Chương 32: Cùng Nhau Đánh Bắt

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vậy cũng không nên đến bờ sông.” Thẩm Hi Hòa nói: “Nước sông sâu lắm, trước kia đã có người rơi xuống sông rồi.”
Cố Tiêu: “Biết rồi, biết rồi, Tam ca, huynh có muốn thả thêm lưới nữa không?”
Cá đang nhảy quẫy trong lưới, Thẩm Hi Hòa sợ lần sau Cố Tiêu sẽ tự mình ra đó nên nói: “Thả thêm một lần nữa rồi về.”
Thẩm Hi Hòa chưa từng đánh lưới bao giờ, lần thả lưới này không bắt được gì ngoài cỏ rác.
Thẩm Hi Hòa thu lưới lại: “Về thôi.”
Họ dùng dây cỏ xỏ qua cá. Thẩm Hi Hòa một mình xách bốn con, Cố Tiêu xách hai con cá cùng với lưới.
Con cá quẫy đuôi, làm cả người Thẩm Hi Hòa ướt sũng.
Cố Tiêu nhếch miệng cười thầm, “Quẫy tốt lắm, cứ cho hắn thay quần áo thêm vài lần đi.” Có lẽ nụ cười khó giấu trong mắt cô bị Thẩm Hi Hòa nhìn thấy, hắn bèn hỏi: “Vui đến vậy sao?”
Cố Tiêu ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời: “Đúng vậy!”
Thẩm Hi Hòa khẽ cong khóe miệng, nhưng rất nhanh lại hạ xuống: “Vậy cũng không được phép một mình ra bờ sông.”
Thẩm Hi Hòa cũng thật nhiều tính, thay quần áo thì muốn cô đi ra ngoài, bờ sông thì không thể tự tiện đến, sáu con cá này nhất định phải để hắn ăn hết.
Cố Tiêu gật đầu lia lịa: “Biết rồi, biết rồi.”
Thẩm lão gia tử và những người khác vẫn chưa ra đồng. Bây giờ trời đang nắng to, sợ sẽ bị say nắng.
Chu thị nhìn ra ngoài: “Tam Lang với Tiểu Tiểu đi đâu vậy?”
Trần thị cũng không biết: “Tam Lang đi tìm Tiểu Tiểu rồi, chắc lát nữa sẽ về.”
Chu thị: “Trưa nắng thế này mà cứ phải chạy ra ngoài.”
Chu thị đứng ngoài cửa đợi, không phải đợi lâu, bà từ xa đã thấy Thẩm Hi Hòa và Cố Tiêu vai kề vai trở về. Thẩm Hi Hòa cao gầy, cao hơn Cố Tiêu cả một cái đầu, trông thật xứng đôi.
Chu thị lại một lần nữa thầm cảm thán mình đã chọn được mối hôn sự quá tốt. Trong lòng bà xao động một hồi, bỗng nhiên phát hiện trong tay hai người họ đều cầm theo đồ vật.
Cố Tiêu bận cả hai tay, không thể vẫy chào, chỉ đành gọi to một tiếng: “Nương!”
Chu thị chăm chú nhìn vào, chà chà, cá đâu ra mà nhiều thế, lại còn những sáu con!
Chu thị đi ra đón: “Hai đứa đi đâu vậy, cái này… từ đâu ra thế!”
Cố Tiêu chạy nhanh đến hai bước, giọng nói vô cùng kích động: “Nương, bọn con bắt được dưới sông đó! Lần này tướng công sẽ nghỉ ở nhà ba ngày, có cái để bồi bổ rồi!”
Chu thị nói: “Bờ sông bên đó có thể tự tiện ra đó sao? Nước sâu lắm, năm ngoái còn có người chết đuối đấy!”
Cố Tiêu: “Nương, suỵt! Cá nhà mình bắt được không thể để người khác biết nha. Con về sau tuyệt đối không đi nữa, nương đừng mắng con nữa.”
Chu thị vừa giận vừa sợ, Cố Tiêu vì Thẩm Hi Hòa mà có thể làm mọi thứ. Bà gọi: “Tam Lang!”
Thẩm Hi Hòa đi ở phía sau, hắn nói: “Nương.”
Chu thị nói: “Đây đều là Tiểu Tiểu đặc biệt vì con mà bắt đó, con không thể phụ lòng thành ý của Tiểu Tiểu được.”
Thẩm Hi Hòa liếc nhìn Cố Tiêu, gật đầu một cái: “Vâng.”
Cố Tiêu ngẩn người một lát, “Thành ý của cô ư? Không nói đến có phải vì Thẩm Hi Hòa hay không, cho dù có, Thẩm Hi Hòa làm sao có thể ghi nhớ công lao của cô chứ.”
Cố Tiêu không bận tâm Thẩm Hi Hòa nghĩ gì, cô mỉm cười, đến bên cạnh Chu thị: “Nương, cá này làm thế nào bây giờ ạ?”
Chu thị cuối cùng cũng nở nụ cười. Cá không cần tiền, hơn nữa có đến sáu con, ăn đến bao giờ mới hết đây chứ. Lần này cả nhà đều có thể được ăn ngon một bữa rồi.
Nhà họ Thẩm khi ăn Tết cũng có cá, với ý nghĩa năm nào cũng dư dả, coi như một điềm lành.
Chu thị thường làm cá bằng cách bỏ vào nồi hầm, cá hầm xong lại có thể ăn thêm mấy ngày. Một con cá có thể ăn được nửa tháng.
Nhưng bây giờ Chu thị biết Cố Tiêu nấu ăn ngon, nào là sườn heo, giò heo, còn có bánh rán hành, nên bà yên tâm giao cho Cố Tiêu: “Con cứ xem mà làm là được.”
Cá phải để đến tối mới làm được. Sáu con cá đều được thả vào bể. Trần thị, Lý thị nhìn mấy con cá này, mắt đều sáng rực lên không ít. Sáu con cá, cộng lại phải mười mấy cân, chắc mình cũng sẽ có phần.