Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý chưởng quầy không để bụng chuyện này, điểm tâm đẹp thì đẹp đến mức nào chứ, chẳng lẽ còn có thể khắc hoa văn lên được sao? Hắn mở túi ra, tùy tiện lấy một cái ra nhìn, là một cái khuôn bánh khắc hình Cung Quảng Hàn.
Trăng khuyết trên trời, cây quế bên cung Quảng Hàn, quỳnh lâu ngọc vũ, tất cả như một bức tranh tuyệt mỹ.
Lý chưởng quầy nuốt nước bọt, nếu tiệm điểm tâm của ông ấy cũng làm được như vậy, chẳng phải sẽ bán chạy hơn sao? Tuy chỉ khác ở khuôn bánh, nhưng khi bánh làm ra thì quả thật trông rất khác biệt.
Lý chưởng quầy lại nhìn Cố Tiêu, nàng đang ngồi ở đó, không hề đề cập tới chuyện bán khuôn bánh, giống như thật sự tới đây chỉ để mua bánh trung thu vậy.
“Mỗi loại làm bốn cái bánh trung thu đi, ta cần mang đi biếu người khác.” Cố Tiêu giơ tay đếm, “Ta muốn bốn vị này: mứt táo, đậu đỏ, lòng đỏ trứng và chân giò hun khói.”
Lý chưởng quầy cầm khuôn bánh, nghi hoặc nhìn Cố Tiêu, “Khuôn bánh này là do cô nương làm ra sao?”
Cố Tiêu hào phóng gật đầu, “Đúng vậy.”
Lý chưởng quầy ngồi đối diện Cố Tiêu, gọi tiểu nhị mang một ấm trà ngon tới, “Không biết xưng hô cô nương thế nào đây?”
Cố Tiêu khẽ cười nói: “Mua bánh trung thu mà còn phải hỏi chuyện này sao?”
Lý chưởng quầy nở nụ cười, may mà vừa rồi ông ấy chưa nói lời nào đắc tội với nàng, “Cũng không phải, chẳng qua là ta muốn bàn chuyện làm ăn với cô nương thôi, dĩ nhiên phải biết quý danh của cô nương rồi.”
Trà đã được bưng lên, Lý chưởng quầy rót một tách trà cho Cố Tiêu, “Cô nương không biết đó thôi, nhìn tiệm điểm tâm của ta đi, khách đến không ít, nhưng bao nhiêu năm nay, người đến mua cũng chỉ là mấy khách quen cũ mà thôi.”
“Trong thành ngoài thành, nhà nào cũng mở tiệm, đều là để cạnh tranh buôn bán, ta đây cũng rất phiền lòng……” Lý chưởng quầy lén nhìn Cố Tiêu, “Chúng tôi từ trước đến nay làm ăn luôn giữ đúng khuôn phép, điểm tâm đều dùng nguyên liệu tốt mà làm, ai, nếu có thêm hình thức bên ngoài đẹp nữa, chẳng phải giá trị của bánh sẽ được nâng cao lên sao.”
Cố Tiêu nói: “Bán điểm tâm chính là bán hương vị, hương vị ngon là được, hình thức bên ngoài không quan trọng.”
Lý chưởng quầy: “Hình thức bên ngoài đẹp mới có thể dệt hoa trên gấm chứ, cô nương, không biết khuôn bánh này cô nương có bán không?”
Cố Tiêu không uống trà, nàng hỏi: “Chưởng quầy định mua với giá thế nào?”
Hoặc là mua đứt toàn bộ, hoặc là trả dần theo từng đợt.
Lý chưởng quầy uống một ngụm trà, làm ăn buôn bán ai mà không có dã tâm chứ, chỉ với mấy cái khuôn làm bánh này, không có vài lượng bạc thì một cái cũng không mua được.
Xem ra sau này vị cô nương này sẽ không chỉ làm mỗi những thứ này.
Sau Trung thu còn có Tết Trùng Dương, Tết Âm lịch, Tết Nguyên tiêu, vậy thì khuôn làm bánh này sẽ có đa dạng hình thức.
Nhỡ đâu Cố Tiêu bán cho họ vài cái, rồi lại mang đi nơi khác bán thì……
Lý chưởng quầy uống một hớp trà, “Những loại bánh làm bằng khuôn của cô nương, thì sẽ chia cho cô nương hai phần lợi nhuận.”
“Nếu như tiệm điểm tâm có thể mở rộng ra những nơi khác, thì lúc đó sẽ quyết định xem chia mấy phần.” Lý chưởng quầy thở dài, “Cô nương thấy sao?”
Rõ ràng chỉ là một cái khuôn làm điểm tâm, ấn vào rồi lấy ra, không tốn chút công sức nào, vậy mà nhận được hai phần lợi nhuận rồi, nhưng Lý chưởng quầy cũng không còn cách nào, chỉ hy vọng điểm tâm làm ra có thể bán thêm được vài cái mà thôi.
Hai phần lợi nhuận đúng là không ít, Cố Tiêu gật đầu, “Ta họ Cố, tên là Tiêu.”
Lý chưởng quầy mỉm cười, đích thân đi viết khế ước, rồi ký tên điểm chỉ, tiểu nhị thì cầm bốn cái khuôn bánh ra phía sau để sư phụ làm bánh trung thu.
Bánh trung thu làm xong thì đưa cho Cố Tiêu tám cái, sau đó đích thân tiễn nàng ra ngoài.
Cố Tiêu mang khế ước về cho Chu thị xem, Chu thị không biết chữ, bèn gọi Đại Oa tới đọc cho bà nghe.
Đại Oa đọc sách đã là chuyện của nhiều năm trước rồi, chữ nghĩa nhận biết được cũng chỉ lơ mơ, chỉ có thể miễn cưỡng đọc hết, “Tiểu thẩm bán khuôn bánh cho Ngự Phương Trai, bọn họ mỗi khi bán được một cái điểm tâm, thì sẽ chia cho tiểu thẩm hai phần lợi nhuận.”
Chu thị dán mắt vào khế ước, hận không thể nhìn ra một đóa hoa, bà cao giọng nói, “Hai phần lợi nhuận sao!”
Đại Oa nói: “Phải là điểm tâm làm bằng khuôn bánh của tiểu thẩm thì mới được chia.”
Chu thị nói: “Như vậy mà còn ít hay sao! Một ngày Ngự Phương Trai bán được không biết bao nhiêu điểm tâm.”
Một cái điểm tâm kiếm được năm văn tiền, như vậy chia cho Cố Tiêu cũng không ít rồi.
Chu thị vỗ ngực, vẫn không thể tin được, “Tiểu Tiểu, vậy là con đã bán được rồi sao?”
Cố Tiêu cười ngọt ngào, “Con chỉ muốn mua hai cái bánh trung thu thôi, nhưng không thích hoa văn trên bánh của họ, nên con mới muốn thêm hai văn tiền để dùng khuôn của con mà làm, kết quả là chưởng quầy của họ nhìn thấy khuôn bánh thì nhất quyết phải mua.”
Chu thị chép miệng, “Bán được thì tốt rồi…… vậy thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ.”
Trần thị và Lý thị thấy vậy, trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng, bán được khuôn làm bánh rồi, vậy thì sau này chỉ cần ngồi trong nhà mà cũng có thể kiếm tiền sao.
Nhưng hoa văn khắc ra vừa đẹp lại tinh xảo, nếu là các nàng thì cũng sẽ mua những cái bánh trung thu này.
Cố Tiêu nói: “Bánh trung thu bán được càng nhiều, thì tiền kiếm được sẽ càng nhiều, nương, nếu bánh trung thu bán chạy, thì có lẽ chưởng quầy còn kêu con làm thêm nhiều khuôn bánh khác nữa đấy, sẽ luôn kiếm được tiền.”
Cố Tiêu còn xách theo ba hộp bánh trung thu từ Ngự Phương Trai về, “Nương, người nếm thử xem bánh họ làm có ngon không.”
Chu thị nhìn Cố Tiêu một cái, “Trong nhà cũng có làm rồi, con còn mua……”
Cố Tiêu nói: “Muốn cho nương nếm thử mà, hơn nữa nếu mà có nhiều thì có thể đưa qua cho tỷ tỷ các nàng một ít.”
Hai khuê nữ kia Chu thị cũng đau lòng, nhưng bánh trung thu Cố Tiêu mang về, Chu thị cũng không nỡ cho người khác đâu.
“Cho bọn chúng làm gì.” Chu thị lại nhìn khế ước, “Đại Oa, cháu đọc lại một lần nữa cho ta nghe.”
Thẩm Đại Oa: “…”
Thẩm Đại Oa lắp bắp đọc lại một lần, Chu thị càng nghe càng vui, “Vậy thì Tiểu Tiểu còn chẳng phải là tiểu đông gia của Ngự Phương Trai hay sao, mỗi tháng đều được chia hoa hồng.”
Cố Tiêu nói: “Nương, bán được nhiều thì kiếm được nhiều, bán không được thì kiếm được ít.”
Nếu không thì tại sao Lý chưởng quầy lại đồng ý chia hoa hồng cho Cố Tiêu chứ, là bởi vì bán được nhiều thì ông ấy cũng kiếm được nhiều, bán không được thì cũng không lỗ, nếu tốn mấy lượng bạc mua khuôn bánh về, lại bán không được, thì đó mới là lỗ to.
Chu thị không quan tâm đến mấy thứ này, làm ăn buôn bán thì tính là gì chứ, Tiểu Tiểu nhà họ trực tiếp làm tiểu đông gia luôn rồi, “Sao có thể bán không được chứ, nương ủng hộ con.”
Chu thị nhìn khế ước cả nửa ngày, buổi tối còn cố ý chờ Thẩm Hi Hòa về thì nói với hắn, “Tam Lang, con xem đây là cái gì.”
Thẩm Hi Hòa nhận lấy khế ước, rồi đọc qua một lượt, “Tiểu Tiểu bán khuôn làm bánh trung thu sao.”
Chu thị bưng bánh trung thu ra, “Con nhìn bánh trung thu này đi, lại nhìn cái mà Ngự Phương Trai bán, thì con sẽ muốn mua cái nào hơn?”
Quỳnh lâu ngọc vũ và hoa hảo nguyệt viên, dĩ nhiên là cái trước trông tinh xảo hơn nhiều, nếu Thẩm Hi Hòa mua, dĩ nhiên sẽ mua cái nào trông đẹp mắt hơn rồi.
Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu một cái, “Rất đẹp.”
Cố Tiêu nói: “Vậy thì tối nay ăn bánh trung thu đi, có ngọt có mặn, trong nồi còn có chè nữa.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, Chu thị cất kỹ khế ước, “Con nhìn Tiểu Tiểu đi, vì kiếm tiền nhập học cho con, mà phải vất vả như vậy. Buổi tối còn phải thức khuya như vậy để chờ con về……”
Từ khi dọn tới đây, tối nào Cố Tiêu cũng làm bữa ăn khuya cho Thẩm Hi Hòa, giờ Hợi thì mọi người ai cũng ngủ hết rồi.
Chu thị nhìn nhi tử, hận sắt không thành thép.
Cố Tiêu lập tức lắc đầu, “Nương, là do con ngủ muộn, chỉ là nhân tiện làm bữa cơm cho tướng công thôi, không vất vả chút nào.”
Chu thị trừng mắt nhìn Thẩm Hi Hòa, có được một tức phụ như vậy mà còn không thắp hương bái Phật tạ ơn trời đất, đúng là không biết gì cả.
“Phải chăm chỉ đọc sách, sau này được làm quan lớn thì xin cáo mệnh về cho Tiểu Tiểu, như vậy mới không cô phụ tâm ý của Tiểu Tiểu!” Chu thị xụ mặt giáo huấn.
Thẩm Hi Hòa khiêm tốn thụ giáo, “Nhi tử hiểu rõ.”
Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa, lại nhìn Chu thị, nàng làm cáo mệnh phu nhân gì chứ, nàng cũng chưa nói sẽ gả cho Thẩm Hi Hòa mà, nhưng hình như cũng chưa nói sẽ không gả cho hắn.
Chu thị vào phòng mình, Thẩm Hi Hòa cũng cầm theo bánh trung thu vào phòng, sau đó đi phòng bếp múc hai chén bánh trôi gạo nếp.
Bánh trung thu không nhỏ, Thẩm Hi Hòa hỏi Cố Tiêu mấy cái bánh này là nhân gì.
Cố Tiêu nhìn hoa văn trên bánh rồi nói, “Thỏ ngọc là lòng đỏ trứng, Hằng Nga là mứt táo.”
Thẩm Hi Hòa bẻ bánh trung thu thỏ ngọc ra, vừa bẻ ra, lòng đỏ trứng muối bên trong đã trôi sang phía bên kia, hắn đưa một nửa kia cho Cố Tiêu, “Muội đi Ngự Phương Trai lúc nào?”
Cố Tiêu nói: “Buổi chiều muội đi, buổi sáng thì làm bánh trung thu nửa ngày.”
Thẩm Hi Hòa cắn một miếng bánh trung thu, nhẹ gật đầu, “Trong nhà không có trứng vịt muối, là muội ra ngoài mua sao?”
Cố Tiêu nhướng mày hỏi: “Nếu không thì sao, còn có thể là gió lớn thổi tới ư.”
Thẩm Hi Hòa ừ một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn bông hoa lụa màu vàng nhạt trên đầu Cố Tiêu, hơi ngây người, tuy rằng đóa hoa này không phải là độc nhất vô nhị, nhưng Cố Tiêu chỉ có một cái duy nhất.
Sáng hôm qua người mà hắn nhìn thấy rốt cuộc có phải là Cố Tiêu hay không, hắn biết Cố Tiêu có thể kiếm tiền, nhưng lại không biết nàng kiếm tiền bằng cách nào, hôm nay nhìn thấy có lẽ chỉ là một phần nhỏ mà thôi.
Thẩm Hi Hòa không biết có nên hỏi hay không, “Ăn khá ngon, muội cũng ăn đi.”
Cố Tiêu không khách sáo với Thẩm Hi Hòa, cúi đầu cắn một miếng lòng đỏ trứng muối.
Lòng đỏ trứng muối có cho thêm dầu mè vào, ăn vào bùi bùi, vừa thơm vừa mềm.
Thẩm Hi Hòa thầm nghĩ, cho dù người đó là Cố Tiêu thì như thế nào chứ, nàng có thể kiếm tiền, nhưng vẫn chưa rời đi, điều đó có nghĩa là Cố Tiêu cũng có một ít tình cảm với hắn có phải không, nên không nỡ đi nữa.
Việc kinh doanh buôn bán của Ngự Phương Trai rất tốt, Cố Tiêu hoàn toàn có thể tự mình giữ lấy khế ước, tiền kiếm được tự giữ lấy, nhưng nàng lại đưa cho nương.
“Tiểu Tiểu…” Thẩm Hi Hòa mở miệng nói.
Cố Tiêu ăn sạch lòng đỏ trứng muối, Ngự Phương Trai làm nhân hạt sen với lòng đỏ trứng muối, ăn ngon hơn khoai lang đỏ nhiều.
Nàng ngẩng đầu lên, “Làm sao vậy?”
Thẩm Hi Hòa hít sâu một hơi rồi nói: “Ta có đi hiệu sách bán sách rồi, được mười bốn lượng bạc, ngày hôm qua đã đưa cho nương, nương đưa lại cho ta hai lượng…”
“Cho huynh thì huynh cứ giữ lại mà tiêu,” Cố Tiêu đã ăn xong nửa cái bánh trung thu, “Huynh có nhiều chỗ cần dùng đến tiền.”
Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào, bấc đèn đột nhiên lung lay, Thẩm Hi Hòa quay đầu nhìn ra ngoài, sau đó đứng lên đóng cửa sổ lại, hắn đột nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện, từ cái ngày phát hiện ra tờ giấy ghi sổ, rồi đến chuyện Cố Tiêu tặng quạt xếp cho hắn.
Rồi sau đó lại đến chuyện in sách, đầu tiên là “Tam Tự Kinh” sau đó lại biến thành thơ ca.
Lúc hắn đi giao sách, Trương chưởng quầy từng nói, thơ ca là tốt nhất.
Bây giờ Cố Tiêu cũng nhận biết được nhiều chữ hơn.
Cửa sổ đã đóng lại, tuy rằng gió không thổi vào được, nhưng vẫn có thể nghe được tiếng gió, Thẩm Hi Hòa nói: “Sau này sẽ in sách gì?”
Cố Tiêu: “Nếu không thì in thêm nhiều thơ ca một chút?”
“Cũng được,” Thẩm Hi Hòa múc một cái bánh trôi gạo nếp, “Vậy thì đến lúc đó ta sẽ mang cả sách chép được, cũng đưa qua đó luôn.”
Chỉ cần Thẩm Hi Hòa đi đưa sách Cố Tiêu biết được, vậy thì nàng cũng không sợ như vậy nữa, nàng bèn gật đầu, “Được.”
Cố Tiêu ăn xong liền về phòng, ban đêm gió lớn, chợt có mưa phùn, trời đã sáng mà mưa vẫn chưa tạnh, mặt đất bên ngoài có một tầng lá rụng.
Trời mưa thì không dễ đi bày quán, Cố Tiêu liền ở nhà làm quạt lông vũ.
Mặt quạt phải khâu lông vũ lên đó, cán quạt phải làm thành màu trắng, nên Cố Tiêu dệt thêm một miếng vải màu trắng, rồi quấn lên cán quạt, lông vũ may xong thì quạt vẫn chưa hoàn thành, mà còn phải làm dây treo quạt nữa.
Dây của quạt xếp tròn đều là tua rua, mặt dây của quạt lông vũ thì dùng trân châu màu trắng làm ra.
Những viên trân châu được treo bằng những sợi tơ tằm trong suốt màu bạc.
Dùng năm sợi tơ xoắn lại thành một sợi để xuyên qua viên trân châu. Vừa vung vẩy quạt, thì những hạt trân châu sẽ lay động, trông rất đẹp mắt.
Để cố định phần gốc của lông vũ, Cố Tiêu còn khâu những viên trân châu lên mặt quạt, chỗ này một viên chỗ kia một viên, làm cây quạt cũng dày nặng hơn không ít.