Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chương 42: Mang Cơm (2)
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đến gần giờ Mùi buổi trưa, bên ngoài cửa mới có tiếng động. Tai Chu thị giật giật, vội vàng đi ra ngoài. Quả nhiên, ngoài cửa chính là Thẩm Nhị Lang và mọi người.
Chu thị muốn hỏi nhưng lại không dám. Thẩm Nhị Lang là người ít nói, Lý thị thì không biết diễn đạt ra sao, còn Thẩm Đại Oa chỉ biết cười toe toét.
Chu thị nóng ruột đến mức giậm chân: “Rốt cuộc là bán được hay không bán được vậy!”
Cố Tiêu nói: “Nương, đã bán hết sạch rồi ạ, bán xong là chúng con về ngay.”
Những lời này như vỡ òa trong đầu Chu thị: “Bán hết rồi…” Chu thị cười đến mức mặt rạng rỡ nếp nhăn: “Tiểu Tiêu, mau, bán thế nào, nói rõ ràng cho nương biết.”
Chu thị kéo Cố Tiêu vào nhà, Thẩm Nhị Lang đỡ Lý thị xuống xe. Lý thị vuốt bụng nói: “Chúng ta cũng vào nhà thôi.”
Chu thị bước đi nhanh, Cố Tiêu nói: “Nương, chúng ta bán còn chạy hơn cả quán bánh nướng. Đưa cho tướng công hai cái, chúng con ăn sáu cái, tổng cộng bán được 32 văn tiền. Bột mì lấy từ nhà, giá năm văn một cân, dùng chưa đến hai cân; hai miếng đậu hũ, một văn một miếng; mỡ heo cũng dùng hết sáu văn. Tính ra lời được mười bốn văn. Nếu mang theo nhiều bột mì hơn chút nữa, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.”
Một cuốn bánh thật ra không tốn nhiều bột bằng một cái bánh nướng. Bán chạy là vì bánh to hơn và ngon hơn.
Cải trắng nhà tự trồng, đậu hũ cũng rẻ. Khi cuốn lại nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng thực tế không tốn bao nhiêu tiền.
Hương vị đặc biệt trước hết nằm ở mỡ hành phết trên vỏ bánh. Mỡ hành được làm từ mỡ heo, vừa có vị béo của thịt lại vừa thơm mùi hành.
Thứ hai là ở phần nước sốt. Tương đậu nành do Chu thị tự làm, Cố Tiêu thêm sa tế và mỡ heo vào bên trong.
Hai thứ này cũng là chỗ dùng nhiều tiền nhất.
Chu thị chưa từng mua bánh nướng bao giờ nhưng thấy rất nhiều người vây quanh quán bánh nướng. Vậy mà món của mình bán còn chạy hơn sao? “Tiểu Tiêu à, ngày mai chúng ta làm nhiều chút để bán!”
Cố Tiêu nói: “Chắc chắn phải làm nhiều hơn chứ ạ. Nương, con nghĩ, chúng ta là những người đầu tiên bán bánh cuốn này, nhưng sau này chắc chắn sẽ có người bắt chước làm theo.”
Trên đường đã có vài gia đình bán bánh nướng rồi. Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, Chu thị không thể vui nổi, bà xụ mặt nói: “Đúng là thứ đồ vô liêm sỉ!”
Cố Tiêu: “Ai cũng muốn kiếm miếng cơm thôi, chuyện này cũng khó tránh. Chỉ cần chúng ta làm ăn ngon, khách hàng chắc chắn sẽ tìm đến chỗ chúng ta.”
Chu thị trầm ngâm một lát rồi nói: “Món này nhìn đơn giản, ai cũng có thể học được.” Đến Thẩm Nhị Lang, Thẩm Đại Oa còn có thể cuốn được, những người khác chẳng phải vừa học đã biết sao.
Cố Tiêu kéo tay Chu thị: “Cho nên phải dồn nhiều công sức hơn vào khâu hương vị. Cải trắng, đậu hũ có thể cuốn, thì đương nhiên cũng có thể cuốn những thứ khác như trứng gà, thịt. Bánh lớn có thể cuốn được hết mọi thứ!”
Chu thị đã cầm được tiền, Cố Tiêu nói gì bà liền nghe nấy: “Con cứ xem rồi làm, con nói sao thì nhị ca con sẽ làm vậy! Con chạy tới chạy lui chắc mệt rồi…”
Cố Tiêu lắc đầu: “Có thể kiếm tiền thì con sẽ không mệt đâu. Chúng ta kiếm được nhiều tiền, tướng công có thể ăn uống đầy đủ, yên tâm đọc sách!”
Sáng nay Cố Tiêu có ghé hiệu sách, bán hai cây quạt. Nàng không có thuốc màu, cũng không thể cứ dùng mãi đồ của Trương chưởng quầy được, cho nên một cây quạt bán 200 văn. Nàng giữ lại một trăm văn, vậy là cũng đã để dành được một lượng bạc rồi.
Chu thị tốn năm lượng bạc để mua Cố Tiêu, nhưng nguyên thân đã ở Thẩm gia ăn ở ba năm, nên Cố Tiêu phải gom đủ bảy lượng bạc.
Nếu Thẩm gia sống tốt, vậy thì sau này nàng rời đi cũng sẽ dễ dàng hơn chút.
Chu thị vừa nghe xong, trong lòng hơi chua xót, nói: “Con chỉ nghĩ đến Tam Lang thôi!”
Cố Tiêu cười tủm tỉm, lộ ra hai má lúm đồng tiền, đáp: “Đâu có, con là nghĩ đến nương mới đúng chứ.”
Chu thị cảm thấy thoải mái hơn chút, bà nói: “Các con đều phải nhớ kỹ, chủ ý này là do Tiểu Tiêu nghĩ ra. Sau này nếu cuộc sống tốt hơn, cũng không thể quên ơn Tiểu Tiêu!”
Lý thị lập tức nói: “Nương nói đúng ạ, tất cả đều nhờ vào Tiểu Tiêu cả.”
Sắc mặt Trần thị không được tốt lắm. Thẩm Đại Lang phải làm nghề mộc, Lý thị lại đang mang thai, nàng ta là đại tẩu nên dù sao cũng phải ở lại trông coi nhà.