấn tú, lịch thiệp.
Bạch Vân Hi tuy còn trẻ nhưng đã được không ít tiểu thư các gia tộc lớn để mắt. Có rất nhiều người muốn trở thành phu nhân Bạch tam thiếu, nhưng không biết có phải vì Bạch Vân Hi còn quá nhỏ hay không mà anh chưa từng đối xử đặc biệt với bất kỳ ai.
Điều khiến Chương Tư Lượng bất ngờ là bên cạnh ghế xoay của Bạch Vân Hi còn có một người khác. Người này quay lưng về phía hắn, hai chân gác cao trên giá sách, thích thú ăn kem ly.
Một gia tộc lớn như Bạch gia luôn chú trọng nhất là quy củ. Nhìn thấy một người luộm thuộm, tùy tiện như vậy trong văn phòng của Bạch Vân Hi, Chương Tư Lượng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
(dreamhouse2255)
“Bạch tam thiếu, ngài tìm tôi sao?” Chương Tư Lượng vội vàng lên tiếng.
Bạch Vân Hi mỉm cười lắc đầu, tùy tay chỉ người bên cạnh: “Thật ra không phải tôi tìm anh, là cậu ấy tìm anh. Nhưng tôi lo cậu ấy không gọi được anh nên mới hẹn anh đến.”
“Cậu ấy?” Nghe Bạch Vân Hi nói vậy, trong lòng Chương Tư Lượng càng thêm vài phần tò mò.
“Là tôi đây!” Diệp Phàm ngồi trên ghế giám đốc, xoay người lại.
Chương Tư Lượng nhìn Diệp Phàm, rất nhanh đã nhận ra, “Cậu, cậu là vị tiểu ca trên máy bay kia!”
Lúc Chương Tư Lượng ở trên máy bay đã muốn nói với Diệp Phàm vài câu, nhưng khi đó Viên Y cũng ở đó, hắn không thể không giữ im lặng.
Có lẽ Viên Y đã ý thức được điều gì đó, mấy ngày nay cô ta luôn căng thẳng theo dõi hắn. Mấy ngày trước hắn đã nhận được số điện thoại của Diệp Phàm nhưng lại mãi không tìm được cơ hội liên hệ.
Sau khi hẹn gặp Bạch Vân Hi, Viên Y đã xác nhận rất nhiều lần là Bạch tam thiếu gửi lời mời thì mới chịu thả hắn đi!
Chương Tư Lượng hoàn toàn không ngờ Diệp Phàm lại có quan hệ tốt với Bạch Vân Hi.
“Nói một chút đi, anh biết được những gì về tình trạng cơ thể mình rồi?” Diệp Phàm lười biếng hỏi.
(dreamhouse2255)
Thấy Diệp Phàm và Bạch Vân Hi có quan hệ tốt đẹp, chút nghi hoặc cuối cùng trong lòng Chương Tư Lượng lập tức tan biến. Người mà Bạch tam thiếu coi trọng hẳn là sẽ không lừa gạt hắn.
Chương Tư Lượng nghe vậy liền lập tức nói: “Viên Y là thư ký của tôi, cô ta cũng là lão bà của đồng học tôi. Năm đó cô ta muốn quyến rũ tôi, tôi liền muốn sa thải cô ta. Cô ta bèn giả vờ đáng thương, mời tôi cùng lão bà ăn một bữa cơm. Kết quả, tôi mơ mơ màng màng liền xảy ra quan hệ với Viên Y.”
“Sau khi ăn bữa cơm này, mọi chuyện càng ngày càng mất kiểm soát. Trời đất chứng giám, thật ra tôi không hề có hảo cảm gì với cô ta, nhưng mỗi khi ở bên cạnh cô ta, tôi lại theo bản năng mà bỏ đi ý định sa thải cô ta.”
“Sau khi lão bà của tôi biết Viên Y cùng tôi say rượu làm càn, cô ấy liền cãi vã với Viên Y. Hai người còn xảy ra xô xát. Kết quả, tôi lỡ tay đẩy lão bà của tôi xuống lầu. Nhưng tôi thật sự không biết mình đã làm gì, xong việc mới có người nói cho tôi, tôi liền cảm thấy không thể nào.”
“Nhưng chuyện kế tiếp còn kỳ quái hơn, tôi thiếu chút nữa đã tự tay giết chính con trai của mình!”
“Tôi đã nói với lão bà của tôi, có thể là tôi đã bị trúng tà, sau đó liền cùng lão bà ly hôn.”
Thời điểm ly hôn, bên ngoài nhìn vào là hắn cùng Ninh Sương cãi vã ầm ĩ. Trên thực tế, hắn đã chuyển bảy phần tài sản sang cho lão bà và con trai. Bản thân hắn còn bí mật đến bệnh viện thắt ống dẫn tinh. Viên Y vẫn luôn muốn có con của hắn, tìm không ít phương thuốc cổ truyền, chỉ là cô ta không biết rằng dù có uống nhiều phương thuốc cổ truyền hơn nữa cũng sẽ không có được đứa con mà cô ta muốn.
“Mấy năm nay thật ra tôi và lão bà của tôi vẫn còn chút liên hệ. Lão bà của tôi cảm thấy có thể là tôi đã bị hạ độc, vậy nên lần lượt mời vài vị đại sư đến xem cho tôi.”
(dreamhouse2255)
“Có một lần không cẩn thận bị Viên Y biết, tôi liền bệnh nặng một thời gian. Bác sĩ làm thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân bệnh. Sau đó, lão bà của tôi rời đi, Viên Y đến thăm tôi vài lần thì tự nhiên tôi lại khỏe lại.”
……
Bạch Vân Hi nghe thấy điều thú vị, quay sang nhìn Diệp Phàm: “Cậu thấy thế nào?”
“Hẳn là không phải bị hạ độc, mà là trúng Đồng Tâm Cổ.” Diệp Phàm nói.
“Đồng Tâm Cổ chia ra làm hai loại. Một loại là Đồng Tâm Cổ bình đẳng, tác hại của loại cổ trùng này rất ít. Sau khi hai người yêu nhau sử dụng có thể tâm đầu ý hợp, phối hợp cũng càng thêm ăn ý. Chỉ là, nếu một bên xảy ra chuyện, bên còn lại cũng sẽ chịu ảnh hưởng nhất định.”
“Một loại khác giống như loại trên người Chương tiên sinh đây, là Đồng Tâm Cổ tử mẫu. Tử cổ được mẫu cổ sinh ra, sẽ răm rắp nghe lời mẫu cổ. Nếu tử cổ càng gần mẫu cổ, ảnh hưởng đến người mang cổ lại càng lớn. Vậy nên Chương tiên sinh, khi anh đến gần Viên Y liền thường xuyên mất kiểm soát, nhưng sau khi rời đi lại có thể tỉnh táo trở lại, phải vậy không?” Diệp Phàm hỏi.
Chương Tư Lượng vội gật đầu: “Không sai, đúng là như thế!” Lúc trước, hắn thấy lão bà mình và Viên Y đánh nhau, rõ ràng là muốn giúp lão bà, nhưng như bị ma xui quỷ khiến, hắn lại đẩy lão bà xuống.
“Nếu là như thế thì rời xa một chút là tốt rồi.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không được, tử cổ cần dinh dưỡng. Nếu rời xa mẫu cổ quá lâu, nó sẽ quấy phá, đến lúc đó Chương tiên sinh sẽ càng khó chịu hơn.”
Chương Tư Lượng ngạc nhiên thán phục nhìn Diệp Phàm, lời này của Diệp Phàm không sai chút nào.
(dreamhouse2255)
Người phụ nữ Viên Y kia quỷ dị như thế, Chương Tư Lượng đương nhiên từng nghĩ đến việc rời đi. Nhưng trong cơ thể có một cỗ lực lượng buộc hắn phải trở lại bên cạnh Viên Y. Ném chuột sợ vỡ đồ, người phụ nữ kia quá tà dị, hắn hành động thiếu suy nghĩ cũng không ổn.
“Nuôi cổ không có nguy hại gì sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Có một chút. Mẫu cổ sinh trưởng cần hấp thụ khí huyết, như vậy sẽ hao tổn sinh khí của người mang cổ, đến một mức độ nhất định sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ. Người tu chân cũng có không ít người nuôi cổ, phương pháp nuôi cổ muôn hình vạn trạng, có rất nhiều phương pháp cũng có thể bổ sung khí huyết, vậy nên ảnh hưởng tương đối nhỏ.”
“Tử cổ thì sao? Cũng sẽ hao tổn tuổi thọ à?” Chương Tư Lượng hỏi.
“Có, nhưng tương đối ít. Thật ra Đồng Tâm Cổ tử mẫu mà Chương tiên sinh đang mang chỉ là một loại sản phẩm dở dang, không tính là cổ trùng thật sự. Nếu thật sự là Đồng Tâm Cổ tử mẫu chân chính, người mang tử cổ sẽ không thể chống lại bất kỳ mệnh lệnh nào từ người mang mẫu cổ. Một khi phản bội sẽ chết không toàn thây, còn có thể âm thầm thay đổi bên trong cơ thể người mang cổ. Tuy nhiên, cổ trùng thật sự cũng không dễ nuôi dưỡng như vậy.” Diệp Phàm lạnh giọng nói.
Chương Tư Lượng cười chua chát, ngầm hiểu ra Diệp Phàm đang khinh thường loại cổ trùng trong người hắn.
“Vậy, đại sư, tôi còn có thể chữa khỏi không?” Chương Tư Lượng cẩn thận hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Đương nhiên là có thể cứu, bằng không tôi tìm anh đến làm gì. Nhưng có vài chuyện chúng ta phải nói rõ ràng trước. Nếu tôi giúp anh lấy cổ trùng ra, anh thật sự nguyện ý đưa cho tôi năm ngàn vạn chứ?”
Chương Tư Lượng vội nói: “Cái này là đương nhiên!” Năm ngàn vạn tuy rằng không ít, nhưng chỉ cần có thể giải quyết tật xấu trong cơ thể hắn, số tiền này cũng không đáng là gì.
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm gật đầu: “Vậy được rồi.”
Diệp Phàm lấy ra một cái đỉnh nhỏ, ném dược thảo đã chuẩn bị sẵn vào.
“Mùi gì vậy? Thật quá hôi!” Bạch Vân Hi nhíu mày nói.
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi: “Rất hôi sao? Cổ trùng thích nhất là loại mùi này.”
Diệp Phàm mỉm cười nhìn Chương Tư Lượng: “Có phải anh cảm thấy mùi vị này khá tốt không?”
Chương Tư Lượng gật đầu, thành thật nói: “Đúng vậy.”
Bạch Vân Hi vô cùng cạn lời nhìn Chương Tư Lượng. Chương Tư Lượng bị Bạch Vân Hi nhìn đến mức ngượng chín mặt.
“Cổ trùng trong cơ thể anh thích mùi này, vậy nên anh cũng thích.” Diệp Phàm giải thích đơn giản.
Chương Tư Lượng: “……”
“Đưa tay cho tôi đi.” Diệp Phàm nhìn Chương Tư Lượng.
(dreamhouse2255)
Chương Tư Lượng nhanh chóng giơ tay lên.
“Chương tiên sinh, trong cánh tay anh có cái gì đang cựa quậy kìa.” Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm mỉm cười với Bạch Vân Hi: “Cổ trùng vào lúc bình thường đều trốn đi, nhưng một khi đã chịu kích thích sẽ tự động chui ra.”
“Thật thú vị!”
Chương Tư Lượng nghe Bạch Vân Hi và Diệp Phàm nói chuyện, trong lòng lập tức càng thêm cạn lời. Hai người kia hình như đang xem hắn như một món đồ chơi thú vị.
Trong lòng Chương Tư Lượng sốt ruột muốn chết, nhưng hắn không dám đắc tội với bất kỳ ai trong hai người trước mắt này, không dám nói thêm lời nào.
Cổ trùng trên cánh tay Chương Tư Lượng cựa quậy liên tục, Chương Tư Lượng nhìn đến mức da đầu cũng tê dại.
Chương Tư Lượng đã sớm biết cơ thể mình có vấn đề, nhưng trơ mắt nhìn cánh tay nhô ra một vật thể lạ, còn không ngừng di chuyển, vẫn có cảm giác như sét đánh ngang tai*.
*Ngũ lôi oanh đỉnh: năm tia chớp cùng đánh vào đầu, ý là phải chịu sự đả kích lớn.
“Đại sư, khi nào thì có thể lấy nó ra ạ?” Chương Tư Lượng cẩn thận hỏi.
Diệp Phàm nhìn Chương Tư Lượng: “Đừng vội, nó ngửi thấy mùi hương yêu thích nên mới vội vã muốn chui ra. Nhưng nếu anh vội vàng ép nó ra, nó sẽ hiểu đây là bẫy rập. Nếu tiểu tử này lại rụt vào, lần sau muốn dụ nó ra sẽ không dễ dàng như vậy.”
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi tò mò hỏi: “Cổ trùng đều thông minh như vậy sao?”
Diệp Phàm mỉm cười: “Sinh vật nào cũng đều có bản năng tìm lợi tránh hại. Câu cá cũng là kiểu như vậy thôi mà.”
Bạch Vân Hi gật đầu nói: “Cũng đúng.”
Mùi thuốc càng ngày càng nồng, cổ trùng trong cơ thể Chương Tư Lượng cựa quậy càng lúc càng mạnh. Diệp Phàm rạch một đường nhỏ trên cánh tay Chương Tư Lượng, một con sâu đỏ như máu chạy ra, bay vào một góc bên trong đỉnh dược. Con sâu màu đỏ giống như một ngón tay cái, dài mười centimet. Chương Tư Lượng nhìn thấy mà cảm thấy buồn nôn và ghê tởm.
Chương Tư Lượng nhìn cổ trùng bơi lượn bên trong đỉnh dược, da đầu căng đến tê dại.
“Thật hôi quá!” Chương Tư Lượng nói.
“Cổ trùng đã chui ra rồi, anh liền khôi phục khứu giác bình thường.”
Chương Tư Lượng: “……”
“Đại sư, lấy thứ này ra rồi, tôi sẽ không còn vấn đề gì nữa chứ?” Chương Tư Lượng hỏi.
Diệp Phàm gật đầu: “Không còn vấn đề gì, anh yên tâm đi.”
Chương Tư Lượng thở phào nhẹ nhõm, lập tức có cảm giác như trút được gánh nặng.
“Nhớ chuyển tiền cho tôi. Nếu về sau anh lại trúng cổ, có thể liên lạc, coi như anh là khách quen, tôi có thể giảm giá cho anh.” Diệp Phàm mỉm cười vỗ vai Chương Tư Lượng.
Chương Tư Lượng: “……” Lại trúng cổ? Loại chuyện này gặp một lần đã đủ khiếp rồi!
(dreamhouse2255)
……….