Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Tấm Ngọc Bình An Và Lời Dặn Dò Trước Ngày Lên Đường
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc ấy, ai mà ngờ được có ngày mình lại được dọn vào một căn nhà rộng rãi đến thế này chứ.
Trong lòng Thẩm lão gia tử cũng không khỏi bùi ngùi, “Mấy năm qua đã vất vả cho bà rồi.”
Bà Chu đã gần như quên đi những tháng ngày cơ cực trước kia, “Khổ gì đâu, mau vào ăn cơm đi.”
Gia đình họ Thẩm đông người nên thức ăn được chia thành hai mâm giống hệt nhau, đặt đối diện. Đã lâu lắm rồi cả nhà không còn phải chia khẩu phần ăn nữa. Thẩm Hi Hòa rót rượu cho huynh trưởng và phụ thân, trên mặt bà Chu nở một nụ cười hiền hậu, “Mau ăn đi các con.”
Sáu món ăn ngon lành, sủi cảo vỏ mỏng nhân đầy, chỉ vừa cắn vào lớp vỏ đã thấy nhân thịt bên trong.
Trên bàn có giấm, Cố Tiêu rót một ít vào chén. Cô định chia đôi chiếc sủi cảo ra nhưng kết quả là không thể chia được.
Nhìn kỹ lại, thì ra bên trong có một đồng tiền.
“Tiểu Tiêu ăn trúng tiền đồng rồi, vậy thì năm sau chắc chắn sẽ phát tài lớn, kiếm được thật nhiều tiền!” Bà Trần cười nói, “Ta tổng cộng bỏ sáu đồng tiền vào, xem ai có thể ăn trúng.”
Cố Tiêu ăn chiếc sủi cảo thứ hai, bên trong cũng có một đồng tiền nữa. Thẩm Hi Hòa kéo ống tay áo cô, đưa đồng tiền trong sủi cảo cho cô xem.
Còn lại ba đồng, Đại Oa ăn trúng một đồng, Đại Nha cũng ăn trúng một đồng, còn một đồng nữa vẫn nằm trên đĩa.
Mặc dù bà Chu không ăn trúng nhưng vẫn rất vui vẻ, “Ăn nhiều thức ăn vào, ăn nhiều thịt vào, tất cả mọi người ăn nhiều một chút.”
Bữa cơm tất niên này kéo dài hơn nửa canh giờ. Ăn xong, bà Trần dẫn đầu đi rửa chén bát.
Sau khi mọi việc đâu vào đấy, cả nhà quây quần bên chậu than trong nhà chính, vừa cắn hạt dưa vừa chờ đón giao thừa.
Sau đêm nay, mọi người lại thêm một tuổi.
Bình thường Thẩm Hi Hòa ngủ rất muộn nên ngồi đón giao thừa cũng không cảm thấy buồn ngủ. Bà Chu và Thẩm lão gia tử đã có tuổi nên vừa ngồi vừa gật gù.
Tam Nha đã ngủ rồi, Đại Nha và Nhị Nha cũng buồn ngủ nhưng một năm chỉ có một lần, hơn nữa năm nay còn có đậu phộng và hạt dưa để ăn nữa.
Bên ngoài, pháo nổ vang trời, thập phần náo nhiệt.
Cố Tiêu vùi mấy củ khoai lang vào trong chậu than. Khoai lang đã được phơi nắng qua nên nướng một lúc đã có thể ngửi thấy mùi hương ngọt ngào.
Đại Nha và Nhị Nha vây quanh bên cạnh Cố Tiêu, “Tiểu thẩm, thơm thật là thơm!”
Cố Tiêu nói, “Đợi thêm một lát nữa là có thể ăn rồi.”
Cố Tiêu canh đúng thời gian, thấy khoai lang đã nướng chín thì dùng kẹp than gắp ra. Vỏ ngoài của khoai lang đã cháy xém, có chỗ còn chảy ra mật đường.
Cố Tiêu phủi tro trên khoai xuống rồi dặn hai đứa, “Cẩn thận nóng nhé.”
Đại Nha và Nhị Nha cầm khoai nướng, vừa lột vỏ vừa thổi. Bà Trần bất đắc dĩ nói, “Cũng đâu phải tối chưa ăn cơm, còn ăn mấy thứ này làm gì.”
“Nữ nhi nào mà chẳng thích ăn đồ ngọt.” Bà Lý cười nói.
Cố Tiêu chia cho Thẩm Hi Hòa nửa củ khoai lang nướng. Ăn một miếng khoai lang nướng ngọt như mật, tay cô lại dính đầy vết đen.
Cô đi rửa tay, Thẩm Hi Hòa đi theo phía sau.
Một gáo nước nóng, lại cho thêm nước lạnh vào. Cố Tiêu dùng xà phòng thơm rửa tay sạch sẽ. Bên ngoài có tiếng pháo, trên bầu trời thường lóe lên tia sáng của pháo hoa, nhấp nháy trên khuôn mặt cô.
Cố Tiêu làm gì thì Thẩm Hi Hòa liền làm theo. Hắn theo sát phía sau, một bước không rời.
Mồng ba Tết là Thẩm Hi Hòa phải đi rồi.
Càng gần đến ngày phải đi, hắn càng cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh. Rõ ràng vừa mới thức dậy, mà bây giờ đã đến giờ Tý rồi.
Cố Tiêu không hiểu nỗi u sầu của thiếu niên. Cô lau tay sạch sẽ, nói, “Huynh đi nói chuyện với nương một lát đi, muội về phòng thu dọn đồ đạc một lát, lát nữa sẽ ra.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu một cái.
Cố Tiêu vào phòng liền tháo miếng ngọc bình an đang đeo trên cổ xuống.
Đây là một miếng bạch ngọc hình tròn, chính giữa có một cái lỗ, bề mặt trống trơn, không có bất kỳ hoa văn nào.
Cũng không biết Thẩm Hi Hòa đã tốn bao nhiêu bạc để mua nó.
Cố Tiêu tìm một con dao khắc thuận tay nhất. Mặc dù cô không am hiểu chạm ngọc nhưng khắc chữ thì không phải là vấn đề gì lớn.
Một mặt cô khắc chữ “Bình an vui vẻ, năm tháng vô ưu”, mặt khác thì khắc chữ “Tiêu”.
Trong lòng Cố Tiêu cũng có chút không nỡ nhưng nghĩ tới tương lai sau này còn dài, không biết sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện nữa, thì những cảm giác không nỡ đó rất nhanh đã tan biến.
Cô hy vọng Thẩm Hi Hòa sẽ đỗ Tam giáp, hy vọng hắn sẽ bình an vui vẻ.
Còn hai ngày nữa là đến mồng ba, đủ thời gian để may hai bộ quần áo. Cố Tiêu lấy vải trong tủ ra, chuẩn bị ngày mai sẽ may quần áo.
Sắp đến giờ Tý, Cố Tiêu liền đi ra khỏi phòng. Lúc này không khí rất náo nhiệt, Thẩm lão gia tử cũng ra ngoài đốt hai dây pháo.
Tiếng pháo vang lên báo hiệu một năm đã hết, gió xuân đưa hơi ấm vào trong rượu Đồ Tô.
Lại qua một năm mới.
Mồng một Tết, cô nương đã xuất giá sẽ về nhà mẹ đẻ. Cố Tiêu thì ở trong phòng yên tĩnh mà may quần áo. Đến mồng hai Tết, các nhà đi thăm bạn bè thân thích, Cố Tiêu cũng ở trong phòng may quần áo.
Thẩm Hi Hòa tới gõ cửa, Cố Tiêu liền nói đang bận, có việc phải làm.
Thẩm Hi Hòa ngơ ngác đứng ở cửa. Bà Trần nhìn thấy thì trong lòng cũng không dễ chịu, “Đứng ở bên ngoài làm gì, mau về phòng thu dọn đồ đạc đi.”
Thẩm Hi Hòa nói, “Đã thu dọn xong hết rồi.”
Bà Trần thở dài, “Tam Lang, chắc là Tiểu Tiêu đang có việc riêng.”
Thẩm Hi Hòa biết, tất nhiên là có việc, nếu không thì Cố Tiêu cũng sẽ không chỉ nói có mấy câu. Hắn chỉ là muốn ở cùng với Cố Tiêu thêm một chút mà thôi.
“Đại tẩu, đệ về phòng đọc sách đây.”
Ngày mai phải đi rồi, Thẩm Hi Hòa căn bản là đọc không vào.
Hắn sờ vào mấy tấm gỗ khắc chữ rời, lại nhìn chữ mà Cố Tiêu đã viết, đem quạt xếp mà Cố Tiêu đã tặng hắn cho vào trong túi vải, rồi ngồi ở trong phòng cả nửa ngày.
————
Cố Tiêu đã từng may quần áo cho Thẩm Hi Hòa rồi nên lần này làm rất nhanh.
Thời tiết bây giờ tuy rằng có chút lạnh nhưng sắp đến mùa xuân rồi nên cô làm cho Thẩm Hi Hòa một cái áo khoác bông và một cái áo choàng dài.
Làm quần áo xong, Cố Tiêu dùng bàn ủi ủi quần áo cho phẳng, sau đó thì ôm quần áo đi tới phòng của Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa đang ngồi ở bên cạnh bàn. Nghe thấy tiếng gõ cửa thì vội vàng đứng dậy đi ra mở cửa, “Tiểu Tiêu……”
Cố Tiêu nhìn lướt qua bên trong, “Muội có làm hai bộ quần áo, huynh nhớ mang theo đó.”
Thẩm Hi Hòa còn chưa kịp phản ứng lại, “Hai ngày nay muội đều làm quần áo sao?”
“Nếu không thì sao, huynh muốn muội cứ đứng ở bên ngoài sao.” Cố Tiêu nghiêng đầu hỏi.
Thẩm Hi Hòa dùng sức lắc đầu, “Mau vào đi.”
Cố Tiêu đem quần áo đặt ở trên giường, “Bộ này ấm một chút thì có thể mặc bây giờ, còn một bộ khác thì xuân hè đều có thể mặc. Còn có cái này……”
Cô đặt miếng ngọc bình an lên trên quần áo, “Huynh ở bên ngoài, ngọc bình an này để huynh giữ là thích hợp nhất. Muội có khắc chữ lên trên đó và làm lại sợi dây đeo mới, huynh phải luôn đeo ở trên người đó.”
Thẩm Hi Hòa đứng ở sau lưng Cố Tiêu. Hắn nắm chặt ống tay áo, nhẹ giọng nói, “Ngọc bình an là ta tặng cho muội.”
Cố Tiêu vỗ vỗ quần áo, “Là huynh tặng, nhưng mà muội chỉ ở nhà nên không cần dùng đến. Lần này huynh đi tỉnh thành, đường xá xa xôi, muội lại không đi theo, huynh cứ mang theo ngọc bình an đi.”
Ban đầu là một sợi dây màu đỏ nhưng Cố Tiêu đã đổi thành sợi dây màu xanh lá cây đậm.
Thẩm Hi Hòa cầm lấy ngọc bình an lên nhìn thoáng qua. Một mặt là chữ “Bình an vui vẻ, năm tháng vô ưu”, mặt khác thì có một chữ “Tiêu”.
“Ngày mai ta phải đi rồi.” Thẩm Hi Hòa nắm chặt ngọc bình an trong lòng bàn tay, “Ta sẽ thường xuyên viết thư về cho muội, mỗi tháng sẽ về nhà một lần, sẽ cố gắng đọc sách, thi đậu công danh, sẽ không liếc nhìn cô nương khác. Tiểu Tiêu, muội chờ ta trở lại.”
Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa, gật đầu.
Bà Chu chuẩn bị không ít đồ cho Thẩm Hi Hòa, từ đồ ăn, lộ phí cho đến quần áo.
Xe ngựa cũng đã thuê xong. Phu xe nói muốn đi tỉnh thành phải mất một ngày, sáng sớm xuất phát thì trời tối mới có thể đến nơi.
Bà Chu nói, “Sao lại chậm như vậy chứ.”
Thẩm Hi Hòa nói, “Cưỡi ngựa thì rất nhanh, ngồi xe ngựa thì chậm một chút.”
Vài trăm dặm đường, ngồi xe ngựa mất một ngày đã được xem là nhanh rồi. Hắn được nghỉ sẽ cưỡi ngựa về, chỉ cần hơn nửa ngày là có thể về đến nhà rồi.
Thẩm Hi Hòa sắp phải đi, bà Chu bắt đầu cảm thấy đường xá quá xa xôi rồi. Thẩm Hi Hòa chưa bao giờ đi xa như vậy.
Bà Chu nhịn không được lải nhải, “Ở thư viện ăn nhiều một chút, đừng chỉ lo đọc sách, nếu trời mưa thì mặc thêm quần áo vào……”
Giọng bà Chu càng nói càng nhỏ đi. Cố Tiêu nhìn sang, thấy bà Chu đưa tay lên lau khóe mắt.
“Nương……” Cố Tiêu nắm lấy tay bà Chu, “Tướng công một tháng nữa là về nhà rồi.”
Bà Chu hít mũi, “Ta mới không lo lắng cho nó đâu, đã lớn như vậy rồi. Tiểu Tiêu, con kiểm tra lại xem còn thiếu thứ gì không.”
Con đi ngàn dặm mẹ lo âu. Thẩm Hi Hòa phải đi tỉnh thành, trong lòng bà Chu vạn phần không nỡ.
Cố Tiêu kiểm tra lại một lần. Sáng ngày mai Thẩm Hi Hòa phải đi sớm nên hôm nay mọi người phải ngủ sớm một chút.
Ngày mồng ba trời trong xanh, gió lạnh thấu xương, thổi vào mặt đau nhói.
Cố Tiêu ôm lấy quần áo của Thẩm Hi Hòa, lén bỏ vào trong bao quần áo hai mươi lượng bạc. Xe ngựa ngừng ở trước cửa nhà họ Thẩm, Thẩm Đại Lang xách hành lý lên trước.
Thẩm Hi Hòa đứng ở bên cạnh xe ngựa, bái biệt với cha mẹ, huynh trưởng và tẩu tử.
“Đệ không thể ở bên cạnh cha mẹ tẫn hiếu, mọi việc trong nhà phải làm phiền huynh trưởng và tẩu tẩu rồi.”
Thẩm Đại Lang vỗ vai Thẩm Hi Hòa, “Đệ cố gắng đọc sách, trong nhà đã có ta lo.”
Thẩm Hi Hòa nhìn về phía Cố Tiêu, duỗi tay xoa đầu cô, “Ta đi đây.”