Chương 85: Tiệc mừng thọ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 85: Tiệc mừng thọ

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch gia.
“Ông nội, đang viết thiệp mời sao?” Bạch Vân Hi đi đến bên cạnh Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
“Đúng vậy!”
“Cái này cho Diệp Phàm đi.” Bạch Vân Hi bình thản nói.
Bạch Sĩ Nguyên cau mày nhìn Bạch Vân Hi: “Cái đó là để ta mời bạn bè thân thiết, đưa cho tên nhóc kia quá không thích hợp!”
Thiệp mời Bạch Sĩ Nguyên phát ra chia làm hai loại, một loại là cho người thân cận, một loại khác là cho bạn bè xã giao, đối tác làm ăn.
Bạch Vân Hi bình thản nói: “Cứ lấy cái này đi, Diệp Phàm thích mấy thứ đồ cao cấp.”
Bạch Sĩ Nguyên không vui: “Thích đồ cao cấp? Ta chẳng thấy tên nhóc đó sang trọng chỗ nào……”
Bạch Vân Hi siết chặt thiệp mời, không nói gì.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn sắc mặt Bạch Vân Hi, cáu kỉnh mắng: “Được rồi, cho hắn thì cho hắn!”
Có Vương Cảnh Thạch giúp đỡ, xe lấy về rất nhanh.
Diệp Phàm vừa xuống xe, Bạch Vân Hi đã gọi điện đến.
“Vân Hi, có chuyện gì sao?”
“Lễ mừng thọ của ông à? Cái này ta biết, đến lúc đó ta sẽ đến.”
“Ta vừa mới mua một chiếc xe, rất giống chiếc của huynh.”
“Không được ăn mặc lôi thôi như người bán cá ư? Ta đâu có ăn mặc lôi thôi như người bán cá!”
“Đến lúc đó ta sẽ đến sớm một chút. Yên tâm đi, ta sẽ không chọc giận ông, ta với ông ấy không oán không thù, cớ gì phải chọc giận ông ấy?”
Vương Cảnh Thạch: “…… Bạch tam thiếu gọi điện đến à?”
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Vân Hi hay lo lắng thái quá, lo cái này, lo cái kia.”
Vương Cảnh Thạch: “……” Không phải Bạch tam thiếu lo lắng thái quá mà là Diệp thiếu ngài đúng là khiến người ta phải lo thật!
Diệp Phàm lái xe về biệt thự, bảo vệ khu biệt thự nhìn thấy xe của Diệp Phàm, đứng im.
Diệp Phàm thò đầu ra khỏi cửa xe, khó chịu nhắc nhở: “Này, là ta đây! Mau mở cửa cho ta!”
Bảo vệ trông cửa là người mới, chưa từng thấy Diệp Phàm bao giờ, nhìn thấy xe của Diệp Phàm, trực giác mách bảo Diệp Phàm là phần tử khả nghi.
“Ngươi từ nơi nào tới, tìm ai?”
Diệp Phàm phồng má, đầy vẻ bực tức: “Ta là ai ngươi cũng không biết, ngươi còn muốn làm việc ở đây nữa không?”
“Tiểu Chu, mau mở cửa, vị này là chủ nhà.” Một bảo vệ lớn tuổi vội vàng chạy ra.
“Xin lỗi Diệp thiếu, đây là người mới, không quen biết ngài.”
Diệp Phàm nói vẻ thiếu kiên nhẫn: “Mau mở cửa đi, ta muốn vào.”
Bảo vệ nâng barie lên, Diệp Phàm lái xe vào khu biệt thự.
“Khương ca, đó là ai vậy? Một đại nam nhân lại đi lái chiếc xe kiểu nữ!” Chu Hải khó hiểu hỏi.
Khương Thừa nghiêm nghị nói: “Tên nhóc đó rất không đơn giản, không thể đắc tội!”
“Sao lại không thể đắc tội được?”
“Đó là chủ căn biệt thự số 18, căn nhà số 18 ngươi biết không? Chính là căn nhà ma ám không bán được kia, hắn đã ở căn nhà số 18 một thời gian rồi, vẫn luôn sống vui vẻ. Từ sau khi hắn đến ở căn nhà số 18, luôn có một vài người đến tìm hắn, mấy người đó đều là nhân vật lớn, nghe nói hắn là một Thiên sư lợi hại.” Khương Thừa kể lể đầy vẻ sùng bái.
“Thiên sư? Thiên sư trẻ tuổi như vậy thì có thể có bao nhiêu bản lĩnh chứ?” Chu Hải không khỏi nghi ngờ.
“Tóm lại tên đó có chút kỳ lạ, đừng đắc tội hắn!” Khương Thừa nghiêm túc nhắc nhở.
Diệp Phàm chạy xe đến cửa biệt thự liền nhìn thấy một người quen.
“Sao ngươi lại tới nữa?” Diệp Phàm nhìn Diệp Linh, hỏi vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Ta tới thăm huynh a!” Diệp Linh nói.
“Ta không cần ngươi tới thăm!” Diệp Phàm lạnh nhạt nhìn Diệp Linh.
“Nhị thúc đến kinh đô.”
“Cái đó thì liên quan gì đến ta? Nếu hắn muốn đến chỗ ta ở nhờ, nói cho hắn nghĩ cũng đừng nghĩ!” Diệp Phàm chống nạnh, mặt cau có nói.
Diệp Linh nhíu mày: “Huynh yên tâm, nhị thúc ở lại khách sạn.” Nơi Diệp Phàm ở chính là căn nhà ma ám, ma quỷ mới biết bên trong có gì.
“Vậy thì tốt!”
Diệp Linh do dự nói: “Nhị thúc dù gì cũng là phụ thân huynh.”
Diệp Phàm thiếu kiên nhẫn: “Ta đã bị trục xuất, lúc trước là Diệp gia đuổi ta ra khỏi gia tộc, hiện tại không cần làm ra vẻ muốn làm hòa này, muội không thấy ghê tởm, ta còn thấy ghê tởm.”
“Ông nội nói nếu huynh muốn về nhà, cửa lớn Diệp gia vĩnh viễn đều sẽ rộng mở vì huynh.” Diệp Linh nén giận nói.
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Diệp gia ngột ngạt, ta không nghĩ sẽ trở về.”
Diệp Phàm mở cửa, Diệp Linh mặt dày đi theo vào.
Diệp Phàm nhìn Diệp Linh: “Ta muốn ngủ trưa, ngươi nhanh rời đi đi.”
Diệp Linh cắn chặt răng, không để ý đến thái độ Diệp Phàm, tiếp tục nói: “Bạch gia mở tiệc, huynh biết không?”
Diệp Phàm gật đầu: “Biết, có chuyện gì?”
“Diệp gia sẽ có người tham gia.” Diệp gia ở Thương Thành phát triển không tệ, nhưng Thương Thành quá nhỏ, trong khoảng thời gian này, Diệp gia vẫn luôn tiếp xúc với các doanh nhân giàu có ở kinh đô, muốn thâm nhập vào giới kinh doanh ở kinh đô.
Diệp Phàm nghi ngờ nhìn Diệp Linh: “Không phải người được ông Bạch mời đều là nhân vật lớn sao? Diệp gia cũng có tư cách này? Không phải chứ!”
Diệp Linh đỏ mặt, cách nói chuyện của tên nhóc Diệp Phàm này đúng là không nhỏ, hắn chính là đi ra từ Diệp gia, giờ lại còn khinh thường Diệp gia. Tiệc của ông Bạch tổ chức đúng là đều mời toàn nhân vật lớn trong kinh đô, đại ca muội Diệp Triết Hãn quen biết một ông chủ ở kinh đô, ông chủ đó đã nhận lời sẽ đưa đại ca muội đi cùng.
“Diệp gia cũng không nhỏ.” Diệp Linh buồn bã nói.
“Cũng không lớn đến đâu! Toàn bộ gia sản tính ra cũng chỉ hơn 1 tỷ tệ, còn chia cho nhiều người như vậy.” Diệp Phàm nói thầm.
Diệp Linh: “……”
Diệp Linh nghi ngờ nhìn Diệp Phàm: “Hiện tại hơn 1 tỷ tệ đã không còn đáng giá trong mắt huynh rồi sao?”
“Trong tay ta đã có 1 tỷ tệ, với bản lĩnh của ta, rất nhanh sẽ có hàng chục tỷ tệ, chút tiền đó của Diệp gia ta không thèm để ý, nhưng tiền của ta các ngươi cũng đừng hòng tơ tưởng đến!” Diệp Phàm lạnh lùng cảnh cáo nhìn Diệp Linh.
“Diệp gia không muốn tiền của huynh!” Diệp Linh nghe Diệp Phàm nói 1 tỷ tệ, tim đập thình thịch, nhưng ngay sau đó lại bình tĩnh lại, cảm thấy Diệp Phàm là đang nói khoác.
Diệp Phàm trợn trắng mắt: “Ngươi muốn lừa ai chứ? Không muốn tiền của ta còn bám riết lấy ta làm gì? Không phải là thấy ta phát đạt nên muốn lợi dụng ta sao? Ngươi cho rằng ta là thằng ngốc, bị lừa một lần mà không khôn ra sao? Ngươi bỏ ngay ý định đó đi, tiền của ta do chính ta tiêu, có bao nhiêu cũng là cho vợ ta, không đến lượt các ngươi.”
Diệp Linh vừa vào khách sạn đã gặp Diệp Triết Hãn.
“Đại ca.”
Diệp Triết Hãn nhìn Diệp Linh: “Muội muội, chuyện thế nào rồi?”
“Chỉ sợ là không thể trông cậy vào Diệp Phàm được.”
Diệp Triết Hãn cười khẩy, không thèm để ý: “Hắn đã bị Diệp gia trục xuất, trong lòng ôm một cục tức, không dễ gì mà tan biến được.”
Diệp Linh nhíu mày: “Tính tình Diệp Phàm thay đổi rất nhiều, trước kia nhìn hắn uất ức đã thấy phiền, bây giờ hắn làm càn lại càng phiền hơn.”
“Đã coi thường hắn rồi, có lẽ tên nhóc đó vẫn luôn giấu tài, nhưng thôi, không dựa vào được thì thôi, chúng ta cũng đâu nhất thiết phải dựa vào hắn, ông chủ Hoàng coi trọng ta, không có Diệp Phàm ta cũng có thể đi. Ngược lại, ta cảm thấy Bạch gia có lẽ sẽ không mời Diệp Phàm.” Diệp Triết Hãn nói với vẻ khinh thường.
Trong lòng Diệp Triết Hãn, ấn tượng về Diệp Phàm là một kẻ bất tài đã ăn sâu bám rễ, cho dù gần đây có không ít người nói với hắn Diệp Phàm đã khác xưa nhưng ấn tượng của Diệp Triết Hãn về Diệp Phàm lại không dễ thay đổi như vậy.
Diệp Linh gật đầu: “Cũng có khả năng này, tiệc của ông Bạch đều mời toàn nhân vật lớn, cho dù quan hệ của Diệp Phàm và Bạch Vân Hi không tệ cũng chưa chắc đã được mời.” Diệp Linh thầm nghĩ: Diệp Phàm kia không có một chút phẩm vị nào, trước đó ở quán ăn Tây thực sự giống như ma đói đầu thai vậy, nếu hắn thật sự tới tiệc nói không chừng sẽ gây ra chuyện gì đó.
Tiệc mừng thọ của Bạch Sĩ Nguyên mời đến vô số nhân vật nổi tiếng, các loại siêu xe thi nhau khoe vẻ sang trọng, Maserati, Porsche, Aston Martin, Bentley, Lamborghini…… Ngày thường khó gặp siêu xe, nhưng lúc này thì loại nào cũng có mặt.
Khi Diệp Phàm lái chiếc Mini Cooper tiến vào trang viên, bảo vệ kiểm tra mấy lần mới cho vào.
“Tên nhóc vừa lái chiếc Mini kia vậy mà lại có thiệp mời cao cấp.” Diệp Phàm vừa đi, hai bảo vệ liền bàn tán xôn xao.
“Thiệp mời cao cấp đó không phải là giả chứ?”
“Ta kiểm tra đối chiếu mấy lần, không sai.”
“Thiệp mời cao cấp tổng cộng chỉ có vài tấm, tên đó có địa vị gì mà không biết!”
“Có thể là công tử nhà giàu giả nghèo nào đó.” Chiếc xe hơn hai mươi vạn tệ này đặt ở trường hợp bình thường cũng không tệ, nhưng ở tiệc của ông Bạch, xe rẻ nhất cũng phải đến 50-60 vạn tệ, chiếc Mini của Diệp Phàm đi vào đây giống như gà rừng lạc vào ổ phượng hoàng vậy.
Diệp Phàm lái xe, tìm chỗ đậu xe, người đến dự tiệc quá đông, chỗ đậu xe cũng trở nên khó tìm.
Diệp Phàm vừa nhìn thấy một chỗ đậu xe, một chiếc xe thể thao màu đỏ rực liền tạt ngang vào.
Một ông chủ bụng phệ kéo theo một người phụ nữ trang điểm đậm bước ra khỏi xe.
Diệp Phàm bực bội nói: “Đây là chỗ đậu xe ta đã nhìn thấy, không thấy ta chuẩn bị vào à?”
Lý Hồng Chung cười khẩy: “Hôm nay nhiều siêu xe tới như vậy, ta thấy chiếc xe cũ nát này của ngươi vẫn nên đậu bên ngoài trang viên đi, không lãng phí chỗ.”
“Ngươi có ý gì? Xe của ta thì sao?”
“Chỉ là một chiếc xe cũ nát thôi.”
Diệp Phàm nhìn bóng dáng Lý Hồng Chung rời đi, thầm nghĩ: Không biết nhìn hàng, xe của hắn chính là xe mới.
Bạch Vân Hi nhìn đồng hồ, trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ.
Tiếu Trì đi đến bên cạnh Bạch Vân Hi: “Tên nhóc Diệp Phàm kia vẫn chưa đến sao?”
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Vẫn chưa, theo lý mà nói, hắn phải đến rồi mới đúng chứ.”
“Tên đó không biết lái xe, không phải là chạy quá tốc độ bị cảnh sát bắt rồi chứ?” Tiếu Trì lẩm bẩm.
Bạch Vân Hi hít sâu một hơi: “Đúng là có khả năng này.”
Tiếu Trì hơi lo lắng: “Nếu thật là như vậy thì rắc rối to, tên nhóc đó không có tính kiên nhẫn, biết đâu lại chống đối cảnh sát……”
Bạch Vân Hi: “……” Chống đối cảnh sát? Chuyện này quả thật rất có khả năng là Diệp Phàm sẽ làm.
Bạch Vân Hi gọi điện cho Diệp Phàm, rất nhanh sau đó liền cúp máy.
Tiếu Trì nhìn Bạch Vân Hi: “Thế nào rồi?”
Bạch Vân Hi cười cười: “Đến rồi, nhưng vẫn đang tìm chỗ đậu xe.”
Tiếu Trì nói với vẻ vui vẻ khi người khác gặp nạn: “Với kỹ thuật lái xe của tên đó, muốn tìm được chỗ đậu xe cũng không dễ đâu!”
Bạch Vân Hi nhíu mày: “Ta ra ngoài xem một chút.”