Thị phi về hôn sự của Hội Nguyên

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người kia phủi lá trà trên áo, nhìn bạn mình như nhìn kẻ ngốc, hỏi: “Ngươi nói thật đấy ư?”
Người bạn kia cũng đáp lại bằng ánh mắt tương tự: “Lừa ngươi làm gì, ta đâu cần phải đùa cợt với ngươi như vậy.”
Cả nhóm người xôn xao bàn tán: “Vậy là đã đính hôn rồi, chẳng phải không thể làm rể quý sao, thật không biết nên vui hay nên buồn đây.”
“Sao lại nói thế?”
“Đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng đúng là chuyện vui lớn, nhưng vị hôn thê dù sao cũng là người dưới quê. Các ngươi đâu phải không biết, chỉ có tiểu thư con nhà quyền quý mới được đọc sách biết chữ, còn nữ tử thôn quê ư, chỉ có thể gọi là thuần phác chất phác thôi, sao mà so sánh được chứ…”
Dù không nên nghĩ như vậy, nhưng chỉ e Thẩm Hi Hòa sẽ trở thành Trần Thế Mỹ thứ hai.
Gia đình nông thôn mà có thể nuôi dạy ra một Hội Nguyên thật không dễ dàng, cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, chắt chiu từng chút một, ai dà.
“Đừng nghe đừng tin, nếu Thẩm công tử đã nói vậy, thì hẳn là hắn toàn tâm toàn ý đối xử tốt với vị hôn thê của mình. Chúng ta lo lắng mấy chuyện này làm gì chứ.”
“Chỉ e vinh hoa phú quý rồi sẽ làm mờ mắt…”
Không chỉ đàn ông phụ nữ bàn tán, mà các tiểu thư khuê các cũng đang xôn xao nghị luận.
Công tử thế gia ở Thịnh Kinh không ít, người tài mạo song toàn cũng rất nhiều. Cứ lấy Từ Ninh Chu của phủ Ngụy Quốc Công mà nói, năm nay cũng tham gia thi, thi Hội đứng vị trí thứ 23.
Gia thế tốt, vẽ tranh xuất thần nhập hóa, lại tinh thông âm luật, còn có thể đi thi. So với mấy người chỉ biết tụ tập bè phái uống rượu, dạo thanh lâu thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Nhưng so với Thẩm Hi Hòa, thì hình như vẫn còn kém một chút gì đó.
Đã đến tuổi thành thân, dù trưởng bối không nhắc đến, thì bản thân mình cũng sẽ nghĩ đến những chuyện này.
Ai mà chẳng muốn gả cho một người ngọc thụ lâm phong lại có tài học chứ. Dù gia thế không tốt, nhưng chỉ cần đối xử thật lòng với mình, là đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Các cô nương trong thành Thịnh Kinh cũng đang ngồi ở nhã gian trên lầu hai của Đa Bảo Các trò chuyện một hồi lâu.
“Mọi người đã thấy Chúc Tu Viễn chưa, người còn đẹp hơn cả nữ nhi nữa đấy.”
“Chỉ nhìn thấy từ xa một lần, đúng là rất đẹp.”
“Ta còn gặp qua Tống Chiêu Thanh Tống công tử nữa đấy, rất anh tuấn.” Mấy quý nữ thế gia này thích đọc thơ vẽ tranh, đối với những người có phong độ trí thức cũng nhìn bằng con mắt khác.
“An Vân, Linh Dược, sao hai người lại không nói gì vậy?”
An Vân quận chúa khẽ hừ nhẹ một tiếng: “Có gì mà đẹp chứ, đáng để các ngươi xôn xao như vậy.”
Trương Linh Dược chỉ cười mà không nói gì. Thứ mà mấy vị công tử đó giỏi giang là việc đọc sách, chứ không phải tướng mạo. Có thể trổ hết tài năng để nổi bật giữa hơn hai ngàn người, đúng là không dễ dàng.
Một vị quý nữ lấy quạt che mặt rồi cười khúc khích: “Tất nhiên là đẹp rồi, biết đâu lại là hôn phu tương lai đấy.”
Vừa nói hết lời thì nhã gian liền yên tĩnh lại. Mấy vị quý nữ người thì uống trà, người thì phe phẩy quạt, trên mặt hiện rõ bốn chữ ‘không biết xấu hổ’.
“Mọi người đừng như vậy mà, lời ta nói đều là thật lòng. Dù gia thế bọn họ không được tốt lắm, nhưng học rộng hiểu nhiều, sau này sẽ có thành tựu lớn, không giống với mấy công tử trong kinh thành chỉ biết uống rượu hưởng lạc.”
Nàng ta chống cằm: “Trong lòng mọi người chưa chắc là không có tâm tư này, nhưng chỉ có ta là dám nói ra thôi. Ai nha, ta đã thấy Tống công tử và Chúc công tử rồi, nhưng vẫn chưa thấy qua Thẩm công tử đâu.”
Trầm mặc hơn nửa ngày, một người trong đó mới nói: “Thẩm công tử ru rú trong nhà, rất ít người gặp qua hắn, nhưng cũng không ít người nghe được lời đồn đãi về hắn.”
“Ồ? Tin đồn gì vậy?”
“Thẩm Hi Hòa có một vị hôn thê dưới quê, còn đưa nàng ta tới Thịnh Kinh nữa, còn nói sau khi thi đình thì sẽ nghênh nàng ta vào cửa.”
“...Lời này là thật sao?”
“Đương nhiên là thật rồi, lừa ngươi làm gì, thật đáng tiếc…”
“Ngươi đáng tiếc cái gì chứ, dù không có vị hôn thê, thì người ta cũng không nhất định sẽ cưới ngươi.” An Vân quận chúa nói: “Nhưng có thể thoải mái hào phóng mà nói ra, vậy thì con người hắn hẳn là cũng không tệ lắm.”
Trương Linh Dược gật đầu: “Trong vở kịch chẳng phải có viết Trạng Nguyên lang rõ ràng đã cưới vợ rồi, nhưng lại cầu thân công chúa nữa, cuối cùng mất cả người lẫn của sao.”
Đó là câu chuyện xưa về Trần Thế Mỹ.
“Hắn chỉ là đính thân mà thôi, cũng không phải thành thân, ai mà biết chuyện sau này sẽ thế nào chứ, đừng có nói lời chắc chắn như vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta thật ra rất tò mò vị hôn thê kia có bộ dạng như thế nào…”
Có phải là người nửa chữ cũng không biết, cử chỉ thô bỉ, thậm chí đến cả nói chuyện cũng không dám nói với mọi người hay không.
Trương Tự bưng một ấm trà mới vào phòng, nghe thấy vậy thì cười lạnh trong lòng. Nửa chữ cũng không biết, cử chỉ thô bỉ, không dám nói chuyện với mọi người nữa cơ đấy.
Tiểu đông gia của bọn họ có tay nghề tốt, còn biết vẽ tranh nữa, giỏi hơn bọn họ không biết bao nhiêu lần.
An Vân đặt chén trà xuống, đối với mấy lời nói này cảm thấy phiền chán, nói: “Ta về đây, các ngươi cứ chơi đi.”
Trương Linh Dược cũng đứng lên theo: “Trong nhà còn có việc, ta đi trước đây.”
Sau khi ra khỏi Đa Bảo Các, Trương Linh Dược thở dài một hơi. Sau khi trở lại phủ Quốc Công, nàng đi tới chính viện nói chuyện với Từ thị.
Trời đầu xuân ấm áp, nhưng Từ thị vẫn mặc quần áo mùa đông, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Bà phơi nắng cả một buổi sáng, híp mắt nhìn Trương Linh Dược đi vào: “Đã về rồi à?”
Trong lòng Trương Linh Dược có chút căng thẳng: “Nương, thời tiết bên ngoài rất đẹp, buổi chiều chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”
Từ thị gật đầu. Mùa đông bà bệnh nặng một trận, từ tết Trung Nguyên đến nay sức khỏe vẫn luôn không được tốt.
Bà kêu Trương Linh Dược ngồi xuống: “Hôm nay yết bảng, biểu ca con giành được vị trí thứ 23. Nương thấy ba người đứng đầu thi Hội đều là thanh niên tài tuấn…”
Trương Linh Dược đáp: “Nương, người nói mấy chuyện này làm gì chứ, con vẫn chưa muốn thành thân đâu. Hơn nữa, người đứng đầu bảng năm nay là Thẩm Hi Hòa, hắn đã có vị hôn thê rồi.”
Từ thị sửng sốt một chút, rồi sờ đầu Trương Linh Dược, nói: “Vậy thì thôi vậy.”
“Nữ nhi nếu như gặp được người mình thích, thì nhất định sẽ nói với nương.” Trương Linh Dược mỉm cười, ở bên Từ thị một lát rồi về phòng mình.
Nha hoàn trong viện ríu rít bàn tán về những công tử tới thành Thịnh Kinh tham gia khảo thí.
Trong đó Chúc Tu Viễn có tướng mạo tốt nhất, Thẩm Hi Hòa có học vấn tốt nhất, Tống Chiêu Thanh có tài nhất… chỉ cần đứng nhìn từ xa đã cảm thấy đủ rồi.
Trương Linh Dược nghe tai này lọt tai kia, trong lòng lại nghĩ đến một chuyện xưa khác của phủ Quốc Công.
Vào tết Thượng Nguyên năm Cảnh Lịch, nữ nhi của phủ Anh Quốc Công bị nhũ mẫu mang đi lễ hội rước đèn, tiểu cô nương hơn một tuổi bị bắt cóc, không rõ tung tích.
Đến nay vẫn chưa tìm được.
Khi đó triều đại thay đổi, phủ Anh Quốc Công ủng hộ tân hoàng, vì thế đã đắc tội không ít người, kết quả là mất đi một nữ nhi ngàn kiều vạn sủng.
Dù biết là lành ít dữ nhiều, nhưng Trương Linh Dược vẫn hy vọng có thể tìm được.
Trương Linh Dược nhíu mày: “Ở trong nhà các ngươi nói thì được, nhưng ở bên ngoài không được nói những lời này. Người khác sẽ cho rằng quy củ của phủ Quốc Công không nghiêm.”
Lúc này tiếng bàn tán mới nhỏ lại.
Sắc trời tối sầm, các quán rượu nhỏ bắt đầu lên đèn, thành Thịnh Kinh lại náo nhiệt lên.
Cố Tiêu cũng mời Trương Tự tới đây, bày một bàn đồ ăn, còn mua một cân rượu trái cây từ tửu phường về nữa, chúc mừng Thẩm Hi Hòa đậu Hội Nguyên.
Cố Tiêu rót một ly cho Thẩm Hi Hòa trước: “Không được uống nhiều.”
Vị Hội Nguyên năm nay dùng sức gật đầu: “Ta chỉ uống một chén thôi.”
Trương Tự chậc chậc thán phục: “Thẩm công tử vẫn chưa thành thân đâu, sao lại…”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Có gì lạ chứ, muội ấy nói rất đúng mà, lời nói đúng thì tất nhiên nên nghe theo rồi.”
Trương Tự muốn hỏi một chút: Cố Tiêu có khi nào nói không đúng không? Vậy thì Thẩm Hi Hòa chắc chắn sẽ nói Cố Tiêu nói đều đúng.
Hắn không nóng không vội mà uống rượu, uống liền hai ly lớn, đầu nóng lên, lời nói gì cũng tuôn ra khỏi miệng.
“Hôm nay ta nghe thấy người ta bàn tán về cô, các nàng muốn gặp vị hôn thê của Hội Nguyên xem trông như thế nào. Thật là, có câu thơ nói thế nào nhỉ, ‘gặp nhau tương phùng lại không biết’.”
Cố Tiêu đã tới Đa Bảo Các hai lần, còn đối mặt với An Vân quận chúa nữa.
Nhưng nàng không hề đề cập đến việc mình là tiểu đông gia của Đa Bảo Các, cũng không nói mình là vị hôn thê của Thẩm Hi Hòa.
Đó chính là Cố Tiêu.
Mặc một chiếc váy màu trắng, trên đầu cài một cây trâm bạc, trang điểm đơn giản, dung mạo lại rất xinh đẹp.
Dù những người đó nhìn thấy Cố Tiêu lạ mặt, nhưng chỉ cho rằng nàng là khách của Đa Bảo Các mà thôi, chỉ là tới đây ít lần.