Chương 62

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng ngồi trên tràng kỷ một lát, cảm thấy vô cùng khó chịu, bèn mở miệng gọi một tiếng tướng công.
Cửa nhanh chóng bị đẩy ra, Thẩm Hi Hòa bước vào. “Tiểu Tiểu muội gọi ta sao?”
Cố Tiêu đáp: “Muội đau bụng… muốn uống nước ấm.”
“Ta sẽ đi nấu ngay.” Thẩm Hi Hòa xoay người ra ngoài, miệng lẩm bẩm: “Sao bụng lại đau chứ, đau lắm sao…”
Thẩm gia không có thói quen uống nước ấm, đều trực tiếp uống nước giếng lạnh, có lẽ vì thế mà bụng Cố Tiêu mới đau như vậy.
Nước không thể sôi nhanh như vậy, Thẩm Hi Hòa liền đứng canh trước bếp lò, cho thêm rất nhiều củi vào.
Lửa phải lớn thì nước mới nhanh sôi được.
Trời vẫn chưa tối hẳn, mà giường đất đã nóng lên. Chu thị từ trong phòng bước ra, thấy tiểu nhi tử đang dùng nồi lớn nấu nước, bèn hỏi: “Ban ngày ban mặt con nấu nước làm gì?”
Thẩm Hi Hòa quay đầu lại: “Tiểu Tiểu đau bụng, muốn uống nước ấm.”
“Bụng đau?” Chu thị nhíu mày. “Đang êm đẹp sao bụng lại đau…”
Trần thị từ bên ngoài bước vào: “Buổi sáng con đã thấy sắc mặt Tiểu Tiểu không được tốt lắm.”
Chu thị đứng im một lúc, đột nhiên hiểu ra mọi chuyện. “Uống nước ấm thì có tác dụng gì chứ, kêu con đi lấy nước ấm mà con thật sự chỉ đi lấy nước ấm sao?”
Thẩm Hi Hòa bị khói làm cho sặc. “Khụ… vậy phải làm sao?”
Chu thị về phòng lấy đường đỏ, dặn: “Đem gừng cắt nhỏ ra, sau đó băm nát. Ăn hết gừng thì bụng sẽ không đau nữa.”
Trà gừng đường đỏ pha từ một miếng gừng lớn, mùi gừng nồng nặc. Thẩm Hi Hòa chỉ ngửi thôi đã bị sặc. Vì cho nhiều nước nên nấu được hai chén lớn.
Hắn bưng chén đi vào, Cố Tiêu ôm bụng ngồi dậy. “Đây là cái gì?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Là trà gừng đường đỏ, ăn hết gừng bụng sẽ không đau nữa.”
Cố Tiêu trước kia chưa từng bị đau bụng kinh, nên đương nhiên chưa bao giờ uống thứ này. Gừng có thể khử mùi tanh rất tốt, cắt thành miếng nhỏ hầm với thịt còn sợ nhầm mà gắp ăn, giờ lại phải ăn không như vậy sao? Cố Tiêu cảm thấy buồn nôn. “Muội uống nước ấm là được rồi, không cần uống cái này.”
“Phải uống hết, muội nghe lời, uống hết sẽ không đau nữa.” Thẩm Hi Hòa bưng chén, cầm muỗng khuấy khuấy. “Tiểu Tiểu, muội muốn tự uống hay là để ta đút…”
Cố Tiêu dựa người về phía sau, đây là linh đan diệu dược hay sao mà uống xong có thể khỏi ngay? Nhưng giữa việc tự mình uống và để Thẩm Hi Hòa đút, Cố Tiêu thà tự uống còn hơn.
Nàng cầm chén lên uống một ngụm, vừa ngọt vừa cay. Vị rất kỳ lạ khi trôi xuống cổ họng, nàng khó mà nuốt xuống được.
Uống hơn nửa chén, phần còn lại nàng thật sự không thể uống nổi nữa.
Cố Tiêu lau miệng. “Muội cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, muội ngủ một lát là khỏe thôi.”
Thẩm Hi Hòa: “Không được, phải uống hết toàn bộ.”
“Huynh nếm thử xem sẽ biết vị của nó như thế nào,” Cố Tiêu quay lưng lại. “Dù sao muội cũng không uống nữa.”
Cố Tiêu: “……”
Thẩm Hi Hòa nhấp một ngụm, mùi vị thật sự rất kỳ quái. Nhưng vì Cố Tiêu đã uống qua rồi, hắn cũng cảm thấy không khó uống lắm. “Ta uống một nửa, muội lại uống thêm một nửa?”
Cố Tiêu: “……”
Thẩm Hi Hòa lại uống thêm mấy ngụm. “Ta uống hết rồi, còn một chén nữa. Lát nữa muội dậy thì uống tiếp.”
“……”
Trời càng lúc càng tối, Chu thị thấy Cố Tiêu có lẽ sẽ không ra ngoài ăn cơm, bèn nói: “Chúng ta ăn trước đi, chờ Tiểu Tiểu tỉnh dậy thì nấu cho nó một chén cháo nóng.”
Ăn cơm xong, Thẩm Hi Hòa về phòng nhìn Cố Tiêu. Nàng cuộn tròn trên tràng kỷ, có lẽ là rất khó chịu, còn đổ rất nhiều mồ hôi.
Thẩm Hi Hòa cảm thấy tràng kỷ quá nhỏ, chăn cũng mỏng, nên liền ôm nàng lên giường.
Người trong lòng rất nhẹ, không nặng chút nào. Sau này sẽ để Cố Tiêu ngủ trên giường, còn hắn ngủ ở tràng kỷ, dù sao thì hắn 5 ngày mới trở về một lần.
Thẩm Hi Hòa đắp chăn cho Cố Tiêu xong, đi đến tràng kỷ ngồi một lúc. Buổi tối hắn sẽ ngủ ở chỗ này, Thẩm Hi Hòa thử nằm xuống một chút, thấy vẫn ổn.
Hắn ngồi dậy, khi đứng lên thì thấy dưới đệm có một góc giấy.
Trời đã tối đen, bên ngoài có vài tiếng côn trùng kêu vang. Thẩm Hi Hòa sửng sốt, cầm tờ giấy lên.
Trong phòng tối om, Thẩm Hi Hòa nheo mắt lại, phải rất cố gắng mới có thể nhìn ra được trên đó viết gì.
Chữ viết trên tờ giấy rất thanh tú: “Bán mình năm lượng bạc, ba năm ăn ở hai lượng.” Mặt sau là một dãy chữ viết nguệch ngoạc, nào là gạch bỏ rồi thêm vào, thêm vào rồi lại gạch đi.
Đến cuối cùng, là cột tổng cộng: hiện có 129 đồng tiền và 31 văn.
Thẩm Hi Hòa không rõ đây là cái gì, nheo mắt nhìn một hồi lâu.
“Bán mình năm lượng bạc, ba năm ăn ở hai lượng.” Thẩm Hi Hòa rất khó tưởng tượng rằng đây là do Cố Tiêu viết, sao lại có thể chứ.
Tay cầm tờ giấy của hắn khẽ run lên, đầu óc rối bời. “Bán mình năm lượng bạc” đúng là không sai, ba năm trước đây Chu thị đã đưa cho Cố gia năm lượng bạc, rồi đón Cố Tiêu trở về.
Cố Tiêu đã ở Cố gia ba năm cũng không sai.
Đồ ăn, quạt, mấy cái này lại là gì? Nàng đã góp được 129 đồng tiền và 31 văn, nàng ấy…
Thẩm Hi Hòa lại nhìn người trên giường, cổ họng giống như bị thứ gì đó chặn lại, đến cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Thẩm Hi Hòa hoảng hốt một hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu ra. Cố Tiêu nàng đang tích góp tiền, nàng muốn đem tiền trả lại cho Thẩm gia. Tiền bán mình trả xong, tiền ăn ở cũng trả xong, từ đây về sau, sẽ không còn liên quan gì đến cái nhà này nữa.
Nếu không nàng viết mấy cái này để làm gì.
Gió từ bên ngoài thổi vào, khiến toàn thân Thẩm Hi Hòa lạnh ngắt. Tờ giấy trên tay chuyển động theo gió. Hắn cúi đầu, trong miệng đắng ngắt. Nếu bây giờ Cố Tiêu tỉnh lại, sẽ thấy hắn đang cầm tờ giấy trong tay.
Thẩm Hi Hòa dùng đầu lưỡi đè lên hàm trên, ý muốn làm dịu đi vị đắng trong miệng. Cho dù bây giờ trong lòng hắn đang rất loạn, nhưng Thẩm Hi Hòa cũng hiểu rõ, không thể để Cố Tiêu thấy được. Nếu như Cố Tiêu thấy hắn cầm tờ giấy, vậy chắc chắn là hỏng bét rồi.
Thẩm Hi Hòa hít sâu một hơi, nhét tờ giấy lại chỗ cũ.
Gió bên ngoài càng lúc càng lớn, không biết từ lúc nào đã biến thành cuồng phong gào thét. Thẩm Hi Hòa lại nhìn Cố Tiêu thêm một cái, sau đó đứng dậy đi đóng cửa sổ.
Bầu trời bên ngoài không phải tối mà xám xịt. Cuối tháng tư, cành liễu từ lâu đã bị gió thổi rụng rất nhiều lá. Thẩm Hi Hòa đứng trước cửa sổ một lúc, rồi duỗi tay đóng cửa sổ lại.
Cứ như vậy, căn phòng hoàn toàn tối đen.
Hắn không hiểu, Cố Tiêu vì sao phải rời đi chứ? Rõ ràng nàng thích hắn như vậy, rõ ràng rất thích gọi hắn là tướng công, rõ ràng mọi chuyện đều suy nghĩ cho hắn, hi vọng hắn thi đậu công danh, rõ ràng còn chuẩn bị quà mừng sinh nhật, chuẩn bị kinh hỉ cho hắn…
Chẳng lẽ, tất cả đều là giả sao?
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm, ngay sau đó là tiếng mưa rào.
Trời mưa rồi.
Tia chớp xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng căn phòng trong một cái chớp mắt. Thẩm Hi Hòa khẽ nhúc nhích ngón tay, cuối cùng vẫn đứng lên đi đến mép giường dịch chăn cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu trong lúc ngủ mơ vẫn cau chặt mày, hiển nhiên là rất khó chịu.
Thẩm Hi Hòa nhẹ giọng nói: “Muội khó chịu, ta cũng không dễ chịu chút nào.”
Lông mày của Cố Tiêu giật giật, làm Thẩm Hi Hòa căng thẳng đến nỗi tim đập thình thịch.
Hắn lo lắng đề phòng một lúc lâu, thấy Cố Tiêu vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc này mới thả lỏng người.
Thẩm Hi Hòa ngồi ở mép giường, trong lòng thầm buồn bực. Vụng trộm tích góp tiền cũng không phải hắn, muốn âm thầm rời đi cũng không phải hắn, sao hắn phải lo lắng đề phòng chứ? Hắn sợ cái gì…
Thẩm Hi Hòa cười tự giễu: “Đúng vậy, ta sợ cái gì chứ? Chẳng lẽ còn sợ nàng không chịu rời đi sao?”
Thẩm Hi Hòa: “……”
Thẩm Hi Hòa trở về tràng kỷ, xoa xoa mi tâm. Cố Tiêu nàng đã tích góp một lượng chín đồng tiền, còn thiếu năm lượng nữa. Chuyện này chắc chắn không thể để nương hắn biết được, nếu mà biết…
Hậu quả thật không dám tưởng tượng. Ở Thẩm gia không được lén cất giữ tiền riêng. Nếu như bị phát hiện, bị phạt là chuyện nhỏ, nói không chừng còn có thể bị đuổi ra ngoài.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, nhưng trong lòng Thẩm Hi Hòa ngược lại càng ngày càng bình tĩnh.
Còn thiếu năm lượng bạc sao?
Thẩm Hi Hòa ngồi trên tràng kỷ một lúc, lại nghĩ đến một vấn đề khác. Hắn chép một quyển sách mới được hai mươi mấy văn tiền, Cố Tiêu làm thế nào mà tích góp được nhiều tiền như vậy chứ?
Tràng kỷ hẹp dài, bên dưới trống rỗng, được nâng đỡ bằng bốn cái chân.
Thẩm Hi Hòa ngồi xổm xuống, nhìn thoáng qua bên dưới tràng kỷ.
Tầm nhìn không bị cản trở, chỉ thấy bên trong đúng là có không ít đồ vật: gỗ, ống tre, các loại giấy đủ hình dạng…
“……”
Giấu như vậy, đúng là chỉ cần ngồi xổm xuống là có thể nhìn thấy, tay chạm vào là có thể với tới mà.
Cố Tiêu thật cho rằng tất cả mọi người đều lùn giống như nàng vậy sao? Chỗ mà nàng với không tới, thì người khác cũng với không tới sao?
Thẩm Hi Hòa có chút tức giận. Hắn đã phát hiện ra thứ này thì thôi đi, còn phải giúp nàng giải quyết tốt hậu hoạn nữa!
Đúng là, đúng là không thể nói lý được mà.
Thẩm Hi Hòa mím môi, đẩy đồ vật sâu vào bên trong, sau đó nằm lên tràng kỷ. Ngoài cửa sổ mưa rơi lộp bộp, trước kia vào giờ này hắn còn đang đọc sách, bây giờ cũng chẳng đọc vào nữa.
Thời gian còn sớm, Cố Tiêu còn chưa ăn cơm. Nàng đau bụng, hiện tại chắc là vừa đói vừa đau.
Thẩm Hi Hòa ngồi dậy, rồi lại nằm xuống. Quản nàng làm gì chứ? Nàng đã muốn đi, đi được thì tốt, quản nàng làm gì.
Nửa ngày sau, cửa tây phòng được mở ra nhẹ nhàng rồi đóng lại. Thẩm Hi Hòa vo sạch chén gạo nhỏ mà Chu thị để bên ngoài, sau đó cho vào nồi nấu cháo.
Hắn chỉ quản lần này thôi.
Hắn không phải là sợ Cố Tiêu sẽ rời đi, người đã muốn đi thì có giữ cũng giữ không được. Nhưng tưởng tượng sau này Cố Tiêu sẽ ở chỗ nào đó gọi người khác là tướng công, Thẩm Hi Hòa liền…
Nam tử hán đại trượng phu, dám làm dám chịu, sợ thì có gì mà không dám nói ra chứ? Hắn chính là sợ Cố Tiêu rời đi thì sao!
Thẩm Hi Hòa tức giận nghĩ, hắn sẽ liều mạng đối xử tốt với Cố Tiêu, không tin nàng còn muốn đi nữa.
Nhưng nếu Cố Tiêu vẫn muốn đi thì phải làm sao đây?
Thẩm Hi Hòa thầm nghĩ, sẽ không đâu, Cố Tiêu sẽ không đi đâu.
Cháo trong nồi đã nấu xong, Thẩm Hi Hòa múc ra một chén, nghĩ nghĩ rồi lại cầm thêm một cái muỗng.
Cố Tiêu vẫn chưa tỉnh dậy, Thẩm Hi Hòa đưa tay sờ trán nàng. Trán hơi lạnh, cũng không còn ra mồ hôi nữa, mày cũng đã giãn ra, hẳn là không đau nữa rồi, chỉ là môi có chút khô.
Bên ngoài mưa rơi gió giật, ngọn đèn trong phòng lập lòe.
“Tiểu Tiểu…” Thẩm Hi Hòa gọi một tiếng.