Chương 162

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mấy người Tống Chiêu Thanh cũng bước ra khỏi quán trà, nhưng không chen vào đám đông mà chỉ đứng đợi bên ngoài.
Phía trước toàn là người chen chúc, môi Tống Chiêu Thanh mím chặt đến trắng bệch, hắn nắm chặt hai tay. Đột nhiên, phía trước có một người reo lớn: “Đỗ rồi! Ta đỗ rồi!”
Đám đông vây quanh đa số là thí sinh, còn có người hầu và gia quyến. Từng hàng tên được đọc, càng lúc càng có nhiều người vui mừng reo hò, nhưng cũng có người nhìn từ đầu đến cuối mà không thấy tên mình, liền bi thương bật khóc.
Tống Chiêu Thanh vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng mấy người đi cùng thì không được như vậy. Một người trong số đó cố sức chen lấn về phía trước, hỏi lớn: “Thủ khoa là ai vậy, có ai biết thủ khoa là ai không?”
Những người đã thấy tên mình thì yên tâm rồi, họ thoáng nhìn qua thủ khoa. “Thủ khoa ư? Là Thẩm Hi Hòa Thẩm công tử của thư viện Tung Dương.”
“Vừa là Giải Nguyên vừa là Hội Nguyên, nếu như lại đỗ Trạng Nguyên nữa, thì chính là Đại Tam Nguyên rồi.”
“Sao chỉ là Đại Tam Nguyên thôi chứ, đó là Lục Nguyên đấy! Với tư chất của Thẩm Hi Hòa, lẽ nào lại không đỗ Tiểu Tam Nguyên sao?”
“Trương mỗ ta thật lòng rất kính nể Thẩm công tử!”
“Nếu như nói ai sẽ có tên trên bảng vàng, thì Thẩm công tử có tỷ lệ rất cao. Những người đặt cược Thẩm công tử chẳng phải sẽ kiếm được bội tiền sao?”
Mấy người đi cùng đều nhìn sang Tống Chiêu Thanh.
Tống Chiêu Thanh nói: “Là ta không bằng người.”
Người đứng đầu bảng không phải là hắn, vậy thì xem hắn thi được thứ hạng thứ mấy. Rất nhanh đã có người xướng lên: “Vị trí thứ hai là Tống Chiêu Thanh của Ứng Thiên!”
Vị trí thứ hai.
Cũng không tồi.
Thua bởi Thẩm Hi Hòa, hắn tâm phục khẩu phục.
Hơn hai ngàn thí sinh, tổng cộng có 512 người được ghi tên trên bảng.
Hội Nguyên là Thẩm Hi Hòa, hạng hai là Tống Chiêu Thanh.
Sau khi danh sách được công bố, có người vui cũng có kẻ sầu. Dù đã thi hội xong, nếu không đỗ cống sĩ thì cũng đã là cử nhân rồi.
Cũng có thể chờ thêm ba năm nữa. Còn có những người không thể chấp nhận được sự thật thì bật khóc lớn.
Tống Chiêu Thanh đứng từ xa nhìn. Hắn muốn gặp Thẩm Hi Hòa, mặc dù Hội Nguyên là hắn, nhưng Trạng Nguyên là ai thì chưa biết được.
Trên đường tiếng người ồn ào, Tống Chiêu Thanh nhìn thêm một lát rồi trở về khách điếm. Mấy người đi cùng thì ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai cũng không nghĩ tới Hội Nguyên lại là Thẩm Hi Hòa.
Cho dù có nghĩ tới, thì cũng không dám nói trước mặt Tống Chiêu Thanh. Lần này thật sự là mất mặt lớn rồi.
Tin tức này không lâu sau đó đã truyền tới đầu hẻm. Hàng xóm láng giềng quanh đó, hơn hai mươi ngày nay, ai cũng biết căn nhà thứ ba trong ngõ nhỏ có một thí sinh đang ở.
Ngày thường không hay ra ngoài, nếu có ra ngoài thì đều đi cùng tiểu nương tử nhà hắn.
Cố Tiêu ở bên ngoài đều xưng hô biểu huynh biểu muội với Thẩm Hi Hòa, nhưng lại không biết Thẩm Hi Hòa một mình ra ngoài rồi trở về khó tránh khỏi sẽ bị mấy bà bà ở đầu hẻm trêu ghẹo.
……
“Tiểu công tử sao hôm nay lại chỉ có một mình thế, sao không thấy biểu muội của công tử đâu?”
Làn gió nhẹ thổi qua, Thẩm Hi Hòa mím môi. “Vị hôn thê của ta đã đi thăm người thân rồi.”
Cố Tiêu đã đi Đa Bảo Các rồi.
“Vị hôn thê?”
“Không phải là biểu muội sao…”
Thẩm Hi Hòa: “Là biểu muội cũng là vị hôn thê. Ta đỗ thì sẽ về nhà cầu hôn.”
“Nên như vậy. Người ta vất vả đi theo công tử tới đây, cũng không thể phụ lòng người ta được.”
Thẩm Hi Hòa lại nói: “Ta biết. Mong mọi người khi thấy muội ấy thì đừng trêu ghẹo, nữ hài tử da mặt mỏng. Lúc thành thân, ta sẽ tới đưa kẹo mừng cho mọi người.”
Nhóm bà bà cười ha hả rồi đáp ứng, nhưng vừa nghe được tin tức Thẩm Hi Hòa đỗ đạt thì đã quên hết mọi chuyện. “Cố cô nương, Thẩm công tử nhà cô nương đỗ rồi, rất nhanh thôi là sẽ cưới cô nương đấy, đây chính là đại hỷ sự đó nha!”
Cố Tiêu nhíu mày, đỗ rồi, nhưng như vậy thì có quan hệ gì với chuyện cưới cô chứ.
Thẩm Hi Hòa ho khan một tiếng. “Bà bà, không biết là được thứ hạng nào?”
“Vị trí đầu tiên! Thẩm công tử đỗ Hội Nguyên, đại hỷ sự nha, song hỷ lâm môn!” Lão bà bà vừa cười thì nếp nhăn liền hiện ra, răng còn rụng mất hai cái nữa. “Song hỷ lâm môn!”
Trong viện có không ít người. Vừa ngẩng đầu đã thấy có người bước vào, chính là Trương Tự. Hắn còn cầm theo một dây pháo đỏ rực. “Cố cô nương, Thẩm công tử đỗ rồi, là thủ khoa đấy!”
Cố Tiêu không có thời gian để suy nghĩ đến chuyện cưới hay không cưới cô nữa, vội vàng hỏi người thứ hai, người thứ ba là ai, có bao nhiêu người đỗ.
Không ít bạn cùng trường của Thẩm Hi Hòa cũng tham gia thi hội, vẫn chưa biết bọn họ thi thế nào nữa.
“Vị trí thứ hai là Tống Chiêu Thanh của thư viện Ứng Thiên, vị trí thứ ba là Chúc Tu Viễn, là tài tử nổi danh Giang Nam.” Trương Tự không chỉ nhìn mỗi tên Thẩm Hi Hòa, mà còn nhìn cả bảng một lượt.
Năm nay có 512 người đỗ, trên đường phố tràn ngập không khí vui mừng.
Trương Tự đốt hai dây pháo trước cửa, hắn lặng lẽ nói với Cố Tiêu: “Thẩm công tử vừa đỗ, thì sách in trong cửa hàng đã bán chạy hơn bình thường. Cái tên này đã truyền ra ngoài, sau này không cần lo không có tiền kiếm nữa rồi.”
Hội Nguyên rồi Trạng Nguyên, cho dù sách không phải tự tay viết nhưng đó cũng là chữ viết của Thẩm Hi Hòa. Cho dù là sách bình thường hơn nữa thì cũng có thể bán được giá tốt. Sau này in thêm thơ từ, rồi in bảng chữ mẫu nữa.
Việc mua bán chỉ có lời mà không có lỗ.
“Còn có sòng bạc nữa, phải gọi là có người vui cũng có kẻ sầu.” Trương Tự quay sang Cố Tiêu, tất nhiên là sẽ đặt cược cho Thẩm Hi Hòa rồi.
Chỉ là Thẩm Hi Hòa đến thư viện Tung Dương hơi muộn, danh tiếng không được vang xa, nên người đặt cược hắn cũng không nhiều lắm.
Hầu như tất cả đều đặt cược vào Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn, bây giờ chắc là thua đến nỗi quần cũng không có mà mặc nữa rồi.
Trương Tự thở phào nhẹ nhõm. Tìm chỗ dựa gì chứ, Thẩm Hi Hòa chẳng phải là chỗ dựa tốt nhất rồi sao?
Tống Chiêu Thanh và Chúc Tu Viễn sao.
Cố Tiêu chỉ có ấn tượng mơ hồ về hai người họ. Trong sách nói hai người lần lượt là Bảng Nhãn và Thám Hoa lang vào năm Cảnh Lịch thứ mười bốn.
Tống Chiêu Thanh là người lạnh lùng khiêm tốn, còn Chúc Tu Viễn thì có dung mạo diễm lệ, nhìn bề ngoài giống một cô nương, hoàn toàn xứng đáng với danh Thám Hoa lang.
Cố Tiêu giật nhẹ ống tay áo của Thẩm Hi Hòa. “Đỗ rồi.”
Thẩm Hi Hòa đã nắm chắc được bảy phần, cũng không phải khoe khoang gì. Hắn cười với Cố Tiêu: “Ừ, đỗ rồi.”
Mấy lão bà bà ai về nhà nấy, Trương Tự thì vẫn chưa đi. “Cô nương, ta đã sai người đi chép bảng lại rồi.”
Không chỉ có Thẩm Hi Hòa tham gia thi hội, mà còn có mấy người cùng trường từ Tương Thành tới nữa.
Thẩm Hi Hòa hy vọng bọn họ cũng có thể đỗ.
Đợi hơn nửa canh giờ, thì người đi chép bảng mới quay lại. Có 512 người đỗ, Khương Minh Hiên đứng thứ 63, Trần Ninh Viễn đứng thứ 476.
Tương Thành có 132 người tham gia thi, đỗ được 46 người.
So với bốn chọn một, thì đã xem như không tồi rồi.
Thẩm Hi Hòa thở phào nhẹ nhõm. Kế tiếp chính là thi đình rồi.
Thi đình chỉ thi vấn đáp. Sáng sớm thí sinh sẽ vào trường thi, hoàng hôn cùng ngày sẽ ra về. Dự thi ở Bảo Hòa Điện, cống sĩ đã đỗ ở thi đình sẽ không viết tên trên bảng, mà là được phân thành tam giáp.
Đệ nhất giáp Tiến sĩ cập đệ, Đệ nhị giáp Tiến sĩ xuất thân, Đệ tam giáp Đồng tiến sĩ xuất thân.
Còn mười lăm ngày nữa.
Cứ yên tâm đi thi là được.
Cố Tiêu đè cục đá trong lòng xuống. Thẩm Hi Hòa đi ôn tập, còn cô thì dọn dẹp nhà cửa một lát, rồi chờ Chu thị và mọi người đến Thịnh Kinh.
Thi hội đã yết bảng, quán trà bên cạnh giếng và tửu lầu ở đầu đường đều có người nghị luận.
Ba vị trí đầu của Thi hội đều là thanh niên tài tuấn, tướng mạo tốt, học vấn lại giỏi.
Tiền đồ vô lượng, chờ thi đình xong, hoàng bảng vừa ra, không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn vào danh sách mà kén rể đây.
Tống Chiêu Thanh là Tống công tử của Tống gia Lật Dương. Gia thế của Chúc Tu Viễn cũng tạm được, Chúc gia là phú thương nổi danh ở Dương Châu.
Chỉ có Thẩm Hi Hòa là xuất thân nông môn mà thôi.
Nhìn bảng chọn con rể…
“Chậc chậc, đúng là một người đắc đạo, thì gà chó đều lên trời mà! Nếu như hắn có được một nhạc phụ tốt, vậy thì chẳng phải tiền đồ sẽ rất tốt sao?”
“Các ngươi nói xem vị Thẩm Hi Hòa này, có phải là chờ thi đình xong rồi sẽ cưới một vị thiên kim tiểu thư hay không? Tống công tử và Chúc công tử có lẽ không vội, nhưng Thẩm Hi Hòa xuất thân nông môn, đã trải qua biết bao năm cực khổ vất vả rồi.”
“Ngươi biết cái quái gì!”
“Sao ta lại không biết chứ? Lời ta nói chính là sự thật, cũng không phải đang ghen tị hắn,” người này thảnh thơi uống một ngụm trà nhuận hầu. “Người có xuất thân từ địa vị thấp, đều sẽ như vậy.”
“Phi! Thẩm công tử đã có vị hôn thê rồi, chờ sau khi thi đình thì sẽ đi cầu hôn. Cái đó gọi là đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng! Ngươi thì biết cái gì!”
Người nọ cầm chén không vững, nước trà đổ ra ngoài, làm ướt sũng cả quần áo. “Có vị hôn thê…”
“Nghe nói là do chính miệng Thẩm công tử nói. Phố lớn ngõ nhỏ ai mà không biết chứ, chỉ có ngươi là kiến thức hạn hẹp mà thôi.”