Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chuẩn bị thi Hương và bữa cơm bạn bè
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vẽ tranh, vẽ trên phôi sứ cũng là vẽ tranh, nàng đã đi.
Chuyện ở Lưu gia Cố Tiêu hoàn toàn không hay biết, nàng và Linh Đang đang ngồi xe ngựa về nhà, mãi đến chiều mới về tới.
Thẩm Hi Hòa chăm chú đọc sách hai canh giờ, chàng rót một ly nước nguội cho Cố Tiêu, khẽ nói: “Cuối cùng muội cũng về rồi.”
Dù giọng nói rất nhỏ, nhưng Cố Tiêu vẫn nghe thấy rõ, “Giờ này đã là gì đâu, còn sớm chán. Có phải huynh đói bụng rồi không? Tối nay huynh muốn ăn gì?”
Thẩm Hi Hòa không đáp, Cố Tiêu nghĩ bụng, chẳng lẽ chàng chỉ biết ăn cơm thôi sao? “Huynh vẫn chưa đói bụng, trên đường có mệt không? Đã vẽ xong hết rồi sao?” Thẩm Hi Hòa đối với chuyện cửa hàng đồ sứ cũng biết ít nhiều, chỉ biết Cố Tiêu vẽ hoa văn cho cửa hàng, chủ tiệm sẽ chia lợi nhuận.
Nàng còn thỉnh thoảng phải đến lò nung một chuyến nữa.
Cố Tiêu lắc đầu, “Không mệt. Ở lò nung chậm trễ một chút thời gian, mẫu hoa văn mới vẽ không được ưng ý, nhưng muội đã dạy họ vẽ mẫu khác rồi. Trước khi thi Hương thì huynh không cần đến thư viện nữa sao?”
Thẩm Hi Hòa phải chuẩn bị cho kỳ thi, Cố Tiêu thì phụ trách đồ ăn thức uống mang vào trường thi.
Kỳ thi mùa thu thường là trước ngày thi một ngày thì vào trường thi, sau đó một ngày mới vào phòng thi chính thức. Ở trường thi ngủ hai ngày, nên phải mang theo chăn, đồ ăn và nước uống.
Những thứ này cũng phải kiểm tra thật kỹ càng, không thể lẫn bất kỳ vật dụng không liên quan nào vào. Tổng cộng có ba kỳ thi, cũng không dễ dàng vượt qua chút nào.
Cố Tiêu nói: “Đúng rồi, huynh gọi mấy người đồng học tới nhà ăn bữa cơm đi. Qua kỳ thi mùa thu, không biết mọi người sẽ đi về đâu, cũng không biết khi nào mới có thể gặp lại nhau nữa.”
Bây giờ là bạn cùng trường, là tình cảm đơn giản và chân thành nhất. Cứ chung sống hòa thuận với nhau, tương lai có thể giúp đỡ lẫn nhau cũng không chừng.
Thẩm Hi Hòa gật đầu, nói: “Muội không cần mua gì đâu, bọn họ muốn ăn gì thì sẽ mang cái đó tới.”
Cố Tiêu không nhịn được, bật cười thành tiếng, “Vậy thì trưa mai luôn đi.”
Cố Tiêu để Thẩm Hi Hòa về phòng đọc sách, còn mình thì đi thu dọn những thứ cần mang theo khi đi thi: một cái chăn mỏng, kiểm tra từ trong ra ngoài xem có chỗ nào bị rách hay không, hoặc có vết mực hay không.
Đầu mùa thu thì cũng không cần mang chăn quá dày, gối đầu cũng phải mang theo một cái, rồi còn đồ ăn thức uống nữa.
Hai đêm một ngày, đồ ăn phải mang theo đủ dùng.
Thẩm Hi Hòa đi tham gia thi Hương, nên không cần làm những loại thức ăn phải hâm nóng lại, rất phiền phức, mùi vị thức ăn cũng sẽ ảnh hưởng tới người khác.
Cố Tiêu muốn mang theo cơm nắm. Loại thời tiết này mang gì đi cũng không dễ hỏng. Cơm nắm dù có để nguội thì hương vị vẫn rất ngon, dùng giấy dầu gói lại, đói bụng thì mở ra là có thể ăn được rồi.
Ngoài cơm nắm ra, Cố Tiêu còn muốn mang theo thịt khô. Món này có thể chống đói, để dành ăn sau.
Thịt heo và thịt dê làm thành ruốc khô, cho vào một cái túi, khi nào muốn ăn thì trực tiếp lấy ra.
Sau đó là nước uống. Cố Tiêu thấy mang nước đun sôi để nguội là được, không chỉ giải khát mà còn không gây tiêu chảy.
Dùng ống tre để đựng nước, vặn chặt nút xoắn ốc. Dù có để nghiêng hay lật úp lại thì nước cũng sẽ không bị đổ ra ngoài.
Trước ngày thi Hương mấy ngày thì phải nghỉ ngơi cho tốt, ăn ngon ngủ ngon. Mang những bài văn tiên sinh đã giao cho và đề thi mùa thu năm trước ra xem lại một lần, rồi cứ thế chờ đến kỳ thi mùa thu là được.
Có thể trước kỳ thi mùa thu đến Thẩm gia ăn một bữa cơm ngon, là điều mà mấy người Khương Minh Hiên trăm triệu lần không nghĩ tới. Bữa cơm này, phải ăn thật ngon mới được.
Cá phải mua hai con, nghe nói ăn đầu cá sẽ thông minh. Đầu cá thì cứ chia nhau mà ăn là được.
Xương sườn, giò heo, thịt kho tàu, thịt dê hầm củ cải... Mấy người này cũng chỉ có chút tiền đồ như vậy mà thôi.
Giữa trưa Cố Tiêu nấu cơm, mấy người họ đang tranh luận đầu cá nên cho ai ăn.
Khương Minh Hiên nói: “Chúng ta cứ chia nhau mà ăn không phải là được rồi sao? Mỗi người ăn hai miếng, có hai con cá lận mà, đủ để chia.”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ta không cần.”
“Hi Hòa huynh, sao lại không cần chứ? Ăn đầu cá có thể thông minh hơn đấy.”
Thẩm Hi Hòa: “Dù có thông minh đến mấy, không phải cũng bị bắt lên đây sao?”
Cũng đã bị bắt lên đây rồi, vậy thì đầu óc chắc chắn là không được thông minh cho lắm.
Nghĩ như vậy, thấy Thẩm Hi Hòa nói cũng rất có lý.
Khương Minh Hiên nói: “Trước đây nhà ta ăn cá, đầu cá đều là ta ăn. Vậy thì chẳng phải ta đã ăn rất nhiều đầu cá ‘không thông minh’ rồi sao?”
Không chỉ Khương Minh Hiên, mà mấy người ngồi ở đây đều từng ăn đầu cá. Một con cá chỉ có một cái đầu, trong nhà chỉ có một người đọc sách, không cho bọn họ ăn thì cho ai ăn chứ.
Thẩm Hi Hòa cũng từng ăn. Cố Tiêu nói đầu cá bổ não, cho nên chàng mới ăn. Còn về việc rốt cuộc có bổ đầu óc hay không, thì cũng không còn quan trọng nữa.
“Thôi quên đi, ta không ăn, ăn thịt cá là được rồi. Đệ muội làm cá kho ăn rất ngon.” Khương Minh Hiên không muốn ăn mấy cái đầu cá ‘không thông minh’ đó. Còn 10 ngày nữa là kỳ thi mùa thu rồi, cũng không thể bị mấy thứ này làm trì hoãn được.
Kết quả là, hầu như không ai dám ăn đầu cá nữa.
Đến lúc ăn cơm, mấy người ăn hết thịt cá chỉ còn lại xương, đầu cá thì vẫn còn nguyên.
Thẩm Hi Hòa nói: “Ăn đi, không có việc gì đâu. Dù sao thì đầu heo, đầu vịt cũng có người ăn mà. Thông minh hay không cũng không liên quan đến việc ăn đầu cá.”
Lời này vừa nghe, cũng rất có lý.
Đầu cá cũng ăn ngon, bên trong có sụn cá, rất thơm.
Bữa cơm này thật sự ăn rất ngon. Da giò heo mềm, xương sườn mềm thấm vị, mấy món rau xào cũng có hương vị gia đình. Ăn với cơm là chính, nếu ăn không đủ no thì còn có thể ăn mì.
Tất cả đều còn đang đọc sách, nên không thể uống rượu được.
Cố Tiêu nấu một nồi chè đậu xanh, vớt vỏ bỏ hết, mỗi người một chén lấy canh thay rượu. Lại sợ ăn đồ dầu mỡ không dễ tiêu hóa, cho nên nàng nấu thêm một nồi canh đậu phụ nữa.
Thời gian vui vẻ luôn rất ngắn ngủi, bữa cơm này rất nhanh đã kết thúc.
Khương Minh Hiên và những người khác phải về chuẩn bị những thứ cần dùng cho kỳ thi Hương. Mấy người thay phiên nhau vỗ vai Thẩm Hi Hòa, “Bọn ta không giống huynh nha, còn có người giúp đỡ.”
Thẩm Hi Hòa quay đầu nhìn Cố Tiêu một cái, sau đó nói: “Hôm qua muội ấy vội vàng trở về, giúp ta thu dọn đồ đạc đấy.”
Khương Minh Hiên chua đến ê răng, “...Đừng có quên gì đấy, đồ cần mang theo đều phải kiểm tra lại hết. Có người trước đây đi thi về nói thức ăn cũng phải bẻ ra nữa đó.”
“Không chỉ phải bẻ thức ăn, mà còn phải cởi quần áo, cởi giày, soát người nữa đấy.”
Đều là nam tử, quy định này cũng là vì sự công bằng của các thí sinh. Cùng lắm là trong lòng không thoải mái, cũng không có gì ghê gớm cả.
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Vậy thì kiểm tra lại thêm vài lần nữa để tránh sơ sót. Lòng hại người không thể có, nhưng lòng phòng người cũng không thể không có, cẩn thận một chút vẫn hơn.”
Khó tránh khỏi người có ý đồ xấu muốn gây rối, đem mấy tờ giấy đã sao chép giấu trong hành lý của người khác. Cẩn thận hơn chút sẽ không thừa thãi.
Khương Minh Hiên gật đầu, “Hi Hòa huynh cũng vậy, cẩn thận một chút.”
Lén mang tài liệu vào là trọng tội, nên nhất định phải cẩn thận.
Mấy người Khương Minh Hiên chắp tay cáo từ, Thẩm Hi Hòa liền quay về phòng tìm Cố Tiêu.
Bàn đã có Ngô thẩm và các nàng dọn dẹp, Cố Tiêu cũng coi như có thể nhẹ nhàng một chút. Ngoài việc thu dọn đồ đạc cho Thẩm Hi Hòa ra, thì Cố Tiêu còn thu dọn đồ đạc để ngày mười bảy tháng tám về quê nữa.
Ngày mười lăm tháng tám thi xong, nhưng ngày mười sáu thì thí sinh mới có thể ra khỏi trường thi.
Nghỉ ngơi một ngày, vậy thì sớm nhất chỉ có thể đến ngày mười bảy tháng tám mới về được. Đoạn thời gian trước Cố Tiêu có viết một bức thư cho Chu thị, đáng lẽ là lúc đến tỉnh thành thì nên viết rồi, nhưng Cố Tiêu muốn thu xếp mọi việc xong xuôi hết trước, để Chu thị có thể yên tâm.
Tính ngày, thì chắc là thư đã tới từ lâu rồi.
Chu thị đúng là đã sớm nhận được thư. Lá thư do Cố Tiêu viết, bà mỗi ngày đều phải xem một lần. Bà không biết chữ, liền đi hỏi Đại Oa, vừa nhìn vừa nhớ chữ, bây giờ cũng biết được mấy chữ rồi.
Cố Tiêu nói bọn họ đã thuê một gian cửa hàng ở tỉnh thành để ở, phía trước thì làm buôn bán, người thì ở phía sau. Vậy là quán ăn Thẩm gia đã mở đến tỉnh thành luôn rồi.
Mở quán ăn, còn vẽ hoa văn cho cửa hàng đồ sứ nữa, Tiểu Tiểu của bà chính là không giống người khác mà.