Chương 4: Muội Muội Của Huynh Ấy

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu, rồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác. Những lời muốn nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng, không sao thốt ra được.
Người bạn học nhìn hai người, thắc mắc: “Hả?”
Cố Tiêu hiểu rõ trong lòng, Thẩm Hi Hòa không hề thích cô con dâu nuôi từ bé này. Trong sách có viết, cô con dâu nuôi từ bé tính tình nhút nhát, không biết một chữ bẻ đôi, chỉ có một khuôn mặt ưa nhìn, lại thêm cử chỉ thô bỉ, ích kỷ. Còn nữ chính thì huệ chất lan tâm, tâm địa thiện lương.
Nhưng Cố Tiêu là do Chu thị bỏ ra năm lượng bạc mua về, cho dù Thẩm Hi Hòa không vui cũng chẳng có cách nào...
Thẩm Hi Hòa không muốn thừa nhận cô là con dâu nuôi từ bé, Cố Tiêu cũng chẳng muốn thừa nhận Thẩm Hi Hòa là đồng dưỡng phu đâu.
“Muội là muội muội của huynh ấy.”
Cố Tiêu nói một cách dứt khoát, sau đó cười nói: “Tam ca, trời không còn sớm nữa, muội đi về trước.”
Thẩm Hi Hòa thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cơ thể cũng thả lỏng hẳn. Cố Tiêu nói là muội muội của hắn thì mọi chuyện mới xuôi.
Hắn gật đầu, nhưng Cố Tiêu đã quay đầu rời đi. Người bạn học khoác vai hắn, cười nói: “Muội muội này của huynh sao chẳng giống huynh chút nào vậy, trông có vẻ ngây ngô, hồn nhiên.”
Thẩm Hi Hòa với vẻ mặt lạnh lùng, quay người trở về, nói: “Không được nói bậy.”
————
Trở về vẫn trên con đường cũ, Cố Tiêu dù đã ăn màn thầu nhưng lại càng thấy đói bụng hơn. Nghĩ đến Thẩm Hi Hòa, có thể ăn hai cái màn thầu và một quả trứng gà, cô trước kia không hề cảm thấy trứng gà có gì ngon, nhưng bây giờ cứ nghĩ mãi đến nó.
Trong nhà vẫn còn cơm, nhưng nhà đông người như vậy, chắc chắn sẽ không để lại phần cho cô. Muốn ăn cơm thì phải đợi tới buổi tối.
Cơm trưa đã thế, cơm tối chắc cũng chẳng khá hơn là bao.
Cố Tiêu muốn kiếm tiền, có tiền mới có thể ăn no.
Bây giờ là giữa tháng ba, cỏ cây xanh tươi, chim chóc hót líu lo. Trên đường hoa cỏ khoe sắc, tiếng côn trùng râm ran. Cố Tiêu ngồi xổm bên vệ đường nhìn quanh, trên lá cây có mấy con dế màu xanh đang nhảy qua nhảy lại.
Cố Tiêu vươn tay ngắt vài cọng cỏ xanh mướt, vừa đi vừa đan lồng dế. Đôi tay cô khéo léo, những cọng cỏ dường như đang múa may trên tay cô.
Đầu tiên cô bện một cái đáy tròn, rồi đan lên từng lớp, chiếc lồng dế có hình bầu dục. Phía trên để lại một lỗ nhỏ, xỏ một sợi cỏ qua làm quai cầm để tiện mang theo. Trên đường về, Cố Tiêu tổng cộng làm được hai cái.
Cô đói đến hoa mắt chóng mặt, chỉ mong thời gian trôi nhanh một chút, đợi đến ngày mai đi đưa cơm cho Thẩm Hi Hòa, nhân tiện xem thử lồng dế này có thể bán đi được không.
Cố Tiêu đem lồng dế giấu trong tây phòng. Buổi chiều cô đi theo Chu thị giặt giũ, làm việc nhà, chờ đến buổi tối cũng chỉ được chia một chén cháo.
Cố Tiêu nhìn những người khác, cũng là cháo, nhưng chén của họ đặc hơn chén của cô.
Những người khác đều không chê cháo ít, nên Cố Tiêu cũng không dám nói gì. Chuyện trộm tiền vừa mới qua, cô càng phải cẩn thận làm việc.
Bát cháo chẳng có mấy hạt gạo, ai cũng ăn không đủ no.
Chu thị nói: “Lương thực phải ăn tiết kiệm, qua mấy ngày nữa còn bận gieo trồng vụ xuân. Con cả nhà lão đại đi rửa chén...” Bà lại nhìn Cố Tiêu, Cố Tiêu bề ngoài quả thật rất được, mắt hạnh môi anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay, nhìn thế nào cũng thấy dễ chịu.
Nghĩ đến buổi sáng Cố Tiêu bỏ túi hai văn tiền, Chu thị cảm thấy trong lòng thấy an ủi. “Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi, đừng lãng phí dầu đèn.”
Trần thị cúi đầu dọn dẹp chén đũa. Cố Tiêu rất mệt nên cũng không ý kiến gì, cô đơn giản rửa mặt chải đầu qua loa, liền nằm xuống giường, đặt lồng dế bên gối. Ngay cả trong mơ cũng thấy mình đang bán lồng dế.