Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thịt đã sắp hầm xong, lát nữa chỉ cần múc ra tô, sau đó mới hấp màn thầu.
Cố Tiêu vơ củi khô bỏ vào bếp. Chừng này củi chắc cũng đủ rồi.
Trần thị khều nhẹ củi trong bếp, rồi nhìn Cố Tiêu, nhỏ giọng nói: “Tiểu Tiểu, mặt muội dính tro rồi, mau đi rửa đi, lát nữa Tam Lang sẽ về.”
Cố Tiêu đưa tay lau qua, quả nhiên dính tro thật. Nhưng cô rửa mặt thì rửa mặt, có liên quan gì đến Thẩm Hi Hòa chứ.
Trần thị cười nói: “Ở đây đã có tẩu rồi, muội mau đi đi.”
Cách đối xử của Trần thị với Cố Tiêu và Lý thị không giống nhau. Với Lý thị, nàng ta tính toán chi li chuyện nhà, chuyện tiền bạc, nhưng dây đeo tạp dề lại là do Cố Tiêu tìm giúp nàng ta đấy.
Trần thị lớn hơn Cố Tiêu rất nhiều tuổi, tất nhiên là trưởng bối.
Cố Tiêu đứng thẳng dậy, “Vậy muội đi rửa đây.”
Không phải vì Thẩm Hi Hòa, nhưng cũng không thể để mặt dính đầy tro bụi được.
Thẩm Hi Hòa ở ngoài cửa nghe thấy tiếng động, vội vàng lùi ra vài bước, “Ta về rồi. Nhị ca và mọi người vẫn đang ở phía sau……”
Hắn vừa tan học đã đến quầy bánh giúp đỡ, sau đó cùng mọi người về nhà. Nhưng hắn không chờ được, nên vội vàng chạy đi trước vài bước.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn Cố Tiêu, trên mặt cô quả nhiên dính một chút tro bụi, “Tiểu Tiểu, chỗ này dính tro.”
“Ở chỗ này.” Thẩm Hi Hòa vươn tay ra, Cố Tiêu sửng sốt một chút, vội lùi lại tránh né, lấy mu bàn tay xoa xoa mặt, “Muội biết rồi, muội đi rửa đây.”
“……Được, vậy ta đem đồ đạc đi cất trước,” Tay Thẩm Hi Hòa khựng lại giữa không trung, “Đúng rồi, Tiểu Tiểu!”
Cố Tiêu dừng lại, “Làm sao vậy?”
Thẩm Hi Hòa mím môi, “Hôm trước tiên sinh có cho bọn ta làm kiểm tra, ta đạt hạng nhất.”
Thiếu niên đứng ở cửa, lưng thẳng tắp. Ánh mắt hắn đầu tiên dừng lại ở cửa một chút, sau lại dừng ở lu nước trong sân, cuối cùng mới dừng trên mặt Cố Tiêu.
Thẩm Hi Hòa nhìn chằm chằm vào vết tro bụi nhỏ trên mặt cô, “Đề thi thật ra cũng không quá khó, nhưng mà chỉ có một mình ta đạt hạng nhất thôi.”
Thẩm Hi Hòa thấy Cố Tiêu hai mắt cong cong, khóe miệng hắn cũng không nhịn được cong lên.
Cố Tiêu nói: “Tam ca thật là lợi hại! Huynh mau đi nói cho nương biết đi, nương nhất định sẽ rất vui.”
Nếu như Thẩm Hi Hòa thi được hạng nhì, thì Cố Tiêu có lẽ sẽ ngạc nhiên. Dù sao cũng là nam chính trong sách khoa cử, lúc nào mà chẳng thi được hạng nhất chứ.
Thẩm Hi Hòa: “Ừ.”
Cố Tiêu vì sao vẫn còn gọi hắn là Tam ca chứ.
Chuyện ở thư viện, hắn sẽ không nói với Chu thị. Trong lòng hắn biết phải làm như thế nào, nên Chu thị cũng rất yên tâm. Hắn chỉ là muốn nói cho Cố Tiêu……
Giống như ngoài những điều này ra, thì không còn gì để nói nữa.
Cố Tiêu đi đến bên giếng rửa mặt. Một lát sau, Thẩm Nhị Lang và mọi người cũng đã trở lại. Lý thị từ trên xe bước xuống, vừa vào cửa việc đầu tiên chính là đem số tiền kiếm được giao cho Chu thị.
Một buổi sáng, bán được mười sáu cái bánh cuốn chay, sáu cái thêm trứng gà, tám cái thêm thịt, tổng cộng được 42 văn tiền.
Trừ tiền vốn ra, thì lời được khoảng hai mươi văn.
Ở bến tàu, khiêng vác một ngày cũng chỉ được mười văn tiền thôi đấy.
Chu thị hài lòng. Bà càng ngày càng cảm thấy mình chọn được cô con dâu tốt, mà chủ ý này lại là do Cố Tiêu nghĩ ra.
Chu thị nói: “Buôn bán tốt không?”
Lý thị sờ bụng, phải đứng cả một buổi sáng, nàng ta có chút mệt mỏi, “Nương, rất đông khách, cũng có rất nhiều khách quen.”
Bọn họ nấu ăn sạch sẽ, hương vị cũng ngon, giá lại rẻ. Những người đã ăn qua hầu như đều sẽ quay lại mua thêm lần nữa.