Chương 86: Không Có Chỗ Đỗ Xe

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 86: Không Có Chỗ Đỗ Xe

Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Vân Hi vừa ra ngoài đã thấy Diệp Phàm đang dán mấy lá bùa lên xe. Diệp Phàm niệm một pháp quyết, sau đó Bạch Vân Hi nhìn thấy chiếc xe từ từ bay lên khỏi mặt đất.
“Dừng tay!” Bạch Vân Hi lạnh giọng quát lớn.
Diệp Phàm giật mình vì tiếng quát của Bạch Vân Hi, pháp quyết đang thi triển dở dang lập tức dừng lại. Chiếc xe đang bay cách mặt đất khoảng 1 cm bỗng rơi phịch xuống.
“Ngươi đang làm cái gì?” Bạch Vân Hi giận đùng đùng đi tới bên cạnh Diệp Phàm hỏi.
“Không có chỗ đỗ xe, ta định cho nó bay lên trên.” Diệp Phàm ngoan ngoãn trả lời.
Bạch Vân Hi “……” Để xe bay lên, giữa ban ngày ban mặt, tên nhóc Diệp Phàm này lại có thể muốn cho xe bay lên sao?
“Ở đây người qua kẻ lại, nếu bị người khác chụp ảnh lại thì sao bây giờ?” Bạch Vân Hi hung tợn trừng mắt nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm chớp chớp mắt, không khỏi khó hiểu: “Chụp ảnh lại thì sao?”
Bạch Vân Hi: “…… Tóm lại là ngươi đừng có lạm dụng phép thuật cho ta. Đưa chìa khóa xe đây, ta sẽ đỗ xe giúp ngươi.”
Diệp Phàm hưng phấn gật đầu: “Được thôi! Ngươi xem, chiếc xe này của ta có phải rất giống của ngươi không? Ta mua theo kiểu xe của ngươi đấy.”
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Hi trợn mắt, tức giận ra mặt: “Ngươi nhìn ra giống nhau chỗ nào?” Cái tên Diệp Phàm này đúng là thích chiếm lợi lộc, nhà thì mua quỷ trạch, xe thì mua chiếc mini giống Bentley của hắn.
“Chẳng phải đều là một vòng tròn, hai cánh nhỏ sao? Chữ cái ở giữa xe của ta nhiều hơn của ngươi, ở giữa xe của ngươi chỉ có một chữ B thôi.” Diệp Phàm chớp chớp mắt nói.
Bạch Vân Hi: “……” Thằng nhóc Diệp Phàm ngốc nghếch này còn có thể nói chuyện bình thường được nữa không?
Bạch Vân Hi mở cửa xe của Diệp Phàm rồi lái đi. Giang Thục Nhã từ trong chỗ ngoặt bước ra, trong lòng như đang suy nghĩ điều gì đó.
Vừa nãy nàng nhìn thấy Diệp Phàm không tìm được chỗ đỗ xe, sau đó dán mấy lá bùa lên xe, cuối cùng chiếc xe liền bay lên. Hình như thật sự là đã bay lên, đáng tiếc, Bạch Vân Hi đến quá nhanh, nàng không nhìn rõ.
……
Diệp Phàm đi theo phía sau Bạch Vân Hi. Bạch Vân Hi nhìn hai tay trống trơn của Diệp Phàm: “Sinh nhật gia gia ta, ngươi định tặng gì cho ông ấy?”
“Ta nghe nói ông ấy thích tranh chữ nên tự mình viết một bức tặng cho ông ấy. Nó ở phía sau xe, ngươi không nói ta còn quên mất.” Diệp Phàm bừng tỉnh đáp.
Bạch Vân Hi sửng sốt: “Tự mình? Ngươi viết sao?”
(dreamhouse2255)
Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy! Đến lúc đó ngươi cứ nói với gia gia ngươi là bức thư pháp này là bút tích của một đại sư.”
“Chữ của ngươi cũng có thể giả mạo bút tích của đại sư sao?” Bạch Vân Hi nhìn Diệp Phàm đầy vẻ câm nín.
“Van Gogh vẽ xấu muốn chết cũng có thể được ca ngợi là đáng giá, vậy tại sao tranh chữ của ta lại không thể giả mạo bút tích của đại sư?”
Bạch Vân Hi: “……” Lời Diệp Phàm nói rất có lý, đúng là khiến hắn không còn gì để nói.
“Bức thư pháp này của ta còn tốt hơn bút tích của đại sư nhiều.” Diệp Phàm đắc ý khoe khoang.
“Tốt ở chỗ nào?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Ta dùng linh lực để viết, có thể trừ tà! Cũng coi như là một pháp khí.”
Bạch Vân Hi: “……” Nói như vậy thì quả thực cũng không sai!
……
Bạch Vân Cẩn và Vương Cảnh Thạch đang đứng trong đại sảnh nói chuyện phiếm, bên cạnh là vài người muốn bắt chuyện làm quen. Gần đây Bạch Vân Cẩn và Vương Cảnh Thạch hợp tác khai thác một dự án, mối quan hệ của hai người khá tốt.
“Diệp thiếu đến rồi.” Vương Cảnh Thạch nhìn thấy Diệp Phàm và Bạch Vân Hi, khẽ nói một tiếng.
(dreamhouse2255)
Bạch Vân Cẩn: “Diệp Phàm đến rồi sao, ta đi chào hỏi một chút.”
“Ta cũng đến chào hỏi một câu.” Vương Cảnh Thạch lập tức nói.
Vương Cảnh Thạch và Bạch Vân Cẩn vừa đi, không khí vốn đang sôi nổi liền trở nên trầm lắng vài phần.
Lý Hồng Chung nhìn theo hướng Bạch Vân Cẩn rời đi, trong lòng tức khắc dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Lão Lý, sắc mặt của ông sao lại khó coi vậy?” Thái Hằng hỏi.
“Diệp thiếu kia là ai vậy? Trước giờ chưa từng nghe nói tới! Sao hắn vừa đến mà Bạch đại thiếu và Vương lão bản đều chạy ra đó?” Lý Hồng Chung run rẩy nhìn người trước mặt.
“Diệp thiếu? Diệp thiếu kia là nhân vật gần đây đột nhiên xuất hiện, không biết đến từ đâu. Giao tình của vị Diệp thiếu này với Bạch gia không hề cạn, Vương Cảnh Thạch cũng nợ hắn một ân tình. Trước đó cháu trai ta đắc tội người khác ở nước ngoài, chính là Diệp thiếu đã giúp giải quyết ổn thỏa, nếu không thì sẽ khó toàn mạng.” Thái Hằng cười đáp.
“Hắn lợi hại như vậy sao lại đi một chiếc xe nát chứ!” Lý Hồng Chung lẩm bẩm mắng nhỏ.
Thái Hằng nghi hoặc nhìn Lý Hồng Chung: “Lão Lý, sắc mặt ông không tốt lắm, chẳng lẽ ông đắc tội hắn?”
(dreamhouse2255)
Lý Hồng Chung có chút ngượng ngùng: “Lúc vừa vào, ta đã giành chỗ đỗ xe với hắn.”
Thái Hằng khó hiểu: “Đang yên đang lành, ông giành chỗ đỗ xe với người ta làm gì?”
Lý Hồng Chung thầm nghĩ: Diệp Phàm đi chiếc xe nát kia, hắn nghĩ muốn giành thì giành, ai mà ngờ lại xui xẻo đụng phải một tên tiểu tử giả heo ăn thịt hổ như Diệp Phàm chứ.
“Ta không phải là sốt ruột sao?” Lý Hồng Chung quẫn bách nói.
“Có sốt ruột cũng không thể giành với Diệp thiếu được chứ!” Thái Hằng thầm nghĩ: Lý Hồng Chung đúng là gan to bằng trời, Diệp Phàm ngay cả Tây Diêm Vương của Diêm Vương Điện cũng xử lý, làm cho thế lực của Diêm Vương Điện thay đổi triệt để một lần. Lý Hồng Chung lại dám đắc tội người như vậy, sau này chết như thế nào cũng không biết đâu.
……
“Bạch lão đầu, chúc mừng ông! Ông xem này, đây là bức thư pháp của một đại sư, tặng cho ông, chúc ông sống lâu trăm tuổi!” Diệp Phàm cười tươi roi rói đưa cuộn thư họa cho Bạch Sĩ Nguyên.
Bạch Sĩ Nguyên hứng thú hỏi: “Tác phẩm của đại sư sao? Tại sao ngay cả chữ ký cũng không có?”
“Tác phẩm này là ẩn danh, đương nhiên không có chữ ký.” Diệp Phàm ung dung bình tĩnh đáp.
“Đại sư này sẽ không phải là ngươi chứ?” Bạch Sĩ Nguyên hỏi bâng quơ.
Diệp Phàm nhìn Bạch Vân Hi với vẻ bực bội: “Vân Hi, ngươi nói cho ông ấy rồi sao? Chẳng phải đã bảo ngươi không được nói sao?”
(dreamhouse2255)
Tiếu Trì đứng ở một bên, không nhịn được bật cười. Tiếu Trì đột nhiên cảm thấy cực kỳ vui mừng, so sánh ra, ngọc bội và phù chú Diệp Phàm tặng cho hắn có vẻ cao cấp hơn một chút.
Bạch Vân Hi quay mặt đi, khẽ mắng một tiếng: “Ngốc!”
Bạch Sĩ Nguyên sầm mặt nhìn Diệp Phàm: “Từ khi nào thì ngươi đã trở thành đại sư rồi?”
“Rất nhiều người đều gọi ta là Diệp đại sư, tuy rằng ta không phải đại sư về thư pháp, nhưng ta lợi hại hơn đám đại sư đó nhiều. Ta khó khăn lắm mới tặng bản vẽ của ta cho người khác. Bạch lão đầu, ông nhất định phải giữ cho tốt, chờ thêm mấy trăm năm nữa sẽ rất đáng giá, ông có thể lấy ra làm bảo vật gia truyền.” Diệp Phàm nghiêm trang dặn dò Bạch Sĩ Nguyên.
Bạch Sĩ Nguyên hít sâu một hơi: “Vậy thật cảm ơn ngươi a!”
Diệp Phàm vẫy vẫy tay: “Không cần khách khí.”
Tiếu Trì nhìn Diệp Phàm một cái, nói với Bạch Vân Hi: “Vân Hi, hôm nay có không ít khách đến, ngươi đưa Diệp Phàm ra ngoài đi dạo một vòng đi.”
Hôm nay chính là lễ mừng thọ Bạch Sĩ Nguyên, nếu để Diệp Phàm tiếp tục ở đây tán gẫu ba hoa thì thật sự không tốt.
……
Diệp Phàm theo Bạch Vân Hi đi ra. Bạch Vân Hi vừa ra ngoài đã bị mọi người vây quanh, Diệp Phàm cũng rất được hoan nghênh.
(dreamhouse2255)
“Diệp thiếu, hôm nay ngươi đặc biệt tuấn tú.” Chương Tư Lượng khen một câu.
“Chương tổng, khí sắc của ngươi cũng rất tốt!”
“Phần lớn là nhờ ngọc bội Diệp thiếu tặng. Thật ra, có chút chuyện ta muốn nói chuyện riêng với Diệp thiếu ngươi.” Chương Tư Lượng nhỏ giọng nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Được! Chúng ta qua bên kia đi.”
Trong yến hội người qua kẻ lại, Diệp Phàm không mấy thích không khí ồn ào. Cắt một miếng bánh kem xong liền đi cùng Chương Tư Lượng tới một góc trang viên.
“Ngươi nói Viên Y đã chết?” Diệp Phàm nhíu mày.
Chương Tư Lượng gật đầu: “Đúng vậy, nàng chết không bình thường, máu toàn thân giống như đã bị hút cạn, cả người đều biến thành một xác khô.”
Sau khi Ninh Sương trở về liền ném Viên Y vào bệnh viện tâm thần, còn tìm người trông chừng 24/7, nhưng buổi tối ngày đó, Viên Y đột nhiên trở thành xác khô. Camera giám sát cũng gặp trục trặc.
“Phải vậy sao?”
“Diệp thiếu, ngươi thấy việc này thế nào?” Chương Tư Lượng cẩn thận hỏi.
“Ngươi đã điều tra được nguồn gốc cổ trùng của Viên Y là từ đâu tới chưa?”
(dreamhouse2255)
Chương Tư Lượng thở dài: “Ta đã điều tra, nhưng không tìm ra. Tuy rằng không tìm ra nhưng cũng không phải là không có thu hoạch, ít nhiều cũng có chút dấu vết để lại.”
“Ta tra được Viên Y cứ hai tháng một lần sẽ chuyển tiền vào một tài khoản khác. Vì người nhà Viên gia đều tham lam vô độ, lúc đầu ta còn cho rằng số tiền này là dành cho họ, nhưng sau khi Viên Y chết ta mới biết được hình như số tiền kia là chuyển cho một người bí ẩn.”
Diệp Phàm nheo mắt: “Ngươi nghi ngờ nguồn gốc cổ trùng có liên quan đến tài khoản bí ẩn này?”
Chương Tư Lượng gật đầu: “Rất có khả năng này.”
Trên thực tế, người phụ nữ Viên Y kia cực kỳ keo kiệt. Tiền chảy vào tài khoản này lại không ít, nếu không phải người đứng sau tài khoản này có mối quan hệ không nhỏ với Viên Y, Viên Y không thể làm như vậy.
“Đã tra được chủ sở hữu tài khoản là ai chưa?”
“Tài khoản đã bị xóa!”
Diệp Phàm cười cười: “Nếu ngươi đoán không sai, có lẽ chủ nhân cổ trùng chuyên môn tìm kiếm những phụ nữ xinh đẹp, bán Đồng Tâm Cổ cho các nàng, sau đó định kỳ đòi phí dịch vụ. Một khi đám phụ nữ này không còn giá trị lợi dụng liền bắt đầu thu hoạch.”
“Nếu vật chủ chết tự nhiên, mẫu cổ sẽ tự động thoát ra. Nếu muốn lấy mẫu cổ khỏi cơ thể vật chủ sớm hơn dự kiến sẽ sai khiến mẫu cổ hút cạn máu vật chủ. Ít nhất có thể giảm thiểu tổn thất, mẫu cổ khó tìm, tử cổ thì có thể nuôi dưỡng lại.”
(dreamhouse2255)
Chương Tư Lượng nhíu mày: “Nếu việc này làm nhiều sẽ rất dễ bị bại lộ!”
Diệp Phàm lắc đầu: “Chưa chắc. Ngươi không có hứng thú với Viên Y nên có thể phát hiện điều bất thường, nhưng nếu vật chủ của tử cổ cũng động lòng sắc dục, vậy thì mọi chuyện sẽ thuận lợi.”
Chương Tư Lượng nhíu mày: “Cổ sư kia sẽ không tìm tới ta chứ?”
Diệp Phàm lắc đầu: “Ta nghĩ hắn sẽ không. Cổ sư kia giấu giếm không kỹ, hơn phân nửa là bản lĩnh có hạn. Nếu ngươi sợ hãi có thể đeo ngọc bội bên mình. Khi gặp cổ trùng, ngọc bội sẽ có phản ứng, ngươi tự chú ý một chút là được rồi.”
Chương Tư Lượng vội gật đầu: “Được, đúng rồi, còn có một việc.”
Diệp Phàm nghi hoặc: “Chuyện gì?”
“Có một chủ mỏ than tìm ta hỏi thăm chuyện cổ trùng, hình như hắn nghi ngờ bản thân bị trúng cổ.”
“Người đó không trong sạch, hơn nữa tình huống cũng không giống ta lắm. Tên kia khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, sau khi phát tài liền bỏ rơi người vợ tào khang, không ngừng thay vợ. Hắn thích người trẻ, luôn tìm những cô gái mười bảy mười tám tuổi, hễ quá hai mươi tuổi là đổi đi. Vì hắn có tiền, ra tay rất hào phóng nên luôn có những cô gái trẻ đẹp sẵn lòng đi theo hắn.”
“Người vợ hiện tại đã đi theo hắn bốn năm. Nghe nói mỗi lần hắn muốn ngoại tình đều sẽ cảm thấy khó chịu khắp người, rất bất thường.”
Diệp Phàm nheo mắt: “Nghe có vẻ đúng là có vấn đề.” Bỏ rơi người vợ tào khang rồi liên tục thay vợ, có nghĩa tên kia chính là một kẻ trăng hoa. Loại người này bỗng nhiên thay đổi tính cách, trở nên trung thành và tận tâm với một người, rõ ràng là không thể nào.
“Hắn nguyện ý trả bao nhiêu tiền?” Diệp Phàm hỏi.
Chương Tư Lượng lắc đầu: “Không biết.”
“Vậy ngươi đi hỏi một chút xem. Gần đây tôi đang rất rủng rỉnh, nếu không phải một trăm triệu, ta sẽ không nhúng tay.” Diệp Phàm nói.
Chương Tư Lượng gật đầu: “Được.”
(dreamhouse2255)
………