Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hiểu Hiểu cười tươi, lộ rõ lúm đồng tiền sâu hoắm: "Tuần sau vẫn là anh rửa bát đấy nhé."
Vệ Hỉ Nhạc bước tới, nghe thấy vậy liền cười lắc đầu: "Hai đứa chú ý một chút, nước lạnh lắm đấy, đừng ngâm lâu quá nhé."
Lâm Hoa Khôn: "Mẹ đừng lo lắng, chúng con vận động nên người nóng ran cả rồi, hai anh em đang đổ mồ hôi đây, mẹ xem mồ hôi trên trán chúng con này."
"Không thể ngâm quá lâu đâu, Hiểu Hiểu, con cẩn thận đấy, trong nước có rắn đấy."
Sắc mặt Tần Minh San thoáng chốc biến đổi khi nghe thấy có rắn nước. Vốn đang định xuống nước, động tác cô ta khựng lại một lúc, nhưng nhìn thấy thành quả trong thùng gỗ bên cạnh, cô ta cũng giống như những nữ thanh niên trí thức khác, xắn ống quần rồi bước xuống nước.
Mọi người đều đã ở dưới nước, Tần Minh San không thể không xuống. Hơn nữa... cô ta liếc thấy Cố Thiên Cảnh cũng đang bước xuống nước, anh ấy cũng ở đó, cô ta không thể để anh ấy nhìn thấy vẻ nhút nhát này của mình.
Tần Minh San cũng nhanh chóng nhìn thấy Hiểu Hiểu, cô ta chăm chú dõi theo động tác thuần thục của Hiểu Hiểu, chỉ thấy Hiểu Hiểu thò tay xuống nước tìm kiếm, chẳng mấy chốc đã vớt lên được mấy con ốc đá và trai. Rồi cô bé bỏ vào thùng gỗ nhỏ bên cạnh. Chừng này chắc cũng được một cân rồi.
Tần Minh San thận trọng bước tới, nước ngập từ bắp chân lên đến đầu gối, cô ta rùng mình vì lạnh buốt: "Hiểu Hiểu, động tác của em nhanh quá. Em có thể dạy chị phân biệt đá và trai dưới chân chị được không?"
Sau ba năm chủ động miệt mài của cô ta, dường như họ đã trở thành... bạn bè bình thường.
“Từ từ, chị đừng nhúc nhích.”
Động tác của Tần Minh San đứng sững lại, cô ta nhìn xuống mặt nước và thấy nguyên nhân Hiểu Hiểu bảo mình đứng yên, là vì một cái đầu rắn đang trồi lên khỏi mặt nước.
“Aaaaal Rắn!!”
Cô ta nhanh chóng khụy gối xuống và hét toáng lên. Tần Minh San quên bẵng mất lời dặn không được nhúc nhích, kết quả là chân cô ta trượt dưới nước, giẫm phải tảng đá trơn nhẵn, ngã ngửa ra sau, thân trên rơi xuống nước. Nước tràn vào mũi khiến cô ta không thở nổi, hai tay đập loạn xạ, cố gắng tìm điểm tựa để chống đỡ.
Khi tiếng hét vang lên, những thanh niên trí thức xung quanh chia thành hai loại. Các nữ thanh niên trí thức thì sợ rắn liền lùi ra xa, còn các nam thanh niên thì có người sợ hãi lùi lại, có người không sợ hãi tiến lên.
Cố Thiên Cảnh là người ở gần Tần Minh San nhất, cho nên anh liền bước nhanh đến giúp đỡ cô.
Hiểu Hiểu ra tay rất nhanh, con rắn đang ngủ đông trong hang bị sóng âm đánh thức, vừa ngoi đầu lên xem xét thì đã bị bắt lại, vô lực giãy giụa.
Hiểu Hiểu một tay bóp chặt con rắn nặng chừng hai cân này, một bên nhìn Tần Minh San quần áo ướt sũng, vẻ mặt xấu hổ. Cố Thiên Cảnh nhanh chóng cởi áo khoác đưa cho cô ta mặc vào.
Đây cũng không phải lần đầu, thật sự mà nói thì vận khí của Tần Minh San... rất khó để miêu tả.
Hiểu Hiểu vừa đi qua khu vực này, không hề tìm thấy con rắn nước nào, nhưng Tần Minh San vừa đến thì lại gặp phải. Lần trước đi đào rau rừng và nhặt củi, không hiểu sao cô ta cũng bị ong đốt, mũi bầm tím, mặt sưng vù.
Lần khác nữa, Tần Minh San được giao nhiệm vụ đào khoai, cô ta cầm cuốc xuống thì phát hiện một tổ chuột chũi. Trong lúc hoảng sợ, phần sắc nhọn của chiếc cuốc đã tự đâm vào chân mình.
Còn có hôm Tần Minh San phải lên núi cắt cỏ, gặp một con rắn độc và bị cắn. Cũng may được đồng đội xử lý kịp thời, chất độc chưa ngấm sâu nhưng cô ta cũng phải đến bệnh viện khám một lượt.
Cũng không phải chuyện gì lớn, một thời gian sau cũng không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Nhưng chắc chắn một điều rằng khi cô ta gặp phải những tình huống này thì khoảng 70% đến 80% là ở cùng với Cố Thiên Cảnh.
Xem ra Cố Thiên Cảnh này là nam chính trong tiểu thuyết rồi.
Đây có phải là cốt truyện cần thiết để thúc đẩy mối quan hệ giữa nam nữ chính hay không?
Nghĩ đến đây, đột nhiên Hiểu Hiểu cảm thấy có chút đồng tình.
Bộ dạng của Tần Minh San lúc này chắc chắn không thể xuống nước được nữa. Cố Thiên Cảnh và Dư Thu Đồng đã cùng nhau đưa cô ta trở về nơi ở của nhóm thanh niên trí thức.
Hiểu Hiểu bỏ con rắn vừa bắt được vào trong thùng gỗ. Dù sao thì món súp rắn vẫn rất ngon, con này nặng đến hai cân lận, thịt rất nhiều, đủ để cả bọn ăn một bữa no nê.
Thấy động tĩnh ở đây, Lâm Hoa Khôn liền đi tới mép nước, nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra ở đây thế?"
Hiểu Hiểu chỉ vào con rắn trong thùng: "Con rắn này làm chị Tần sợ quá, quần áo chị ấy ướt hết cả, giờ đã về nhà thay đồ rồi." Mặt trời đã lên cao nhưng vẫn là mùa đông, thời tiết còn rất lạnh, nếu không cẩn thận sẽ rất dễ bị cảm lạnh.