Chương 3: Phải kiếm đủ tiền học phí cho tướng công!

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử

Chương 3: Phải kiếm đủ tiền học phí cho tướng công!

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia đình mười hai miệng ăn khá nhiều, nên trước nay nấu cơm đều phải dùng một nồi lớn.
Khoai lang đỏ, màn thầu trắng, hầm thêm nồi củ cải, Chu thị lấy trong nhà ra bốn quả trứng gà đặt lên nồi hấp.
Một quả là cho Lý thị, hai quả cho cháu trai của phòng lớn, còn một quả khác tất nhiên là cho Thẩm Hi Hòa.
Thấy phòng lớn được hai quả trứng gà, Trần thị cũng hài lòng, trên mặt nở nụ cười, ngay cả khi nhìn Cố Tiêu làm việc cũng thấy dễ chịu hơn.
Khoai lang đỏ và màn thầu trắng nấu rất tốt, lửa cũng nhóm thành thạo, so với ngày thường còn nhanh nhẹn hơn nhiều, xem ra đã thay đổi thật rồi.
Chờ cơm được nấu xong, Chu thị chia cơm cho Thẩm Hi Hòa, hai cái màn thầu một quả trứng gà, còn có một đĩa thức ăn, thêm một cái màn thầu nữa là của Cố Tiêu.
Từ thôn đến huyện thành phải hơn nửa giờ, trở về ăn tất nhiên là không kịp.
Chu thị đưa cái rổ cho Cố Tiêu, “Về sớm một chút, đừng la cà bên ngoài.”
Lúc mua Cố Tiêu về cô mới hơn mười tuổi đầu, hiện tại đã qua ba năm, bằng tuổi Đại Nha của phòng hai, trong lòng Chu thị, Cố Tiêu cũng chỉ là đứa trẻ con.
Cố Tiêu nhận lấy rổ, cô không thể gọi tiếng nương, nên chỉ gật đầu rồi vội vã chạy ra cửa.
Chỉ có một con đường dẫn lên huyện thành, Cố Tiêu vừa đi được nửa đường đã thấy đói bụng.
Thức ăn bình thường trong giỏ lúc này cũng bốc lên mùi thơm phức, trong đó cũng có một cái màn thầu của cô.
Cố Tiêu chưa từng đi con đường này, đường đất khó đi, xa xa cũng chẳng thấy gì phía trước.
Đi huyện thành không biết phải mất bao lâu, nếu bây giờ cô ăn cái màn thầu này, lúc về thì sao đây?
Xách theo rổ, Cố Tiêu không khỏi nhìn đôi tay chân gầy gò của mình, dù có rời khỏi Thẩm gia, cô cũng phải dưỡng cho thân thể mình thật tốt, nhưng mà đi đưa cơm cũng có cái lợi, đó là cô có thể thường xuyên được lên huyện thành nha.
Cố Tiêu trong lòng ước tính thời gian, sau hơn nửa giờ đã thấy người, cô hỏi thăm người qua đường, cuối cùng cũng tìm thấy thư viện.
Trước cửa thư viện có khá nhiều người, phần lớn đều đến đưa cơm.
Các tiên sinh trong thư viện ở huyện thành đều có học vấn rất uyên thâm, dù học phí khá cao, người nhà cũng sẽ cố gắng cho con cái đi học ở thư viện.
Sợ đi đi lại lại lãng phí thời gian, nên học sinh đều ở lại thư viện, nhưng chi phí ăn ở trong thư viện khá tốn kém, nên người nhà đều đúng giờ đến đưa cơm.
Cố Tiêu không biết ai là Thẩm Hi Hòa, nên đứng một bên chờ Thẩm Hi Hòa đến tìm mình, bụng cô đã đói cồn cào, nên liền lấy màn thầu trong rổ ra ăn ngấu nghiến.
Cơm mang cho học sinh đều là những món ngon nhất nhà, Cố Tiêu ngửi thấy mùi thịt thơm lừng bay qua, cô lau miệng một cái, cảm thấy có người vỗ vai mình.
Cố Tiêu quay đầu lại, người đến cao hơn cô cả một cái đầu, dáng người gầy guộc, khuôn mặt tuấn tú, trên người mặc một cái áo vải bố màu xanh lam, cổ tay áo đã giặt đến bạc phếch, trên cánh tay còn có một miếng vá.
Trong sách có nhắc đến, Thẩm Hi Hòa người này phong thái thanh nhã, sáng sủa như trăng rằm, trước kia Cố Tiêu không hiểu, giờ thì đã rõ.
Thấy Cố Tiêu nhìn mình chằm chằm như vậy, Thẩm Hi Hòa quay mặt đi, trong mắt thoáng qua một tia chán ghét và chút không tự nhiên, “Sao hôm nay lại là muội đến?”
Cố Tiêu không biết ngày thường ai đến đưa cơm, nhưng hôm nay mọi người đều bận rộn cả, Chu thị kêu cô đến, cô liền đến, cô biết Thẩm Hi Hòa không thích cô, nên cũng không muốn nói nhiều với hắn, chỉ đưa cái rổ trong tay cho hắn, “Huynh ăn mau đi, ăn xong muội mang rổ về.”
Thẩm Hi Hòa nghẹn họng, hắn ho khan một tiếng, đứng một bên ăn cơm.
Đồ ăn Thẩm gia đưa đến rất đơn giản, thiếu niên mười lăm tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn, nên hắn rất nhanh đã ăn xong, cũng chỉ no được bảy phần bụng.
Cố Tiêu nhận lấy rổ, vừa định quay về, vừa lúc mấy người bạn học của Thẩm Hi Hòa đi tới, ngày thường người đưa cơm đều là người của phòng lớn, bạn học tò mò hỏi một câu, “Tiểu cô nương này là ai vậy? Trước đây sao chưa thấy bao giờ?”
Ở tuổi này, ai cũng không thích mình quá khác biệt so với người khác, chuyện con dâu nuôi từ bé này, Thẩm Hi Hòa chưa bao giờ nói cho ai biết, cũng không muốn để Cố Tiêu đến, hắn nắm chặt các ngón tay, “Muội ấy là……”.