Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Mẫu thân lo lắng, muốn nàng theo cùng
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Hi Hòa buộc ngựa vào gốc cây trong sân. Con ngựa đỏ như trái táo tàu, đá chân vẫy đuôi, còn tìm chỗ núp vào bóng cây.
Cuối cùng Chu thị cũng đã gặp lại con trai. Một tháng không thấy mặt, ngày nào bà cũng lo lắng không biết thời tiết ở tỉnh thành ra sao, có nóng bức không, ở thư viện có ăn cơm đúng bữa không.
Bà nhìn Thẩm Hi Hòa, lòng mũi cay xè, con lại gầy đi rồi.
Cố Tiêu cười với Thẩm Hi Hòa, nói: “Táo Đỏ đã chạy nửa ngày rồi, muội đi cho nó uống nước.” Thẩm Hi Hòa đáp: “Cứ để ta làm.”
Đầu Thẩm Hi Hòa đầy mồ hôi, môi cũng khô khốc, Cố Tiêu liền nói: “Huynh cứ ở lại với nương một lát đi, muội đi lấy nước là được.”
Cố Tiêu mang nước đến, Táo Đỏ đã khát lắm rồi. Nàng lại quay về phòng rót cho Thẩm Hi Hòa một ly nước, dọc đường đi phải phơi nắng, cuối cùng huynh ấy cũng giải được cơn khát.
Chu thị nhìn chằm chằm vào con trai, lòng lưu luyến không rời, nói: “Chắc con mệt lắm rồi.”
Thẩm Hi Hòa lau miệng, đáp: “Nương, con không mệt.”
Trên trán hắn vẫn còn vương mồ hôi, trên môi mới có lại chút huyết sắc. Dáng vẻ như vậy, chỗ nào giống không mệt chứ, rõ ràng là rất mệt. Nhưng vì không muốn Chu thị lo lắng, nên hắn mới cố ý nói như vậy.
Chu thị thở dài trong lòng, đi tỉnh thành một đi một về không hề dễ dàng. Ngày thường đọc sách đã rất mệt đầu óc và tinh thần rồi, còn phải lo cho mọi người trong nhà nữa. Mùa hè nóng bức như vậy, không biết hắn ăn uống ra sao.
“Cho tiền con, thì con cứ tiêu đi. Ở đó con có nhiều chỗ cần dùng đến tiền mà.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Nương, con đọc sách, không tiêu nhiều tiền đến vậy đâu.”
Chu thị còn nhớ tôn tử nhà họ Trương ở đầu thôn, sau khi đi huyện thành đọc sách, lại không lo học hành cho tốt mà dưỡng thành thói “thiếu gia” đầy tật xấu.
Thức ăn và chỗ ở lúc nào cũng đem ra so sánh với người khác.
Chu thị không hy vọng Thẩm Hi Hòa sẽ biến thành người như vậy, nhưng cũng không mong hắn tự làm khổ mình.
Cố Tiêu đứng bên cạnh yên lặng nghe họ nói chuyện. Nàng không lo lắng nhiều lắm, vì lần nào cũng chỉ có một mình Chu thị lo lắng mà thôi.
Thấy trời mưa cũng sầu, trời nắng nóng cũng sầu. Có khi trong nhà ăn bữa cơm ngon, Chu thị ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.
Chu thị thở dài, nói: “Tiểu Tiêu, con lau mồ hôi cho Tam Lang đi, thằng bé đã phơi nắng cả một đoạn đường……”
“……”
Cố Tiêu từ trong lòng ngực lấy ra một chiếc khăn tay, rồi đưa cho Thẩm Hi Hòa. Khăn tay bằng vải lụa, trên mặt thêu hai cành phong lan.
Thẩm Hi Hòa nhận lấy khăn, nhẹ nhàng lau trán hai cái, sau đó cầm trong tay. Hắn đã lau qua mồ hôi, nên chắc chắn không thể cứ thế mà trả lại, phải giặt sạch sẽ mới được.
Chu thị lại thở dài, nói: “Tiểu Tiêu, con nói chuyện với Tam Lang đi, nương đi xem tam nha.”
Mặc dù Chu thị nhớ con trai, nhưng còn có Cố Tiêu nữa, cũng đã một tháng không gặp rồi. Một lão bà tử như bà, sao có thể luôn bá chiếm lấy con trai chứ.
Chu thị về phòng dỗ tam nha.
Tam nha đã tròn một tuổi rồi. Lý thị mỗi ngày đều phải đi quán ăn, nên tam nha liền đi theo Chu thị. Giữa trưa ngủ một giấc, Chu thị mới có thời gian làm việc khác. Bây giờ thì con bé cũng nên dậy rồi.
Thẩm Hi Hòa bỏ khăn vào trong lòng ngực, nói: “Khăn này ta sẽ giặt sạch sẽ rồi mới trả lại cho muội.”
Cố Tiêu gật đầu nói: “Vậy huynh nghỉ ngơi một lát đi, muội đi chuẩn bị bữa tối đây.”
Thẩm Hi Hòa cũng đứng lên theo, nói: “Ta giúp muội.” Trên đường đi không cảm thấy mệt, nhìn thấy Cố Tiêu cũng không cảm thấy mệt. Thẩm Hi Hòa đem đồ đạc bỏ vào trong phòng, rồi đi đến nhà bếp giúp nhóm lửa.
Sườn kho và cá sốt chua ngọt đã nấu chín, bây giờ đang để cạn bớt nước. Thẩm gia có hai cái nồi to, nấu xong món sườn và cá thì mới có thể làm các món khác.
Thẩm Hi Hòa ngồi trên băng ghế nhỏ thêm củi vào bếp, nói: “Tiểu Tiêu, tháng sau có lẽ ta sẽ không về.”
Ngày mùng chín tháng tám là kỳ thi mùa thu. Nếu cuối tháng bảy lại trở về một chuyến, thì thời gian quá gấp gáp.
Cố Tiêu đang nhồi thịt vào ớt xanh, nàng dừng tay nói: “Huynh đã nói với nương chưa?”
Thẩm Hi Hòa lắc đầu. Thật ra Chu thị cũng không muốn hắn cứ chạy đi chạy về, nên chỉ cần thông báo một tiếng là được.
“Sau kỳ thi mùa thu thì huynh còn phải đến thư viện sao, hay là chờ đến khi có yết bảng?”
Tháng tám thi, tháng chín khi hoa quế tỏa hương thơm thì yết bảng. Giữa khoảng thời gian đó còn một tháng nữa.
Thẩm Hi Hòa nói: “Chắc là sẽ được nghỉ hai ngày, sau đó lại quay về thư viện.”
Hai ngày thật sự không nhiều lắm, đi đường đã mất một ngày, cũng chỉ còn lại một ngày mà thôi.
Cố Tiêu sửng sốt một lúc, nói: “Sau kỳ thi mùa thu thì còn kỳ thi mùa xuân nữa. Chỉ còn nửa năm để chuẩn bị, nên phải nắm chặt thời gian.”
Sau kỳ thi hương chính là thi hội, tổ chức vào tháng hai năm sau. Thật đúng là muôn vàn học sinh đi qua một cây cầu độc mộc.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nói: “Tiên sinh nói ta có cơ hội rất lớn, cứ phát huy ổn định trong kỳ khảo thí là được. Còn hơn một tháng nữa, buổi tối ta sẽ đọc nhiều sách một chút, dù có mệt có khổ hơn nữa cũng không sợ, chỉ cần thi đậu là được.”
Trong sách có nói, Thẩm Hi Hòa thiên tư thông tuệ, đã đọc qua là sẽ không quên được, dụng công khổ đọc, mười năm học tập gian khổ mới thi đậu công danh.
Mọi người trong Thẩm gia dốc sức lo cho hắn đi học. Thẩm lão gia tử bởi vì đi phục dịch mà làm chân bị thương. Thẩm Đại Lang ngày ngày làm nghề mộc, tuổi còn trẻ mà đã còng lưng. Thẩm Nhị Lang đi bến tàu khiêng vác, thân thể cũng không được tốt lắm.
Hai người tẩu tử thì ngày đêm làm lụng vất vả. Thẩm gia chỉ thực sự có những ngày tháng tốt lành sau khi Thẩm Hi Hòa đã làm quan được mấy năm.
Bây giờ cuộc sống đã tốt hơn rồi, không cần vất vả như vậy nữa.
Cố Tiêu nói: “Huynh ở thư viện ăn nhiều một chút. Không phải có rau xào sao, huynh cứ gọi rau xào mà ăn. Mua chút điểm tâm về, để buổi tối nếu đói bụng thì ăn.”
Thẩm Hi Hòa yên lặng nhìn Cố Tiêu một lúc, rồi gật đầu nói: “Được.”
Sắc trời đã tối, Thẩm lão gia tử và bọn Trần thị đã trở về.
Thẩm lão gia tử hỏi mấy câu, Thẩm Hi Hòa đều nhất nhất đáp lại.
Thẩm Hi Hòa cũng không phải là người luôn khiến trưởng bối lo lắng. Thẩm lão gia tử vừa lòng gật đầu, nói: “Ở thư viện thì phải hòa thuận với đồng học.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Nhi tử biết.”
Chu thị chỉ thấy Thẩm Hi Hòa gầy đi, cũng không quan tâm gì khác, nói: “Được rồi được rồi, mau ăn cơm đi, hỏi nhiều như vậy……”
Một bàn lớn thức ăn, rồi nấu thêm một nồi cơm. Bữa cơm này là làm cho Thẩm Hi Hòa, tất nhiên sẽ để hắn ăn nhiều một chút.
Cố Tiêu nói: “Lúc ăn cá thì nhớ phải cẩn thận xương. Huynh ăn sườn nhiều chút, ăn thử ớt xanh da hổ và tôm chiên giòn nữa.”
Cố Tiêu kêu hắn ăn gì, thì Thẩm Hi Hòa sẽ ăn cái đó. Bất tri bất giác, hắn đã ăn không ít.
Có lẽ là ở thư viện ăn thanh đạm, còn trên bàn cơm tất cả đều là thịt, Thẩm Hi Hòa chủ yếu là ăn thịt. Trong mắt Chu thị thì chính là hắn đã một tháng không được ăn thịt, nên muốn ăn thịt rồi.
Muốn ăn sườn, muốn ăn giò. Một tháng ở đó chỉ được ăn cải trắng và bánh bột bắp, nên lúc trở về mới gầy như vậy.
Trong lòng Chu thị rất chua xót.
Ăn cơm xong, Thẩm Hi Hòa đi nói với Chu thị chuyện cuối tháng bảy này hắn sẽ không về nhà.
Chu thị nghe xong thì ngẩn người, sửng sốt một lúc mới nói: “Không về cũng tốt, đường xa như vậy, không đáng.”
Thẩm Hi Hòa rất muốn về, hắn vừa mở miệng định nói chuyện, thì đã nghe Chu thị nói: “Con nói cho nương biết, ở tỉnh thành rốt cuộc con sống có tốt không?”
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn vào mắt Chu thị. Nửa năm nay hắn đã cao lên không ít, muốn nhìn Chu thị thì phải cúi đầu xuống.
Bởi vì khoảng thời gian này được ăn ngon, nên nhìn Chu thị béo hơn trước kia một chút, cũng trẻ hơn. Cố Tiêu thật sự đã chăm sóc mọi người trong nhà rất tốt.
Thẩm Hi Hòa có ý đồ riêng của mình, hắn do dự một chút, rồi nhìn đi chỗ khác, nói: “…… Rất tốt.”
Lời này Chu thị không tin chút nào, nói: “Tốt gì mà tốt, đã gầy thành như vậy rồi.”
Trong lòng Chu thị vừa lo lắng vừa gấp gáp, nói: “Tam Lang, con thấy lần này nếu như để Tiểu Tiêu đi theo con lên tỉnh thành thì có được không? Tiểu Tiêu là tức phụ của con, để nó trông chừng con, còn đỡ để con học cái xấu.”
Thẩm Hi Hòa nắm chặt tay, nhẹ giọng nói: “Nương…… Không cần đâu, con một mình ở tỉnh thành rất tốt.”
Giọng của Chu thị lập tức cao lên, hỏi: “Con đây là muốn làm gì hay là có chuyện gì? Một hai phải đi một mình, một mình thì có chỗ nào tốt chứ!”