Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh quốc công cầm chiếc ô giấy dầu màu xanh, những hạt mưa tí tách rơi trên khung tre. Ông nhìn Thẩm Hi Hòa, nói: “Thẩm đại nhân, chuyện này nhất thời không thể nói rõ ngay được…”
Thẩm Hi Hòa đặt chiếc ô giấy dầu bên cạnh cửa. Ngoài trời, mưa vẫn rơi không ngớt. Hắn châm đèn dầu lên, nói: “Trương đại nhân, có chuyện gì xin mời nói.”
Quan xá bài trí đơn giản, không chút hơi người. Ngay cả ghế ngồi cũng lạnh buốt thấu xương. Anh quốc công nhìn Thẩm Hi Hòa, nhất thời không biết phải mở lời ra sao.
Đã nhiều năm trôi qua như vậy. Sau khi mất con, Từ thị liền đổ bệnh nặng một trận. Mãi mới khá hơn một chút, nhưng thân thể bà ấy đã không còn được như xưa. Cứ đến Tết Nguyên tiêu hàng năm, rồi đến tháng ba, bà ấy lại đổ bệnh nặng một trận. Tết Nguyên tiêu là ngày đứa nhỏ mất tích, còn ngày mười bảy tháng ba là sinh nhật của Tiểu Tiểu.
Anh quốc công biết Từ thị trách móc, oán hận ông, nhưng cũng đã tìm kiếm khắp nơi rồi. Những người đến nhận thân đều đã được tra xét kỹ lưỡng, nhưng chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Thẩm Hi Hòa đun một ấm nước nóng.
Anh quốc công mím môi, lên tiếng nói: “Thẩm đại nhân mới tới Thịnh Kinh, chắc hẳn chưa biết, mười bốn năm trước phủ Anh quốc công đã xảy ra một chuyện đau lòng. Ngày đó là Tết Nguyên tiêu, đúng lúc tân triều thành lập, các công tử, tiểu thư trong phủ đều ra ngoài xem lễ hội đèn lồng. Vừa đi, thì nữ nhi của ta… liền không trở về nữa.”
Khuôn mặt Anh quốc công đầy vẻ tang thương. “Tìm kiếm ròng rã đã mười bốn năm nay. Năm ngày trước, nội tử đến Tường Duyên Các mua giấy sao chép kinh Phật và nhang nến cầu phúc, có duyên gặp được vị hôn thê của Thẩm đại nhân…”
Thẩm Hi Hòa bỗng ngẩng phắt đầu nhìn về phía Anh quốc công, hỏi: “Lời này của Trương đại nhân là có ý gì?”
Anh quốc công lắc đầu: “Thẩm đại nhân có lẽ chưa biết, nội tử bi thương đến mức bệnh nặng triền miên, khóc đến hỏng cả mắt. Bà ấy không nhìn rõ mặt mũi, nhưng lại cảm thấy Cố cô nương rất thân thiết, vì vậy ta mới tới đây để hỏi…”
Ông đã phái người đi Quảng Ninh rồi, nhưng có một chuyện cảm thấy rất khó hiểu, vì sao Cố Tiêu lại bị bán cho Thẩm gia, liệu trong đó còn có ẩn tình gì khác không?
Thẩm Hi Hòa nắm chặt hai bàn tay: “Cố gia ở thôn Ninh Hải, huyện Quảng Ninh. Tiểu Tiểu bị bán cho Thẩm gia năm năm trước, đó là vì Cố gia muốn cưới vợ cho trưởng tôn, nên đã bán nàng với giá năm lượng bạc.”
Anh quốc công hỏi: “Nhũ danh của cô nương ấy là Tiểu Tiểu sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu. Anh quốc công lại nói: “Bán năm lượng bạc?”
Năm lượng bạc, là phần lớn gia sản của Thẩm gia. Thẩm Hi Hòa tiếp tục nói: “Nương ta mua Tiểu Tiểu về làm con dâu nuôi từ bé. Thẩm gia nghèo khó, hai năm nay cuộc sống mới khá hơn chút ít, trước đây đối xử với nàng ấy cũng không được tốt lắm.”
Trong lòng Anh quốc công có chút thương cảm. Ông biết Cố Tiêu không nhất định là nữ nhi đã thất lạc của mình. Tình huống lúc đó, giờ cũng không nên nói thêm nhiều làm gì. Nhưng nghĩ đến chuyện nữ nhi của mình bị bán đi với giá năm lượng bạc, mười mấy năm đều phải sống cuộc sống như vậy, thì tim ông liền đau như bị dao cắt vậy.
Thẩm Hi Hòa: “Sau khi cuộc sống của Thẩm gia tốt hơn một chút, Cố gia có tìm đến cửa một lần. Cũng là lúc đó, ta mới muốn lấy lại giấy bán thân từ chỗ nương.”
Còn trước đó, Cố Tiêu đều mang thân phận nô tỳ. Tên nàng là sau này mới sửa, trước đây chỉ có một chữ ‘Tiểu’.
Lời Thẩm Hi Hòa nói đều là sự thật, hắn trước đây đối xử với Cố Tiêu không tốt, mà bây giờ cũng chưa đủ tốt.
“Lão thái thái Cố gia trọng nam khinh nữ, chuyện bán nữ nhi ở nông thôn thì đâu đâu cũng có. Nếu nói về tên, thì còn có rất nhiều cô nương gọi là Tiểu Tiểu, Trương đại nhân vẫn là…” Thẩm Hi Hòa muốn khuyên ông một câu, chuyện này quả thật làm người ta thương tâm, nhưng trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến vậy chứ?
Anh quốc công hiểu, Thẩm Hi Hòa khuyên ông không nên ôm quá nhiều hy vọng. “Không biết sinh nhật của Cố cô nương là năm nào tháng nào?”
“Năm Giáp Tý, ngày 13 tháng 7.”
“Ngày 13 tháng 7, sinh nhật tiểu nữ là ngày mười bảy tháng ba…” Anh quốc công lẩm bẩm trong lòng hai lần. Ông là nam nhân, gánh vác cả gia đình này, nữ nhi mất tích cũng chưa từng khóc, mỗi lần thất vọng cũng không khóc, lúc Từ thị khóc ông cũng không khóc. Nhưng bây giờ, trước mặt Thẩm Hi Hòa, mũi ông lại có chút cay xè.
Anh quốc công lau mặt, rồi nói: “Đa tạ Thẩm đại nhân. Hôm nay ta nợ Thẩm đại nhân một ân tình, ngày sau nếu có yêu cầu gì, cứ nói thẳng.”
Nước đã sôi.
Thẩm Hi Hòa nhìn ấm nước đang bốc hơi nghi ngút, nói: “Trời mưa đường trơn, Trương đại nhân đi thong thả.”
Anh quốc công cầm ô ra ngoài. Mây đen mù mịt khiến người ta khó thở. Không khí u ám bao trùm phủ Anh quốc công đã mười bốn năm, không biết đến bao giờ mới có thể tan đi.
Trở lại phủ Quốc công, Anh quốc công đi thẳng đến chính viện. Trương Linh Dược dẫm nước mưa chạy ra đón: “Phụ thân, sao rồi?”
Mấy vị công tử trong phủ đều đã nhậm chức, người nhỏ nhất là Trương Tranh thì đang ở thư viện. Từ thị sinh bệnh, đều do Trương Linh Dược chăm sóc.
Đối với nữ nhi này, trong lòng Anh quốc công cũng cảm thấy có chút thiệt thòi.
“Thẩm đại nhân cũng không biết gì. Bây giờ chỉ có thể chờ người đi tìm hiểu tin tức về thôi.”
Tiếng mưa rơi tí tách. Hôm qua thời tiết còn ấm áp, mà hôm nay đã se lạnh rồi.
Trương Linh Dược quay đầu nhìn vào trong phòng: “Nếu không thì con đi gặp Cố cô nương, mẫu thân bây giờ…”
Anh quốc công đứng dưới hành lang, góc áo đã ướt đẫm. “Đừng đi vội, cứ chờ tin tức đã. Nếu như không phải, thì lại tốn công vô ích…”
Người của phủ Anh quốc công ngày đêm không ngừng nghỉ, gấp rút lên đường. Cuối cùng cũng đã đến Quảng Ninh trước tháng Tư. Chuyến đi này đã khiến vài con ngựa chết vì kiệt sức.
Mấy người Trương quản gia nghỉ ngơi một lát ở khách điếm, rồi đi tới thôn Ninh Hải.
Thôn Ninh Hải gần biển, bách tính trong thôn kiếm sống bằng nghề đánh cá. Trong thôn có hơn 60 hộ, cứ đi hỏi từng nhà một mới tìm thấy nhà Cố gia ở đâu.
Căn nhà ba gian ba mặt, người nhà Cố gia chen chúc sống với nhau.
Bạch lão thái thái ở trong nhà chính. Phòng bên cạnh dành cho trưởng tôn và tôn tức ở. Các phòng còn lại thì dành cho mấy nhi tử và con dâu ở.
Người ra mở cửa là một tiểu nha đầu khoảng bảy tám tuổi, thắt bím tóc hai bên. Nó ngửa đầu lên, người rụt lại phía sau, hỏi: “Các ngươi là ai?”
Trương quản gia nở một nụ cười: “Trong nhà có người lớn không? Ta có chút việc cần tìm.”
Tiểu nha đầu dựa vào cửa, quay đầu hô một tiếng ‘Nãi nãi’: “Nãi nãi, có người tìm! Nãi nãi!”
Rất nhanh có một giọng nói đanh thép truyền tới: “Kêu cái gì mà kêu, gọi hồn à!”
Bạch thị từ từ đi ra, đôi mắt đảo quanh mấy người Trương quản gia một vòng: “Ai u, mấy vị quý nhân đến đây làm gì? Nơi này của chúng tôi là thâm sơn cùng cốc, làm phiền quý nhân phải tự mình tới đây…”
Trương quản gia đi thẳng vào vấn đề, hỏi: “Xin hỏi Cố Tiêu có ở đây không? Nghe nói nàng ấy là cháu gái của Cố gia ở thôn Ninh Hải.”
“Cố Tiểu?” Bạch thị không rõ những người này định làm gì, chẳng lẽ nha đầu thối kia gặp rắc rối? Đã bán đi rồi thì đừng có đến Cố gia bọn họ mà tìm người. “Không có, không có. Nó đã gả cho người khác rồi, muốn tìm thì đi đến Thẩm gia ở thôn Thượng Dương mà tìm.”
Trương quản gia nhìn sân Cố gia đầy đất đá, phân gà, cũng không có hứng thú vào ngồi. “Vậy là đúng rồi, tại hạ có việc muốn hỏi thăm.”
Bạch thị nghi ngờ hỏi: “Chuyện gì?”
Trước cửa Cố gia có người nhìn vào trong nhà. Bạch thị thích xem náo nhiệt, nhưng không thích để người khác xem náo nhiệt của mình. “Vào nhà nói chuyện.”
Mấy người liếc nhìn nhau, Trương quản gia gật đầu.
Cố gia rất lộn xộn. Trong nhà chính chất đống không ít thứ lộn xộn, bừa bãi. Lại còn có mấy tiểu oa nhi đang chạy nhảy trên mặt đất, đến chỗ đặt chân cũng không có.
Bạch thị rót cho mỗi người một chén nước: “Chuyện gì? Nha đầu kia sớm đã không phải là người Cố gia rồi. Năm năm trước đã gả vào Thẩm gia. Rắc rối mà nó gây ra, vậy thì cũng là do Thẩm gia gia giáo không nghiêm, không có quan hệ gì với lão bà tử ta cả.”
Gả đến Thẩm gia gì chứ, rõ ràng là bị bán cho Thẩm gia mà.
Trương quản gia: “Nhưng ta nghe nói Cố cô nương là bị bán đi.”
Bán đi và gả ra ngoài là hai chuyện không giống nhau. Năm lượng bạc là tiền lễ hỏi. Thẩm gia nói nhất đao lưỡng đoạn, nhưng bà không vui.
“Bán đi hay gả ra ngoài không phải là một sao?” Bạch thị nói: “Thẩm gia muốn mua nha đầu kia về làm con dâu nuôi từ bé, vừa vặn nha đầu kia hợp bát tự.”
Trương quản gia nghe bà ta cứ một câu ‘nha đầu’ lại một câu ‘nha đầu’, trong lòng phiền chán không thôi. Ông nhíu mày: “Nhưng đó là cháu gái ruột của bà mà.”
Nếu như là cháu gái ruột, thì có thể đối xử như vậy sao? Ông thấy trẻ con nhà này có không ít, ra mở cửa là một tiểu cô nương.
“Cháu gái ruột? Ta thiếu cháu gái sao! Ta nuôi nó lớn như vậy, nuôi nấng vô ích sao? Ngươi hỏi tới hỏi lui rốt cuộc là muốn hỏi gì?”
Trương quản gia nói: “Vì sao lại đặt tên cho cháu gái bà là Tiểu Tiểu?”
Mắt Bạch thị đảo quanh một vòng: “Ngươi hỏi, thì dựa vào đâu mà ta phải nói?”