Chương 146

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Món cá kho lần này đậm đà thơm ngon, bánh ngô mềm mại phía trên, phía dưới hơi cháy cạnh, ngấm đẫm nước cá, lại kẹp thêm miếng thịt cá lớn, ăn thật thỏa mãn.
Đầu cá đương nhiên là dành cho Thẩm Hi Hòa. Ăn cơm xong, Cố Tiêu đem bánh ngô còn thừa lại bỏ vào túi, để ngày mai ăn trên đường.
Quảng Ninh.
Hôm nay quán ăn Thẩm gia đóng cửa một ngày. Trần thị và Lý thị sáng sớm đã thức dậy dọn dẹp nhà cửa, tháo chăn màn giặt giũ, thay vỏ chăn mới, rồi chuẩn bị thức ăn cho buổi tối.
Mỗi ngày đều bận rộn ở quán ăn, sân cũng không có thời gian quét dọn, sân đầy lá cây và bùn đất, nhà bếp cũng bám đầy tro bụi và vết dầu mỡ.
Quần áo trong nhà cũng phải đem giặt. Trần thị nhớ rõ lúc Cố Tiêu còn ở nhà, trong nhà chỗ nào cũng sạch sẽ tinh tươm, căn bản không cần các nàng phải bận tâm.
Nói như thế nào, thì vẫn là Tiểu Tiểu ở nhà tốt hơn.
Chu thị ôm Tam nha, bày biện điểm tâm và trái cây ra. Bây giờ có rất nhiều nho, Chu thị đã rửa sạch mấy chùm.
Thịt cũng đã mua và hầm xong, Chu thị bèn nói: “Mặc dù Tiểu Tiểu nấu ăn rất ngon, nhưng lúc Tiểu Tiểu không nấu cơm thì chẳng phải chúng ta vẫn ăn uống rất tốt đó sao?”
Rất tốt? Đại Oa có chút không hiểu nãi nãi mình đang nói gì. Bọn họ có chỗ nào ăn uống tốt đâu chứ. Trước đây tiểu thúc đi tỉnh thành thì người gầy đi là tiểu thúc.
Còn tiểu thẩm đi theo tiểu thúc, thì người gầy đi chính là hắn.
Thẩm Đại Oa muốn biết, chẳng lẽ nãi nãi hắn không nhìn ra hắn gầy đi sao? Trước đây cánh tay và trên mặt hắn đều có thịt, bây giờ thì chẳng còn miếng thịt nào nữa.
Tiểu thẩm không ở nhà thì sao mà ăn uống tốt được chứ.
Chỗ nào cũng không tốt.
Trần thị thật ra đồng lòng với lời Chu thị nói. Chu thị nói gì nàng ta cũng nghe theo. Càng về sau này, nàng ta càng ý thức được mình có một mẹ chồng tốt, gả vào một gia đình rất tốt.
“Nương nói rất đúng, Tiểu Tiểu ngồi xe ngựa một ngày, chỗ chật chội như vậy ngồi rất khó chịu, chắc chắn rất mệt mỏi. Con và đệ muội nhất định sẽ chuẩn bị cơm nước đâu vào đấy.”
Trần thị và Lý thị nấu ăn cũng không đến nỗi khó ăn, chỉ là bữa cơm nhà bình thường, bỏ muối bỏ dầu, chỉ có hương vị hơi nhạt nhẽo mà thôi.
Thẩm Đại Oa đã ăn qua món ăn Cố Tiêu làm, nên chắc chắn không thích ăn thịt hầm cải trắng rồi.
Chu thị gật đầu: “Xào rau thì bỏ nhiều dầu một chút, đừng tiếc.”
Đây vẫn là lần đầu tiên nghe Chu thị nói lời này.
Chu thị trông nom Tam nha, mong đợi từ sáng đến tối mịt, nhưng khi trời tối, bọn Cố Tiêu vẫn chưa về.
“Đã muộn như vậy rồi, Tiểu Tiểu viết thư nói hôm nay sẽ về, có phải trên đường xảy ra chuyện gì bị trì hoãn không?” Trong lòng Chu thị rất sốt ruột. Thẩm lão gia tử về quê bận việc một ngày cũng đã quay về rồi.
Trần thị cũng có chút lo lắng, dọc đường đi xảy ra chuyện gì bọn họ cũng không biết, chỉ có thể ở đây lo lắng mà thôi. “Nương, Tam Lang thông minh, Tiểu Tiểu cũng vậy, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu. Bây giờ ngày ngắn trời tối nhanh, chờ thêm một lát nữa chắc là về tới rồi.”
Chu thị vỗ ngực, đưa Tam nha cho Lý thị, còn mình thì ra trước cửa đứng đợi. Đợi khoảng ba mươi phút sau, thì đầu hẻm có một chiếc xe ngựa tiến vào.
Bánh xe kêu cót két. Chu thị đi về phía trước hai bước, gọi: “Nhà lão đại, con xem có phải là Tiểu Tiểu không?”
Trần thị từ trong nhà đi ra, liếc nhìn về phía trước. Một lát sau, xe ngựa đã đi tới trước cửa.
Cố Tiêu xốc màn xe lên, nhìn thấy Chu thị thì hai mắt sáng rực: “Nương! Con về rồi!”
Chu thị đi về phía trước hai bước: “Cuối cùng cũng trở lại rồi. Sao lại trễ thế này.”
Cố Tiêu nhảy xuống xe ngựa: “Giữa trưa nghỉ ngơi một lát, nên về muộn một chút.”
Cố Tiêu thực sự rất vui, nàng ôm lấy cánh tay Chu thị: “Nương, cuối cùng cũng về đến nhà rồi. Bọn con ngày 21 mới đi, có thể ở nhà mấy ngày.”
Chu thị vui vẻ hớn hở: “Vậy là tốt rồi, mau vào nhà đi, cơm đã nấu xong hết rồi, chắc là đói bụng lắm rồi.”
Thẩm Hi Hòa xuống xe ngựa sau nàng. Lúc hắn xuống xe, thì Chu thị và Cố Tiêu đã vào nhà rồi.
Động tĩnh ở bên ngoài truyền vào trong nhà, Trần thị và Lý thị từ trong nhà ra nghênh đón: “Nương, là Tiểu Tiểu bọn họ về rồi sao?”
Chu thị: “Đã về rồi, Tức phụ Đại Lang à, con mau đi xào đồ ăn đi, lát nữa ăn cơm.”
Chu thị níu chặt tay Cố Tiêu: “Chắc là mệt lắm rồi, ngồi xe ngựa một ngày. Tam Lang cũng thật là, cứ nhất định muốn con đi theo.”
Trái tim lơ lửng cuối cùng cũng đã buông xuống. Chu thị vẫn luôn nghiêng đầu nhìn Cố Tiêu, hơn một tháng không gặp, trông gầy hơn rồi.
“Tiểu Tiểu, sao lại gầy đi thế này? Có phải ở đó ăn không ngon không?”
Chu thị vẫn mặc bộ quần áo màu lam mà Cố Tiêu đã làm cho bà. Bà mặc rất cẩn thận, không có chỗ nào bị rách. Tóc chải gọn gàng, bước đi ổn định, vững vàng, không hề thay đổi so với trước kia.
Cố Tiêu yên tâm: “Gầy chỗ nào chứ, nương. Con ở tỉnh thành ăn rất nhiều đó, một bữa ăn được mấy chén lận.”
“Ăn được mấy chén mà còn gầy sao? Có phải ở không quen không?” Chu thị nghĩ, dù sao thì Tam Lang cũng đã thi xong rồi, Tiểu Tiểu không cần đi theo nữa.
Thẩm Hi Hòa đứng ở phía sau một lúc, lắc đầu rồi đưa bạc cho phu xe.
Trong xe ngựa còn có hành lý, Thẩm Hi Hòa một lần nữa chui vào trong xe, đem hành lý dọn xuống. Cũng may Thẩm Đại Lang và Thẩm Nhị Lang còn nhớ tới người đệ đệ này, ra đây giúp đỡ đem đồ vào.
Mọi người đều không phải người thích nói lời tâm tình, nên Thẩm Hi Hòa gọi một tiếng Đại ca, Nhị ca, hai người đáp lại, thì không có câu tiếp theo.
Cuối cùng vẫn là Thẩm Đại Lang gãi đầu phá vỡ cục diện bế tắc: “Tam Lang, mập rồi.”
Thẩm Hi Hòa: “……”
Chu thị nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, trong bóng đêm híp mắt đánh giá tiểu nhi tử của mình. Thẩm Hi Hòa mặc y phục màu trắng như ánh trăng, khuôn mặt tiêu sái tuấn dật, ai nhìn vào cũng không khỏi khen ngợi một câu hảo lang quân.
Hình như cao lên một chút, đúng là có mập lên, mập hơn không ít so với lần trước trở về, trên mặt cũng có da có thịt hơn.
Đúng là vô tâm vô phế mà, Tiểu Tiểu gầy còn nó thì mập. Biết tức phụ đau lòng nó, còn nó thì một chút cũng không biết đau lòng người khác.
Chu thị trừng mắt nhìn Thẩm Hi Hòa một cái: “Bên ngoài lạnh, mau vào nhà đi.”
Thẩm Hi Hòa gọi một tiếng Nương, Chu thị “ừ” một tiếng: “Đồ thì đem cất hết đi, đừng có đứng đó làm gì. Đi rửa mặt chải đầu đi, sau đó ra ăn cơm.”
Trần thị vào phòng bếp xào rau, Lý thị về phòng ôm tiểu nữ nhi. Khuôn mặt nhỏ của Tam nha ngủ đến đỏ bừng, bị lay tỉnh thì chui vào trong chăn dụi dụi.
Cháu gái nhỏ của Thẩm gia, từ nhỏ điều kiện trong nhà đã rất tốt, vừa mới sinh ra đã dọn đến huyện thành, vẫn là do nãi nãi và tiểu thẩm nuôi lớn, bộ dáng xinh xắn, không nhõng nhẽo, giọng nói ngọt ngào.
“Nương, tiểu thẩm đâu.” Tam nha dụi chăn một lúc, liền tự ngồi dậy, nó dụi dụi mắt, đầu tóc bù xù vì ngủ.
Tiểu thẩm thắt bím tóc, cho đồ ăn vặt, mặc quần áo, kể chuyện xưa cho nó.
Tam nha đã mong chờ mấy ngày nay rồi. Nhớ trước đây lúc Cố Tiêu mới đi nó đã khóc rất lâu, bây giờ thì ngược lại không nhớ đến nỗi khóc nữa, mỗi ngày đều đi tìm tiểu thẩm, nói tiểu thúc thật xấu xa.
Lý thị cười nói: “Tam nha, tiểu thẩm đã về rồi, đang ở bên ngoài đấy.”
“Tiểu thẩm!” Ánh mắt Tam nha sáng rực, gân cổ lên hô một tiếng: “Thẩm thẩm!”
Cố Tiêu nghe thấy tiếng gọi thì xốc rèm cửa lên. Bên trong có thắp một ngọn đèn dầu, tiểu cô nương nhìn về phía cửa, trên mặt còn có dấu vết do ngủ đè lên: “Tam nha? Tỉnh dậy rồi sao?”
Tam nha muốn tiểu thẩm ôm, ăn cơm muốn ngồi cạnh tiểu thẩm, muốn túm tay áo tiểu thẩm, thỉnh thoảng còn nhìn tiểu thẩm một cái.
Thẩm Hi Hòa ngồi ở bên cạnh Tam nha, nhìn Cố Tiêu cũng không dám trắng trợn táo bạo nữa.
Hắn sẽ không so đo với tiểu hài tử, nhưng mà, hai bên trái phải đều có chỗ ngồi, mà nhất định cứ phải ngồi chính giữa hắn và Tiểu Tiểu, nếu nói một chút ý xấu cũng không có, thì dù sao Thẩm Hi Hòa cũng không tin.
Cố Tiêu rất thích Tam nha, đứa nhỏ do mình nhìn lớn lên, lại ngoan ngoãn nghe lời nữa, gọi tiểu thẩm bằng giọng nũng nịu, tâm cũng như nhũn ra.
“Có muốn ăn xương sườn không?” Cố Tiêu cười hỏi Tam nha.
“Muốn! Ăn thịt thịt!”