Ngày Nghỉ Ở Hồ Định Châu

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Làm gì có chuyện người hầu ăn chung mâm với chủ nhân. Trong bếp vẫn còn mì vụn, họ cứ nấu lên mà ăn là được rồi.
Cố Tiêu lấy ba chiếc đĩa, chia thức ăn ra một nửa. “Nhà ta không có nhiều quy củ như vậy. Hai người cứ yên tâm làm việc, bận rộn cả ngày rồi, nên ăn nhiều một chút.”
Cố Tiêu thật sự không thể xem hai người họ là người hầu được. Đã làm việc cả ngày, sao có thể chỉ ăn mì vụn chứ?
“Vâng ạ.” Hai người đáp lời, rồi bưng thức ăn ra ngoài ăn. Cố Tiêu đưa một đôi đũa cho Linh Đang. “Chúng ta cũng ăn nhanh đi, chắc là đói lắm rồi.”
Linh Đang cười lắc đầu. “Con không đói bụng đâu ạ, buổi chiều sư phụ có cho con ăn điểm tâm rồi mà.”
Nghĩ lại trước đây, dường như Linh Đang chưa từng có được cuộc sống tốt như vậy. Sáng sớm, sư phụ sẽ nấu đồ ăn ngon cho bé. Buổi sáng, chuẩn bị xong nguyên liệu cho bữa trưa là bé có thể theo sư phụ học làm đồ chơi vải nỉ và chạm khắc gỗ rồi.
Buổi trưa còn có thể ngủ một giấc. Buổi tối, làm việc xong xuôi, bé lại có thể tiếp tục làm đồ chơi vải nỉ.
Linh Đang cười ngọt ngào. “Sư phụ, món này ngon thật đấy ạ!”
“Còn nhiều món ngon hơn nữa, sau này sẽ nấu cho con ăn.” Cố Tiêu thích chan canh vào cơm, ăn một miếng thịt gà, rồi lại một miếng dưa chuột ngọt thanh, cảm thấy không còn chút mệt mỏi nào nữa.
Cố Tiêu cũng để lại canh gà hầm nấm cho Thẩm Hi Hòa. Vì chỉ có mình huynh ấy ăn nên cô chỉ để lại nửa con gà. Dưa chuột cũng có. Đậu que không phải xào mà được bọc trong lòng đỏ trứng muối và khoai lang đỏ đã mua về, làm thành món đậu que kim sa.
Đậu que chiên xong bên ngoài có một lớp bột mịn, ăn vào có vị bùi bùi của trứng muối.
Ba món ăn, tuy phân lượng không nhiều, nhưng Thẩm Hi Hòa vẫn cảm thấy quá nhiều. “Tiểu Tiểu, muội làm nhiều như vậy, ta ăn không hết đâu.”
Cố Tiêu làm vậy là vì thấy Thẩm Hi Hòa quá gầy. Vốn dĩ ở nhà còn béo lên một chút, nhưng tới tỉnh thành được nửa năm, huynh ấy không những không tăng cân mà còn gầy đi, trông càng mảnh khảnh hơn.
Một nam nhân, một bữa phải ăn hai chén cơm, chút đồ ăn này sao có thể ăn không hết chứ?
“Muội còn ăn hết được, sao huynh lại không ăn hết được chứ? Chẳng lẽ huynh đến chút đồ ăn này cũng không ăn hết sao...” Cố Tiêu cảm thấy mình cũng không nấu quá nhiều. Ở bên ngoài ăn không ngon thì ăn ít còn có thể hiểu được, nhưng bây giờ đã về nhà rồi, sao còn không ăn nhiều thêm chút chứ?
Thẩm Hi Hòa trầm mặc một lát, sau đó nói: “Ăn hết được.”
Cố Tiêu: “Vậy thì huynh ăn lúc còn nóng đi.”
Thẩm Hi Hòa sợ mình sẽ càng ăn càng nhiều. Cố Tiêu ở đây thì còn đỡ, ngày nào cũng có đồ ăn ngon. Hắn đã ăn thành thói quen rồi, vậy nếu Cố Tiêu về quê thì phải làm sao bây giờ?
Hắn không muốn Cố Tiêu trở về. Thẩm Hi Hòa bưng bát cơm lên, gắp một cái đùi gà. “Ngon thật.”
Cố Tiêu nói: “Vậy thì huynh ăn nhiều một chút.”
Cố Tiêu ăn tối muộn nên bây giờ không đói bụng, cô chỉ ăn hai miếng đậu que kim sa rồi thôi. Món này ăn ngon hơn nhiều so với việc chỉ xào không.
Thẩm Hi Hòa gật đầu. “Tiểu Tiểu, thư viện cứ mười ngày được nghỉ một ngày, ngày mốt ta được nghỉ.”
Cách nhà quá xa, chỉ được nghỉ một ngày cũng không thể về được, nên Thẩm Hi Hòa đều ở lại thư viện đọc sách. Bây giờ Cố Tiêu đã tới đây rồi, hắn muốn ở chung một chỗ với Cố Tiêu, dù là ở nhà in sách hay đi ra ngoài dạo chơi cũng được.
Thư viện Tung Dương mười ngày nghỉ một ngày, cuối tháng được nghỉ hai ngày. Nếu đã không về được, thì Thẩm Hi Hòa cũng không cần nói làm gì.
Nhưng Cố Tiêu đã tới đây rồi.
“Ngày mốt à?” Cố Tiêu trong khoảng thời gian này phải nặn búp bê gốm, còn phải lo chuyện trong cửa hàng nữa. “Huynh muốn đọc sách sao?”
Thẩm Hi Hòa đã đọc cả mười ngày rồi nên muốn nghỉ một chút. “Không đọc sách, một ngày cũng không chậm trễ được gì.”
Thẩm Hi Hòa muốn dành nhiều thời gian ở bên Cố Tiêu hơn.
“Vậy thì ngày mốt sẽ không buôn bán, sau này cứ mười ngày thì nghỉ bán một ngày.” Cố Tiêu mỉm cười với Thẩm Hi Hòa. “Vừa lúc muội chưa tới tỉnh thành bao giờ, huynh dẫn muội đi dạo đi.”
Thẩm Hi Hòa sửng sốt một lúc. Hắn chỉ quen thuộc con đường đi tới hiệu sách mà thôi, những nơi khác cũng chưa từng đi qua bao giờ.
Dẫn Cố Tiêu ra ngoài đi dạo...
Thẩm Hi Hòa căng da đầu gật đầu. “Được, ngày mốt ta sẽ dẫn muội ra ngoài đi dạo.”
Ăn cơm xong, Cố Tiêu về phòng nặn búp bê gốm một lúc.
Một bộ búp bê gốm hỉ yến, gồm tân lang, tân nương, phụ mẫu hai bên, khách khứa tham gia yến hội, phu kiệu, người khua chiêng gõ trống, còn có cỗ kiệu, hỉ bài. Nặn xong phải dùng giấy dầu gói lại để tránh hơi nước thoát ra, nếu không tượng sẽ bị khô nứt.
Còn Thẩm Hi Hòa, sau khi ăn cơm xong, rửa chén đũa sạch sẽ, liền về phòng đọc sách. Hắn cũng không đi loanh quanh, chưa từng đi dạo ở đâu bao giờ, biết dẫn Cố Tiêu đi đâu bây giờ đây?
Mặc dù Thẩm Hi Hòa không biết, nhưng hắn có thể đến thư viện hỏi bạn cùng trường. Hắn hỏi Khương Minh Hiên trước: “Tỉnh thành có chỗ nào thú vị không?”
Khương Minh Hiên nhíu mày. “Chỗ nào thú vị ư? Huynh hỏi cái này làm gì?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ngày mai không phải được nghỉ một ngày sao, nên ta muốn ra ngoài đi dạo.”
Chuyện này thật là hiếm lạ. Một người hận không thể cắm đầu cắm cổ vào việc đọc sách nay lại muốn ra ngoài đi dạo. Khương Minh Hiên cảm thán một lát, liền nghĩ ra điều khác biệt: huynh ấy... vị hôn thê của Thẩm Hi Hòa đã tới, cho nên huynh ấy muốn dẫn vị hôn thê đi dạo! Khương Minh Hiên cười vài tiếng. “Bây giờ đã biết đến hỏi ta rồi sao? Trước đây rủ huynh đi hội đèn lồng huynh cũng không đi mà.”
Đáng đời.
Thẩm Hi Hòa thở dài. “Khương huynh, ta... huynh tới tỉnh thành sớm hơn ta, có biết chỗ nào thú vị không?”
Khương Minh Hiên lắc đầu. “Nửa năm nay ta cũng không đi ra ngoài. Còn trước đây ư? Đã quên mất rồi. Nếu không thì huynh thử hỏi người khác xem sao.”
“Như vậy có thích hợp không?”
“Có gì mà không thích hợp chứ? Mọi người đều đã biết huynh có vị hôn thê rồi, chắc chắn sẽ bày mưu tính kế cho huynh, chờ xem.”
Khương Minh Hiên vỗ vỗ bả vai Thẩm Hi Hòa, sau đó đi dạo quanh học đường một vòng. “Ngày mai được nghỉ, Hi Hòa huynh muốn dẫn vị hôn thê của huynh ấy ra ngoài. Trước đây Hi Hòa cũng không ít lần giải đáp nghi hoặc cho mọi người, mọi người đã từng đi qua chỗ thú vị nào, cũng đừng có giấu giếm nha.”
Thẩm Hi Hòa sững sờ tại chỗ, vành tai đỏ bừng.
“Đừng, không phải...”
Bây giờ Thẩm Hi Hòa đã không còn quan tâm vấn đề có thích hợp hay không nữa, mà là vấn đề có đáng tin cậy hay không.
“Vị hôn thê của Hi Hòa huynh tới rồi sao?”
“Chuyện khi nào vậy? Không phải vẫn còn đang đọc sách sao, sao lại tới đây rồi?”
“Cho nên Hi Hòa huynh dọn ra ngoài là vì vị hôn thê của huynh ấy đã tới đây sao?”
Một đám người vây quanh Thẩm Hi Hòa, khiến hắn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Nhưng vì bọn họ đang nói tới Cố Tiêu, mà Cố Tiêu lại là vị hôn thê của hắn, nên hắn đáp: “Ừ, vị hôn thê của ta đã tới tỉnh thành.”
Bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới lại có chuyện tốt như vậy, có thể có vị hôn thê tới đây bầu bạn với mình.
Trong khoảng thời gian ngắn, họ cũng không biết nên ghen tị hay nên bày mưu tính kế cho Thẩm Hi Hòa đây.
“Ở tỉnh thành cũng chẳng có chỗ nào thú vị cả.”
“Đúng vậy, tỉnh thành thì có chỗ nào thú vị chứ.”
Khương Minh Hiên cho mỗi người một quyền. “Nói chuyện đàng hoàng chút đi, rốt cuộc chỗ nào thú vị?”
Mùa hè nắng nóng, trời còn oi bức, đi đâu chơi cũng đều là chịu tội. “Có thể tới hồ Định Châu chèo thuyền hái sen, không ít người cũng đều tới đó.”
Hồ Định Châu bọn họ đã từng đi qua, nhưng chưa chèo thuyền bao giờ. Dù sao thì mấy đại nam nhân chèo thuyền với nhau nhìn thế nào cũng thấy không được thích hợp cho lắm.
Thẩm Hi Hòa dẫn theo vị hôn thê đi hồ Định Châu chèo thuyền hái sen, vậy thì không còn gì tốt hơn nữa rồi.
Cũng không biết Thẩm Hi Hòa có biết chèo thuyền hay không.
Thẩm Hi Hòa: “Ta không biết.”
“Vậy thì không được, lỡ như đang chèo mà thuyền bị lật thì phải làm sao bây giờ?”
Khương Minh Hiên nói: “Đừng có mà miệng quạ đen.”
Loại thời tiết này đi hồ Định Châu là thích hợp nhất. Thẩm Hi Hòa chỉ có thể bảo đảm thuyền nhỏ sẽ không bị lật. “Vậy thì đi hồ Định Châu đi, ta có thể luyện chèo thuyền trước.”
Khương Minh Hiên sờ sờ cằm. “Phía sau thư viện không phải có một cái hồ sao? Hình như còn có thuyền nhỏ, Hi Hòa dùng cái đó luyện không phải là được rồi sao?”
————
Đêm đó, Thẩm Hi Hòa về tới nhà, thắp đèn trong phòng lên. Cố Tiêu nhìn lướt qua, hỏi một câu: “Tại sao giày của huynh lại bị ướt?”
Giày bị ướt là do lúc lên bờ dẫm phải nước nên mới bị ướt.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn thoáng qua. “Ướt ư? Ta không biết.”
Giày ướt mà cũng không biết. Trời cũng không mưa, ở đâu ra nước chứ? Chẳng lẽ nhà ai đổ nước ra ngoài, Thẩm Hi Hòa không cẩn thận dẫm phải vũng nước?
Cố Tiêu nói: “Mau thay giày ra đi, lát nữa ăn cơm.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu. “Ta sẽ đi thay ra ngay.”
Cố Tiêu bưng thức ăn ra. Hôm nay ăn tiểu long bao và sủi cảo hấp. Thẩm Hi Hòa nhất định có thể ăn hết hai lồng, vì một lồng có mười cái bánh nhỏ, hắn đọc sách rất mệt, không đến mức hai mươi cái cũng ăn không hết được.
Lồng hấp là do chính tay Cố Tiêu đan bằng những dải tre, tổng cộng đan được tám cái. Cứ trực tiếp bỏ vào trong nồi là được. Tiểu long bao là nhân sốt thịt, sủi cảo hấp là nhân tôm đã bóc vỏ.
Cố Tiêu còn làm thêm hai chén nước chấm: một chén là dấm, chén còn lại thì bỏ sa tế, để có thể chấm ăn.
Thẩm Hi Hòa yên tĩnh ăn cơm. Sắp ăn xong, hắn mới nói với Cố Tiêu: “Ngày mai được nghỉ, chúng ta sẽ đi hồ Định Châu chơi. Tiểu Tiểu, hồ Định Châu cách Tương Thành hai mươi dặm, ngồi xe ngựa nửa canh giờ là có thể đến nơi. Trong hồ có rất nhiều hoa sen, bây giờ đang là lúc nở rộ, chúng ta có thể đi hái đài sen, chèo thuyền du hồ.”
Đây là điều đồng học nói với hắn, Thẩm Hi Hòa đã nhớ kỹ.
Đài sen, vậy thì có thể ăn hạt sen rồi. Trong hồ nhất định có cá tôm, có thể bắt đem về.
Cố Tiêu nói: “Sáng mai đi sớm ư?”
“Không gấp, muội cứ đi ngủ đi.” Thẩm Hi Hòa cơm nước xong, liền đặt đũa xuống. “Tiểu Tiểu, ngày mai có thể để bọn Linh Đang ở nhà không? Chỉ có hai người chúng ta đi thôi.”
Thẩm Hi Hòa giải thích: “Linh Đang tuổi còn quá nhỏ, du hồ quá nguy hiểm rồi.”
Hắn lo chăm sóc cho Cố Tiêu, nhất định sẽ không quan tâm được đến Linh Đang. Hơn nữa, ngày mai là ngày mười, ngày mười ba là sinh nhật của Cố Tiêu rồi. Hắn phải đọc sách, nên muốn tổ chức sinh nhật cho cô trước, mang theo Linh Đang làm gì chứ.
Linh Đang chắc chắn sẽ dính lấy Cố Tiêu, bá chiếm cô, khiến hắn không xen vào được câu nào cả.
Thẩm Hi Hòa sợ Cố Tiêu không vui, lại nói thêm: “Ta mười ngày mới được nghỉ một lần. Ngày thường Linh Đang luôn ở bên cạnh muội rồi, chỉ có một ngày này, đừng để bé đi theo, có được không?”
Cố Tiêu nói: “Có gì mà không được chứ.”
Linh Đang là đồ đệ, cũng không phải là nha hoàn của cô, không nhất thiết lúc nào cũng phải đi theo cô.
“Vậy thì sáng mai ăn cơm xong chúng ta sẽ đi hồ Định Châu.” Cố Tiêu cười với Thẩm Hi Hòa. Còn về ngày mười ba tháng bảy là sinh nhật của cô, cô đã quên từ lâu rồi.
Mỗi ngày đều bận rộn không ngơi tay, làm gì có thời gian để nhớ được mấy chuyện này chứ. Cô về phòng nặn búp bê gốm một lúc, rồi nhìn sổ sách.
Tới Tương Thành mới được mười ngày mà đã tiêu không ít tiền rồi.
Chu thị đưa cho cô sáu mươi lượng bạc, bây giờ cô vẫn chưa động tới.
Cố Tiêu có mang theo 723 lượng bạc của mình. Mua cửa hàng hết 680 lượng, đặt mua nồi chén gáo bồn tốn thêm mười ba lượng bạc, chỗ mẹ mìn tốn mười lượng, bây giờ chỉ còn lại hai mươi lượng bạc.
Quán ăn đã khai trương được ba ngày. Ngày đầu tiên kiếm được 518 văn, hai ngày sau thì càng ngày càng kiếm được nhiều hơn. Hôm nay cũng kiếm được hơn tám trăm văn, mới mấy ngày mà đã kiếm lời được hơn 1200 văn rồi.
Nhiều tiền đồng như vậy, Cố Tiêu còn phải tìm thời gian đi đổi chúng thành bạc, nếu không cứ để như vậy mang theo thì quá nặng.
Quán ăn đang làm ăn rất tốt, mỗi tháng còn có lợi nhuận được chia từ Đa Bảo Các nữa, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn.
Cố Tiêu cất túi tiền đi. Ngày mai đi hồ Định Châu, cô có thể mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, rồi cài thêm châu hoa lên.
Đi du hồ, cũng không thể về ngay được. Nói không chừng còn phải ăn cơm trên đường. Bây giờ đang là mùa hè nên không cần lo lắng phải ăn cơm nguội, nhưng cũng không thể đi tới hồ rồi gặm bánh được chứ.
Cố Tiêu leo xuống giường, đi vào nhà bếp làm đồ ăn cho ngày mai.
Tỉnh thành có bán rất nhiều thứ, cô mua về không ít đồ linh tinh. Nếu là món ăn khi đi đường, thì cơm nắm là thích hợp nhất.
Có tôm bóc vỏ và dưa chuột, nhưng làm cơm nắm cũng không đơn giản. Đêm khuya tĩnh lặng, mọi người đã ngủ say hết rồi, còn Cố Tiêu thì đang nhóm lửa thổi cơm.
Cố Tiêu đi ngủ sớm, Thẩm Hi Hòa vẫn như cũ đọc sách đến tận khuya. Với hắn mà nói, điểm khác biệt lớn nhất giữa tỉnh thành và huyện thành là ở hiệu sách.
Sách ở tỉnh thành có rất nhiều: tứ thư ngũ kinh, sách sử binh thư, còn có các loại sách về nông nghiệp và trà đạo. Chỉ cần là hữu dụng, Thẩm Hi Hòa đều đọc. Hắn đã đọc qua là không thể nào quên được. Nửa năm qua, hắn đã học rất nhiều thứ là vì muốn tiến bộ hơn.
Hắn đọc sách đến rất khuya nhưng lại thức dậy rất sớm. Sau khi rời giường thì đọc sách một lát, sau đó thu dọn những thứ cần mang theo. Hắn không mang theo thứ gì cho bản thân mình, tất cả đều là mang cho Cố Tiêu.
Mứt hoa quả và điểm tâm để ăn trên đường, có tới mấy cái giấy dầu bao lại. Còn có ống tre, nắp vặn trên miệng ống là do Cố Tiêu khắc ra, có dốc ngược lại cũng sẽ không bị đổ ra ngoài.
Thẩm Hi Hòa còn mang theo một ít bạc trên người.
Học vấn tốt thì ở đâu cũng sẽ có ích. Ở huyện thành có thể chép sách, thì ở tỉnh thành tất nhiên cũng có thể, chẳng qua là bạc không kiếm được nhiều như vậy mà thôi.
Thu dọn đồ đạc xong, Thẩm Hi Hòa lại đổ đầy lu nước. Một tiểu hài tử, thêm hai phụ nhân, thì có thể làm được việc nặng gì chứ.
Đổ đầy nước xong, Thẩm Hi Hòa lại quét sân sạch sẽ. Thuê xe ngựa xong, rồi chờ Cố Tiêu rời giường ăn cơm.
Vừa chờ là chờ tới giờ Thìn.
Cố Tiêu cũng không ngờ Thẩm Hi Hòa lại dậy sớm như vậy. Cô lấy cơm thừa tối hôm qua ra nấu cháo trắng, ăn đơn giản xong, dọn dẹp một chút liền đi hồ Định Châu.
Sau khi lên xe, Thẩm Hi Hòa liền mở tay nải ra, lấy hết điểm tâm và mứt hoa quả ra. “Phải nửa canh giờ nữa mới đến hồ Định Châu, mấy thứ này có thể ăn trên đường.”
Cố Tiêu vừa ăn cơm xong, bây giờ vẫn chưa đói bụng nên cô chỉ ăn một miếng nhỏ. “Nửa canh giờ mới đến ư, Tam ca, có nhiều người đến hồ Định Châu không?”
Thẩm Hi Hòa chưa tới đó bao giờ, chỉ nghe đồng học nói có rất nhiều người tới đó. Các công tử tiểu thư trong tỉnh thành đều thích tới hồ Định Châu du ngoạn. “Người không ít. Trong hồ không chỉ có hoa sen, mà còn có cỏ lau sậy, vịt hoang và dòng suối uốn lượn nữa. Đầu xuân còn có thể tới đó thả diều.”
Cố Tiêu gật đầu. Nhiều người thì tốt, nhiều người náo nhiệt.
————
Ở phía bên kia, bảy tám học sinh mặc áo choàng dài màu xanh nhạt đang cưỡi ngựa đi đến hồ Định Châu. Người đi ở giữa chính là Khương Minh Hiên.
Khương Minh Hiên bị mặt trời chiếu tới mức hoa mắt chóng mặt.
Đã hơn nửa năm rồi, thật vất vả mới ra ngoài một chuyến, vậy mà vẫn là vì đi nhìn Thẩm Hi Hòa và vị hôn thê của hắn, thật sự là không thú vị chút nào.
“Sao lại không thú vị chứ? Ta muốn nhìn xem vị hôn thê của Hi Hòa huynh sẽ trông như thế nào.”
“Nếu huynh cảm thấy không thú vị thì có thể quay về.”
Khương Minh Hiên nghẹn lời. “Cũng đã đi được mười dặm rồi, huynh còn muốn ta quay về sao!”
“Không phải còn mười dặm đường nữa sao? Huynh quay về cũng không phải là mười dặm sao?”
Cái này giống lời người nên nói ư? Đã đi được một nửa rồi, Khương Minh Hiên cho dù có phải bò cũng phải bò tới đó.
Bạn học bên cạnh cười to. “Chúng ta không phải cũng là vì Hi Hòa sao? Chúng ta tới đó là để trợ giúp, cũng không phải đi xem náo nhiệt. Chèo thuyền rất nguy hiểm, chúng ta nhìn chằm chằm thì yên tâm hơn chút.”
Nhân tiện nhìn xem vị hôn thê trông như thế nào mới được. Bọn họ cảm thấy Thẩm Hi Hòa tính tình lương thiện hiền lành, đừng có để bị lừa đó.
Tấm lòng này thật không dễ dàng chút nào.
Tám người bọn họ đến sớm. Tới hồ Định Châu, mỗi người mua một cái nón lá sen để che nắng, ngồi ở quán trà ven hồ ba mươi phút. Đã nhìn mấy lượt xe ngựa đi qua, nhưng đều không phải là Thẩm Hi Hòa.
Cho dù có đi qua thì cũng sẽ không để ý. Vẫn là Khương Minh Hiên liếc mắt một cái đã nhìn thấy. “Mau nhìn, là Hi Hòa huynh.”
Thẩm Hi Hòa xuống xe ngựa trước. Hắn đặt ghế đẩu để trong xe ngựa xuống đất, rồi đỡ Cố Tiêu xuống.
Ánh mặt trời tươi đẹp, một cơn gió mang theo hương sen thổi qua. Cố Tiêu vén mấy sợi tóc dính trên trán xuống. “Đây là hồ Định Châu ư? Thật là đẹp.”
Thẩm Hi Hòa cõng tay nải, trên mặt nở nụ cười mà bọn Khương Minh Hiên chưa từng nhìn thấy bao giờ. “Muội thích là tốt rồi.”
Khương Minh Hiên che mặt, hắn cảm thấy rất ê răng.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy vị hôn thê của Thẩm Hi Hòa. Trước kia, không phải là họ chưa từng nghĩ tới vị hôn thê của Thẩm Hi Hòa sẽ trông như thế nào. Chắc là một vị cô nương dịu dàng hào phóng, gật đầu khẽ cười, mặc dù không xinh đẹp, nhưng có thể sưởi ấm trái tim của một người.
Nhưng không nghĩ tới lại đẹp đến vậy: mày liễu mắt hạnh, mũi cao môi anh đào, thấp hơn Thẩm Hi Hòa một cái đầu, một thân váy áo màu xanh lục, vừa đẹp vừa yêu kiều.
Vị hôn thê đều trông như vậy ư? Mỗi tháng một lần, không quản mưa gió cũng phải về hình như cũng không phải là chuyện to tát gì nữa rồi. Đổi thành bọn họ, thì bọn họ cũng nguyện ý.
Mệnh Thẩm Hi Hòa đúng là tốt thật.