Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Đề cử đến thư viện Tung Dương
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu nói: “Tiên sinh mời vào trong.”
Chu tiên sinh đã đứng ngoài khá lâu, môi tái nhợt vì lạnh, “Đa tạ.”
Trong sân, Thẩm Đại Lang đã dọn một lối đi nhỏ, hai bên chất đống tuyết dày. Trong vườn có hai cây tùng, cành cây oằn xuống vì tuyết, thỉnh thoảng lại có những bông tuyết rơi lả tả từ trên cành xuống.
Chu tiên sinh liếc nhìn thêm mấy lần, sau đó cùng Cố Tiêu đi vào nhà chính.
Cố Tiêu đốt chậu than trong nhà chính lên, “Ngài ngồi một lát, ta đi gọi Tam ca và mọi người ra đây.”
Thẩm Hi Hòa trở về sớm, hắn đang ở trong phòng đọc sách dưới ánh đèn. Nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn vội vàng đi ra mở cửa.
Cố Tiêu đứng ở cửa, “Tam ca, tiên sinh của huynh tới đây, nói là có việc muốn nói với nương.”
Thẩm Hi Hòa nghe vậy thì tim đập mạnh, “Ta đi gặp tiên sinh là được rồi, Tiểu Tiểu, không cần……”
Cố Tiêu nói: “Muội đi gọi nương. Trong tủ ở nhà chính có chút điểm tâm hạt dưa và trà, huynh đi nấu một ấm nước nhé.”
Thẩm Hi Hòa mím môi, ánh mắt trầm xuống.
Không đợi Thẩm Hi Hòa nói chuyện, Cố Tiêu đã đi tới nhà chính.
Dưới mái hiên có một khoảng nhỏ sạch sẽ. Cố Tiêu đi dưới mái hiên, Chu thị vẫn chưa ngủ, đang ngồi khoanh chân thêu thùa. Giường sưởi đã được đốt ấm, Tam nha ở đầu giường ngủ say đến mặt đỏ bừng.
“Cha nương, tiên sinh của Tam ca tới đây, nói là có việc muốn nói với người. Con sẽ ở lại trông Tam nha giúp người.” Cố Tiêu nói: “Bên ngoài trơn trượt, hai người cẩn thận một chút.”
Chu thị lo lắng. Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, sao tiên sinh lại tới đây chứ? Bà vội vàng bỏ dở công việc đang làm, cùng Thẩm lão gia tử đi vào nhà chính.
————
Trên bàn trong nhà chính có đặt nước trà và điểm tâm. Chu tiên sinh uống nửa ly trà nóng, tay chân cuối cùng cũng ấm lại. Hắn nói với hai người Chu thị: “Ta là lão sư của Hi Hòa.”
Chu thị xoa tay nói: “Tiên sinh, Tam Lang nó chăm chỉ học hành, tính tình hiền lành, chỉ một lòng một dạ với sách vở, sẽ không gây ra chuyện gì đâu……”
“Ngài không cần vội, ta tới cũng không phải vì chuyện gì khác,” Chu tiên sinh nhìn Thẩm Hi Hòa, “Là vì tiền đồ của Hi Hòa.”
Chu thị “ừm” một tiếng, lẳng lặng nghe.
“Nửa đời người của ta, chỉ thi đỗ cử nhân. Hi Hòa thiên tư thông minh, ta cũng không thể nào dạy nhiều hơn được nữa.” Chu tiên sinh thở dài, “Có thể làm lão sư của Hi Hòa, đó là vinh hạnh của ta, nhưng học vấn của ta có hạn, cho nên đã gửi thư cho sư huynh ở tỉnh thành, đề cử Hi Hòa đến thư viện Tung Dương học tập.”
Chu thị gật đầu, bà hiểu rồi. Chu tiên sinh thấy Tam Lang có thành tích tốt, cho nên mới đề cử hắn đi tỉnh thành học, đây là chuyện tốt mà.
Thẩm Hi Hòa ngẩng đầu lên, “Lão sư, con……”
Chu tiên sinh liếc Thẩm Hi Hòa một cái, nói: “Việc này ta đã nói với Hi Hòa rồi, nhưng Hi Hòa đã từ chối, cho nên hôm nay mới tới đây nói với hai vị. Đi thư viện Tung Dương chỉ có lợi mà không có hại……”
Chu tiên sinh cho rằng Thẩm Hi Hòa không muốn đi tỉnh thành, đơn giản là vì tiền nhập học. Nhưng vừa bước vào Thẩm gia, hắn thấy gia cảnh cũng không đến nỗi không lo nổi tiền nhập học.
Hắn móc ra một bức thư, “Nếu như hai vị đồng ý, thì năm sau mang theo bức thư này đến tỉnh thành, phải đến thư viện Tung Dương trước mùng năm.”
Chu thị đứng bật dậy một cách tự nhiên, “Tiên sinh đã vất vả đến đây một chuyến rồi. Chúng ta chắc chắn sẽ để cho Tam Lang đi thư viện Tung Dương. Trong nhà cũng chỉ có một người học hành, dù phải bán hết gia sản thì cũng sẽ để nó được đi học.”
Chu tiên sinh mỉm cười, “Vậy là tốt rồi. Ta không tiện ở lâu, nên cáo từ trước.”
Chu thị đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Hi Hòa. Thẩm Hi Hòa đứng lên tiễn Chu tiên sinh ra ngoài.
Ngoài trời tuyết rơi dày đặc, đi được một đoạn thì trên vai và trên đầu đều dính đầy tuyết.
Đi tới cửa thì Chu tiên sinh ngừng lại. Hắn vỗ vỗ bả vai Thẩm Hi Hòa, “Con còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội để phát huy tài năng. Bây giờ không nên lụy vào tình cảm nam nữ. Con đường phía trước còn dài, dù sao thì con cũng phải lo liệu cho tương lai sau này chứ.”
Thẩm Hi Hòa sửng sốt một chút, “Lão sư……”
Chu tiên sinh nói: “Mặc dù không làm chậm trễ việc học, nhưng trong giờ học có lúc con sẽ mất tập trung. Vừa ngồi xuống, con đã mấy lần nhìn ra phía cửa rồi. Hi Hòa, lão sư vẫn là câu nói đó, con đường phía trước còn dài, tương lai khó đi hơn nhiều so với con nghĩ.”
Bông tuyết rơi trên lông mày của Thẩm Hi Hòa, gương mặt thiếu niên thoáng nét u sầu.
Chu tiên sinh vỗ vỗ bờ vai của hắn, cười lắc đầu, “Không cần tiễn, trở về đi.”
Chu tiên sinh đi xa dần, bóng dáng rất nhanh đã biến mất ở đầu hẻm. Thẩm Hi Hòa đóng cửa lại, xoay người đi vào nhà chính.
Chu thị vẫn chưa hoàn hồn. Đi tỉnh thành học, Chu tiên sinh nói mình đã không thể dạy được Thẩm Hi Hòa nữa rồi, thằng bé có tiền đồ.
“Năm sau là đi thư viện Tung Dương sao?” Chu thị nhìn bức thư, đưa tay sờ sờ, “Chúng ta phải chuẩn bị tốt lộ phí và tiền nhập học mới được.”
Thấy Thẩm Hi Hòa bước vào, Chu thị liền vẫy tay gọi hắn lại, “Sao con không nói sớm? Đây là chuyện tốt, đừng có lo lắng không đủ bạc.”
Thẩm Hi Hòa không phải lo lắng vì chuyện này. Hắn cảm thấy chỉ cần mua sách về tự học là đủ rồi.
Còn có một lý do khác không muốn đi là bởi vì Cố Tiêu. Làm sao có thể nỡ được chứ, hắn không nỡ.
Đi thư viện Tung Dương thì một tháng mới về nhà được một lần. Mỗi tháng được nghỉ hai ngày, mà đi đường cũng đã mất hơn nửa ngày rồi.
Nếu như trời mưa, thì có muốn về cũng không về được.
Thẩm Hi Hòa nhớ tới lời nói của Chu tiên sinh, duỗi tay cầm lấy thư đề cử, “Nương, năm sau mới đi thư viện Tung Dương, vẫn còn hơn một tháng nữa. Con về phòng ôn bài trước đây.”
Chu thị gật đầu, “Vậy con về phòng đi. Trời lạnh, nhớ đốt lò sưởi lên, cửa sổ thì nhớ hé một khe nhỏ.”
Trong lòng Chu thị rất vui mừng, bà chắp hai tay vào nhau, “Lần này cứ từ từ mà tích cóp tiền. Cũng may trước đó nhà ta đã có thịt muối rồi, nếu không mua sắm gì thì chúng ta vẫn có thể đón năm mới sung túc được.”
Thẩm Hi Hòa còn hơn một tháng nữa mới đi tỉnh thành, nhưng bây giờ Chu thị đã bắt đầu lo lắng rồi. Con đi ngàn dặm mẹ lo âu mà, phải mang theo quần áo, bạc, sách vở bút mực, mọi thứ đều phải chuẩn bị đầy đủ.
Thẩm Hi Hòa từ nhà chính đi ra ngoài, vén rèm lên, liền đụng phải Cố Tiêu.
Tam nha đã dậy. Cố Tiêu chưa từng trông trẻ con bao giờ, liền dùng gối và chăn vây quanh Tam nha, sau đó thì ra ngoài gọi Chu thị, “Tam nha dậy rồi, Nương có ở trong đó không ạ?”
Chu thị nghe thấy tiếng động liền đi ra, “Tam nha dậy rồi sao? Ta về phòng ngay đây.”
Cố Tiêu nhìn Chu thị một cái, “Tiên sinh đã đi rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Mới vừa tiễn đi rồi.”
Cố Tiêu gật đầu, “Vậy huynh về phòng ôn bài đi.”
Kỳ thi mùa thu sang năm, chỉ còn chưa đầy một năm nữa. Dù sao cũng phải tranh thủ thời gian.
Cố Tiêu phải về phòng làm tiếp bình phong, còn thiếu một mặt nữa. Trước năm mới chắc chắn có thể thêu xong.
Thẩm Hi Hòa duỗi tay nắm chặt cổ tay Cố Tiêu, “Ôn bài cũng không vội, Tiểu Tiểu……”
Hắn cúi đầu nhìn bức thư trong tay, “Ta có lời muốn nói với muội. Tuyết lớn, vào phòng ta đi.”
Vừa vào phòng, Thẩm Hi Hòa liền đưa tay phủi bông tuyết trên đầu Cố Tiêu xuống. Chỉ có một ít, vừa phủi đã rơi hết rồi.
Cố Tiêu sờ cổ tay mình, “Huynh có chuyện gì thì nói đi.”
Ngày tuyết, cả phòng tràn ngập ánh sáng trắng của tuyết. Thẩm Hi Hòa đưa bức thư cho Cố Tiêu, “Tiên sinh hôm nay tới đây, là muốn đề cử ta đi thư viện Tung Dương ở tỉnh thành học. Năm sau phải đến đó học rồi.”
Cố Tiêu mở bức thư ra. Chu tiên sinh tiến cử Thẩm Hi Hòa làm môn sinh của Hứa tiên sinh để học tập, phải đến đó trước ngày mùng năm tháng Giêng. “Tiên sinh của thư viện Tung Dương chắc chắn là tốt hơn so với thư viện ở huyện thành rồi. Huynh tới đó học sẽ giúp ích cho huynh rất nhiều. Năm sau phải đến đó, vậy là chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa thôi.”
Cố Tiêu nhớ rõ cốt truyện này. Chu tiên sinh viết thư đề cử cho Thẩm Hi Hòa, để hắn đi tỉnh thành học. Ở thư viện Tung Dương, một năm tiền nhập học là mười lượng bạc, cộng thêm sách vở bút mực, ăn, mặc, ở, đi lại, một năm cũng phải tốn mấy chục lượng bạc.
Thẩm gia căn bản không lấy ra được số bạc này.
Cho nên Thẩm Hi Hòa không đi tỉnh thành. Hắn mượn sách về chép sách, học tập gian khổ, mới có thể ghi tên trên bảng vàng.
So với việc tự học tự tìm hiểu, đương nhiên là đi thư viện Tung Dương tốt hơn rồi.
Một năm mười lượng bạc tiền nhập học, trước đây Thẩm gia không thể xoay sở nổi, nhưng bây giờ thì có thể. Hơn nữa, Cố Tiêu còn có bạc nữa mà.
“Bạc thì huynh không cần lo lắng. Tuy mới mua cửa hàng, nhưng bây giờ đã bắt đầu kiếm được tiền rồi.” Cố Tiêu cười với Thẩm Hi Hòa, “Hơn nữa muội còn có tiền mà. Có muội ở nhà rồi, huynh cứ yên tâm mà đi là được.”
Thẩm Hi Hòa nghẹn lời, “Vậy còn muội thì sao? Muội muốn ta đi sao?”
Cố Tiêu nghe thấy vậy thì sửng sốt. Tất nhiên là nàng đồng ý rồi. Đi tỉnh thành học rất tốt mà, tốt hơn là tự học ở nhà. Mặc dù phải xa nhà, nhưng nếu có cơ hội này, chắc chắn nàng sẽ đi. “Đương nhiên là muốn nha.”
“…… Một tháng ta chỉ có thể trở về một lần. Nếu như gặp trời mưa, thì sẽ không về được. Viết thư thì bất tiện, mất mấy ngày mới tới nơi. Một tháng thì có thể viết được mấy bức thư đây? Ta không được nhìn thấy muội, muội cũng không thấy được ta…… Cho dù như vậy, thì muội vẫn muốn ta đi sao?”
Thẩm Hi Hòa nắm chặt hai tay, bình tĩnh nhìn Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu, ta không muốn đi.”
Chu tiên sinh nói không được lụy vào tình cảm nam nữ, nhưng hắn lớn như vậy, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác này, hắn không nỡ đi.
Cố Tiêu lui về phía sau một bước, “Muội, dù muội có không nỡ lòng, thì huynh cũng phải đi nha. Cơ hội khó có được, nhà chúng ta khó khăn lắm mới kiếm được chút tiền. Ai cũng đều đồng ý để cho huynh đi.”
Thẩm Hi Hòa mím môi, không nói lời nào.
Hắn cũng không biết mình bị làm sao nữa. Rõ ràng lúc Chu tiên sinh nói với hắn, hắn đã nghĩ kỹ rồi, đến tỉnh thành thì cứ đến tỉnh thành. Tương lai sau này còn dài, bây giờ vẫn chưa phải lúc.
Nhưng mà vừa nhìn thấy Cố Tiêu thì hắn lại không nỡ, còn chưa đầy hai tháng nữa……
Cố Tiêu đặt lại bức thư vào trong phong bì, “Đầu năm đi, tháng tám là kỳ thi mùa thu. Huynh ở thư viện học tám tháng, rất nhanh sẽ kết thúc rồi. Nếu bây giờ huynh không học hành, thì làm gì đây……”
Cố Tiêu cũng không nỡ. Thẩm Hi Hòa ở nhà thật tốt nha, có thể mang đồ ăn về cho nàng.
Tiên sinh ở thư viện Tung Dương tốt, thì Thẩm Hi Hòa sẽ thi tốt hơn.
Khóe mắt Thẩm Hi Hòa có chút đỏ, hắn nói: “Tám tháng. Sau kỳ thi mùa thu còn phải học nữa, những tháng ngày sau này thì không tính sao? Lỡ như ta thi không đậu thì sao!”
Cố Tiêu: “Phi phi phi! Nói lời xui xẻo gì vậy. Cái gì gọi là lỡ như thi không đậu chứ……”
Thẩm Hi Hòa chỉ là nói như vậy mà thôi, đối với việc học hành, hắn vẫn luôn có lòng tin, “Ta……”
Hắn không nói ra được những lời quyến luyến không nỡ xa rời, đơn giản chính là không muốn đi.
“Cái gì mà thi không đậu, chắc chắn sẽ đậu tam giáp.” Cố Tiêu duỗi tay nắm chặt tay Thẩm Hi Hòa, “Huynh cứ yên tâm học hành, muội sẽ chăm sóc cho nương và mọi người trong nhà, huynh không cần lo lắng đâu.”
Thẩm Hi Hòa thở dài. Cố Tiêu căn bản là không hiểu, nàng không hiểu đâu. “Muội vẫn còn cần người khác chăm sóc nữa đấy, nói cái gì mà chăm sóc người khác chứ.”
Cứ như thể nàng không chăm sóc cho huynh ấy. Cố Tiêu bĩu môi, ai là người mỗi ngày làm bữa ăn khuya cho huynh, ai là người mỗi tối chờ huynh về? Nàng sao có thể không biết chăm sóc người khác chứ.
“Muội không biết chăm sóc người khác ở điểm nào…… Muội có thể chăm sóc huynh đó. Nói không chừng đến lúc đó nương không yên tâm về huynh, để muội cùng huynh đến tỉnh thành, thuê một căn phòng, hoặc mua một căn nhà cũng được.” Cố Tiêu vừa nghĩ vừa nói: “Vậy thì không phải là muội có thể chăm sóc cho huynh rồi sao?”
Thẩm Hi Hòa trừng lớn hai mắt, “Thật sao?”