Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành
Chương 48: Chủ nhà số 18
Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi rời khỏi chỗ Trương Văn Đào, Diệp Phàm lập tức chạy đến bệnh viện.
“Ngươi tới rồi à?” Bạch Vân Hi thấy Diệp Phàm đến, thầm thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù Diệp Phàm trông có vẻ không đáng tin cậy lắm, nhưng người này lại mang đến cho Bạch Vân Hi một cảm giác rất an tâm. Khi Diệp Phàm đến gần, Bạch Vân Hi lập tức cảm thấy toàn thân dễ chịu hơn hẳn.
“Ngươi đã gọi ta thì đương nhiên ta phải tới. Nếu ngươi sợ, bờ vai này cho ngươi mượn, cứ tự nhiên dựa vào đi.” Diệp Phàm nói mà không cần suy nghĩ.
Bạch Vân Hi: “……”
Hai mắt Diệp Phàm sáng rực nhìn Bạch Vân Hi, trong mắt tràn đầy lời mời gọi: “Đến đây đi, đến đây đi, tới chiếm tiện nghi của ta đi!”
Tiếu Trì mặt nặng mày nhẹ đi ra, khẽ ho một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn hai người một cái, không nói gì.
Diệp Phàm nhìn Tiếu Trì, cung kính tiến lên phía trước, hơi cúi người chào: “Ngoại gia gia khỏe.”
Tiếu Trì hai tay chống lưng, không vui mắng nhỏ: “Ai là ngoại gia gia của ngươi!”
“Bây giờ chưa phải, sau này là được.” Diệp Phàm đương nhiên gật đầu.
“Bây giờ ngươi nói lời này vẫn còn quá sớm……”
“Mà này, sao lần trước ngươi lại cúp điện thoại của ta?” Diệp Phàm ấm ức hỏi.
Diệp Phàm không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới, Tiếu Trì lập tức giận đến râu dựng ngược, trợn mắt nhìn: “Ta có bệnh mới nghe điện thoại của ngươi, đáng lẽ ra ta phải cúp máy ngay từ đầu mới phải!”
Diệp Phàm cực kỳ vô tội nhìn Tiếu Trì: “Sao ngươi lại hung dữ với ta như vậy? Mệt ta còn nhớ thương luyện chế thập toàn đại bổ hoàn cho ngươi.”
Tiếu Trì: “……” Thập toàn đại bổ hoàn, bổ cái đầu ngươi!
Sau khi nhận điện thoại của Diệp Phàm, không biết ai đã buôn chuyện ra ngoài, trong nhất thời, rất nhiều người đều trêu ghẹo Tiếu Trì, chọc Tiếu Trì giận đến thất khiếu (bảy lỗ trên mặt gồm hai mắt, hai lỗ tai, hai lỗ mũi và miệng) bốc khói.
“Tiếu giáo sư, nghe nói ngài sắp có thêm một đứa cháu rể, không biết là thiếu niên nhà ai may mắn thế, vậy mà lại được ngài coi trọng.”
“Tiếu giáo sư, nghe nói cháu rể ngài cực kỳ hiếu thuận, còn mang thập toàn đại bổ hoàn cho ngài, con rể tôi cũng không được như vậy đâu!”
“Tiếu giáo sư, tinh thần ngài gần đây trông không tồi, chẳng lẽ là dùng thuốc bổ đặc biệt gì đó?”
“Tiếu giáo sư, tâm ý cháu rể ngài thật tốt, thập toàn đại bổ hoàn này cũng quá bổ đi.”
……
Tiếu Trì gần đây bị làm phiền không ngớt, nên đành phải xin nghỉ mấy ngày!
“Ai cần đan dược của ngươi!” Tiếu Trì không vui trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
“Thập toàn đại bổ hoàn không tệ, ăn vào tinh thần tăng gấp trăm lần, lại không có tác dụng phụ.” Diệp Phàm dứt lời, lấy từ trong ba lô ra một lọ đan dược đưa cho Tiếu Trì.
Tiếu Trì giận đến đỏ mặt: “Ta thấy ngươi mới cần ăn nhiều một chút, tự bồi bổ cho chính mình đi!”
“Ta? Ta không cần bồi bổ thêm, ta long tinh hổ mãnh như vậy! Ngoại gia gia, xương cốt ngươi đã lão hóa, dùng thuốc này tương đối thích hợp, ta vẫn còn trẻ.” Diệp Phàm ngạo nghễ ngẩng cao đầu.
Tiếu Trì: “……” Xương cốt lão hóa!
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi, bất đắc dĩ nói: “Ngoại gia gia, ngươi nhận đi, đây hẳn là thứ tốt.”
Bạch Vân Hi liếc nhìn Diệp Phàm một cái, thầm nghĩ: Lời tiểu tử Diệp Phàm này nói tuy không quá êm tai, nhưng đồ vật hắn lấy ra đều là thứ tốt, chẳng qua, thập toàn đại bổ hoàn, tên đan dược này cũng quá……
“Thứ này dùng thế nào?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Bảy ngày một viên, không được ăn quá nhiều, bổ quá không tốt.” Diệp Phàm nói.
Tiếu Trì: “……”
……
“Đi thăm cháu gái ta đi, con bé hình như không được khỏe lắm.” Bạch Vân Hi nói.
“Được, nghe lời ngươi hết.”
Diệp Phàm theo Bạch Vân Hi đi vào phòng bệnh, trên giường bệnh có một bé gái đang nằm nghỉ, bé gái nhắm chặt hai mắt, trông có vẻ hơi suy yếu.
Nhận ra Diệp Phàm đi đến, bé gái đột nhiên mở mắt, hai tròng mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Diệp Phàm.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của bé gái, Diệp Phàm không kìm được chớp chớp mắt.
“Con bé thế nào rồi?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Vừa bị mấy thứ không sạch sẽ bám vào, chắc là thân thể có chút hư nhược, nghỉ dưỡng mấy ngày là được rồi.” Diệp Phàm nhìn Bạch Mạt Mạt nói.
Bạch Vân Hi gật đầu, khẽ đáp một tiếng.
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi, mơ hồ cảm thấy sắc mặt Bạch Vân Hi có chút không được bình thường.
“Ngươi ra ngoài với ta một chút.” Bạch Vân Hi quay sang nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm ngoan ngoãn nghe lời đi theo Bạch Vân Hi ra hành lang bệnh viện.
“Ngươi xem trên người con bé có lưu lại dấu vết nào không?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Không có.”
“Ta nhớ ngươi từng nói ta sở hữu thân thể thiên âm, dễ dàng hấp dẫn quỷ quái, vậy người ở cùng ta có phải cũng sẽ chịu ảnh hưởng không?” Bạch Vân Hi nắm chặt hai tay, hơi thở hơi căng thẳng.
Diệp Phàm lắc đầu: “Thân thể thiên âm là vấn đề của ngươi, cái này không lây được.”
Bạch Vân Hi thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi.”
“Ngươi đang lo lắng điều gì?”
“Mạt Mạt nói con bé cùng các bạn chơi cầu cơ, có người hỏi tên kia chết như thế nào, làm hắn tức giận, nhưng người hắn tìm lại là con bé.” Lúc chơi cầu cơ có một vài vấn đề không thể hỏi, tỷ như giới tính người kia, người kia chết như thế nào, gia thế của người kia……
Diệp Phàm gãi gãi đầu: “Ta không hiểu cái này lắm, nhưng hẳn là tên kia cảm thấy cháu gái ngươi khá đáng yêu.”
“Là như vậy sao? Nó có thể tiếp tục đến tìm Mạt Mạt nữa không?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta cũng không biết. Vậy thì thế này, lát nữa ta làm một ngọc bội đeo trên cổ con bé là được rồi.”
“Ngọc bội? Tỷ tỷ ta nói ngày đó ngươi tặng nàng một khối ngọc bội, cái kia giống hàng vỉa hè hơn, một đồng tiền một cái?”
“Nàng đúng là không biết nhìn hàng, rõ ràng là mười đồng tiền một cái.” Diệp Phàm lòng đầy căm phẫn nắm chặt tay.
Bạch Vân Hi: “……” Một đồng tiền một cái với mười đồng tiền một cái thì hơn kém nhau bao nhiêu, dù gì cũng đều là đồ bỏ đi!
Diệp Phàm nhìn sắc mặt Bạch Vân Hi, thẹn thùng cười cười: “Ngọc bội kia tuy không đáng giá tiền, nhưng quan trọng không phải ở ngọc bội mà là trận pháp ta khắc bên trong ngọc bội.”
Bạch Vân Hi: “……” Trận pháp cũng khắc mà còn không biết mua cái ngọc bội tốt hơn!
Bạch Vân Hi nhìn mấy trăm khối ngọc bội trong ba lô Diệp Phàm, nhíu mày: “Sao ngươi lại có nhiều ngọc bội như vậy?”
“Nghe nói nhà ngươi có không ít người, ta chuẩn bị tới để tạo ân tình, bắt người ta tay ngắn* à, người nhà ngươi nhận ngọc bội của ta, chắc chắn sẽ đối xử tốt với ta.” Diệp Phàm nói.
*Ăn người miệng mềm, bắt người tay ngắn: ăn của người ta thì giúp người ta
Bạch Vân Hi: “……” Tiểu tử Diệp Phàm này còn muốn dùng ngọc bội mười đồng tiền để thu phục người nhà của hắn?
“Trong mấy ngọc bội này đều có khắc trận pháp sao?” Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm lắc đầu: “Không có, mới khắc được bảy tám cái.”
Diệp Phàm lấy ra một khối ngọc bội: “Cái này có trận bảo hộ cùng trận trừ tà, đưa cho cháu gái ngươi đeo lên là được.”
Bạch Vân Hi gật đầu: “Được.”
“Ta không vào nữa!” Diệp Phàm nói.
Bạch Vân Hi nghi hoặc nhìn Diệp Phàm: “Ngươi sao vậy? Sao lại không vào nữa?”
“Ta cảm thấy nha đầu kia hình như coi trọng ta, người quá có mị lực cũng dễ xảy ra vấn đề, ngươi thấy ta giống lão ấu thông sát (đó, chính là cái đó: *u d*m!!) sao! Ta không vào nữa, miễn cho con bé lún quá sâu.” Diệp Phàm thở ngắn than dài lắc đầu.
Bạch Vân Hi tức giận đến nghiến răng: “Ngươi suy nghĩ quá nhiều!”
“Phải vậy không? Ánh mắt nha đầu kia nhìn ta quá nhiệt tình, ngươi cũng biết đấy, kỳ tài tuyệt thế như ta mấy ngàn năm mới xuất hiện một người, khó tránh khỏi sẽ khiến người ta bỏng tay một chút, cái này là không thể trách được.”
“Kỳ ba? Đây là lời khen ta sao?” Diệp Phàm tò mò hỏi.
Bạch Vân Hi hít ngược một hơi khí lạnh: “Ta không cho ngươi nói!”
Diệp Phàm: “……”
……
Diệp Phàm kéo vali hành lý, đi đến cửa tiểu khu.
“Tiên sinh, xin hỏi ngài tìm ai?” Diệp Phàm vừa đến cửa tiểu khu liền có bảo vệ tiến đến hỏi.
“Ta? Ta là chủ nhà!”
“Ngươi là chủ nhà nào?” Bảo vệ tò mò hỏi.
Tiểu khu Hân Duyệt có không ít nhân vật nổi tiếng, chính khách, minh tinh, phú hào, Diệp Phàm một thân quần áo bình thường, kéo một cái vali hành lý đen như mực, trong tay cầm một chuỗi hồ lô đường, thật sự không giống chủ nhà chút nào.
“Ta ở nhà số 18.” Diệp Phàm đáp.
Diệp Phàm vừa nói xong, sắc mặt mấy bảo vệ liền thay đổi, “Ngươi, ngươi ở nhà số 18?”
Biệt thự số 18 nằm ở một góc trong tiểu khu, tuy nhà số 18 thường xuyên xuất hiện một vài chuyện kỳ quái nhưng xung quanh cũng không có vấn đề gì, vậy nên cho dù nhà số 18 có chút cổ quái, những chủ nhà khác trong tiểu khu cũng không để ý đến.
“Đúng vậy.”
“Tiên sinh, ngươi biết nhà số 18, nó……”
Diệp Phàm đắc ý cười: “Ta biết, nó rất rẻ, ta chỉ tốn ba trăm vạn liền mua được, hàng ngon giá rẻ mà, hiện tại những nhà đầu tư có ánh mắt tinh tường như ta đã ít lại càng ít, bao nhiêu nhà đầu tư bao cỏ (kẻ vô dụng) cũng bởi vì không có ánh mắt như ta mà phải đi nhảy lầu.”
Mấy bảo vệ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt như đang xem tên ngốc mà nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm dưới mấy ánh nhìn của bảo vệ, bình tĩnh đi vào biệt thự.
“Các ngươi nói thử xem, tiểu tử kia có thể ở lại đó mấy ngày?”
“Không biết, hắn chỉ có một mình, có lẽ tối nay sẽ bị dọa chạy thục mạng.”
“Các ngươi xem tiểu tử kia có thân phận gì?”
“Hẳn là phú nhị đại của gia tộc nào đó, kinh nghiệm sống non nớt, bị gian thương lừa mà còn cố tình cảm thấy mình chiếm được món hời.”
“Căn nhà số 18 đã rất lâu không có ai vào ở, tên biệt thự kia cũng không hay, nhà số 18, 18 tầng địa ngục, nghe nói biệt thự đó nối liền với cửa vào địa ngục mà!”
“Người từng sống ở biệt thự kia hình như đều luôn gặp xui xẻo, hắn chỉ có một mình, nếu như chết ở bên trong cũng không biết có ai phát hiện ra được không.”
“Tên ngốc kia còn dám trào phúng (cười nhạo) những nhà đầu tư khác nhảy lầu, nói không chừng qua hai ngày nữa hắn cũng muốn nhảy lầu.”
……
Diệp Phàm hoàn toàn không biết những lo lắng của mấy bảo vệ, giờ phút này đã đứng trước cửa lớn biệt thự.
Diệp Phàm vốn dĩ còn định ở lại một khách sạn, nhưng hắn đã quyết định luyện chế Quỷ Âm Kỳ, sợ gây ra động tĩnh quá lớn, bị người trong khách sạn đuổi đi, vậy nên quyết định đến biệt thự của mình ở lại. Đương nhiên Diệp Phàm cũng không phải sợ bị người ta đuổi ra, chỉ là sợ nửa đường có người làm phiền hắn luyện khí.
…….