Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Tiền đặt cọc và bóng dáng cố nhân
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mưa ba ngày liên tục cuối cùng cũng tạnh. Thẩm Đại Lang mang theo túi hành lý, cùng những người đi làm công dịch trong làng đến con sông cần tu sửa.
Trần thị dù không nỡ, nhưng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần, chăm sóc vườn rau, quét dọn nhà cửa, rồi chuẩn bị bày quán trước cửa thư viện.
Cố Tiêu đã làm xong chiếc ô thứ hai.
Chiếc ô có bảy mươi hai nan dày dặn. Cán ô và nan ô đều làm từ tre nên cầm rất nhẹ.
Mặt ô vẽ hoa lan, vì muốn bán cho quý nữ nên nàng vẽ nhiều hoa cỏ. Cố Tiêu bỏ hai chiếc ô vào giỏ tre, sau đó xách chúng đi huyện thành.
Trương chưởng quầy đã đợi hồi lâu.
Mưa ba ngày, lúc đầu còn cảm thấy ngày mưa thật đẹp, nhưng sau đó cứ mưa mãi thì chỉ còn lại sự phiền lòng.
Ngoài phiền lòng ra, Trương chưởng quầy không khỏi nghĩ không biết Cố Tiêu làm ô thế nào rồi, thời tiết này đúng là rất thích hợp để bán ô.
Cố Tiêu áy náy nói: “Trời mưa thật sự không thể đến được, mưa vừa tạnh là ta lập tức qua đây ngay.”
“Không có việc gì, cô nương. Ô đã làm xong rồi sao?” Trương chưởng quầy nhìn vào giỏ tre phía sau lưng Cố Tiêu, hận không thể lấy ra xem ngay.
Cố Tiêu gật đầu: “Ừ, đã làm xong, còn có ba cây quạt xếp.”
Cố Tiêu buông giỏ tre xuống, sau đó lấy ô ra. Một cây vẽ mưa bụi mênh mông, cán tre là hoa lan thanh u.
Bên dưới cán dù có treo kết như ý màu xanh đen. Nếu người cầm ô di chuyển nhẹ nhàng, tua rua trên kết như ý sẽ đong đưa qua lại.
Trương chưởng quầy thở dài một tiếng: “Rất tốt.”
Hắn cầm lấy một chiếc ô, xoạt một tiếng mở ô ra. Hắn nhìn nan ô và mặt ô rồi nói: “Thật đúng là 72 nan. Cô nương, những chiếc ô giấy dầu trên phố, nhiều nhất cũng chỉ có 28 nan. Bảo sao không chắc chắn bằng chiếc ô này.”
Trương chưởng quầy muốn sớm một chút cho người đi Thịnh Kinh, sớm một chút đem ô bán đi.
Hắn để ô xuống, từ túi tiền lấy ra hai lượng bạc: “Đây là tiền đặt cọc.”
“Trương chưởng quầy, cái này...” Cố Tiêu không nhận. Từ quạt đến ô, nếu không có Trương chưởng quầy, tuyệt đối nàng sẽ không bán được nhiều tiền như vậy. Nàng có thể chờ đến một tháng sau, không cần tiền đặt cọc.
“Cô nương. Tiền đặt cọc nên đưa, làm ăn buôn bán chính là đạo lý này. Chờ bán được ô lại xem nên đưa thêm cho cô nương bao nhiêu.” Trương chưởng quầy thích những món đồ tinh tế mà Cố Tiêu có thể làm ra.
Muốn làm ăn lâu dài, trước tiên phải chân thành. Người Thịnh Kinh chỉ mua những món đồ tốt, nếu không phải là vật hiếm có khó tìm, sao có thể lọt vào mắt xanh của các quý nhân chứ.
Trương chưởng quầy nghĩ, nếu được thì sau này sẽ hợp tác lâu dài với Cố Tiêu, như vậy chẳng phải là lợi cả đôi đường hay sao.
Cố Tiêu nhận lấy bạc, chân thành nói: “Đa tạ Trương chưởng quầy.”
Trương chưởng quầy lắc đầu: “Ta xem quạt thế nào.”
Mấy ngày nay Cố Tiêu làm quạt, ngoại trừ quà sinh nhật tặng cho Thẩm Hi Hòa ra, còn dư lại ba cây, tất cả đều ở đây.
Hai cây quạt xếp bình thường, cán quạt có điêu khắc nhánh cây, mặt quạt là chim tước. Một cây khác thì mặt quạt để trống.
Chiếc quạt còn lại mới là độc đáo nhất. Mặt quạt không phải làm bằng giấy, thậm chí có thể nói là không có mặt quạt.
Vì nan quạt cực kỳ mỏng, được chạm khắc hoa văn rỗng, cán quạt nối với nhau bằng một sợi dây mảnh màu trắng. Khi mở quạt ra, hiện lên hình ảnh một mỹ nhân đang cầm đèn lồng.
Đôi mắt và lông mày của mỹ nhân rũ xuống, những ngón tay mảnh khảnh đang cầm chiếc đèn lồng cung đình. Tua rua màu vàng nhạt. Thứ này đâu phải làm cho các công tử chứ, rõ ràng là để bán cho các tiểu thư khuê các mà.
Trương chưởng quầy chưa thấy qua chiếc quạt nào như vậy. Thành Thịnh Kinh cũng không có, đây là độc nhất vô nhị!
Cố Tiêu nói: “Nếu như dùng sợi chỉ tốt hơn thì tốt rồi, bóng người sẽ thấp thoáng khi ẩn khi hiện.”
“Như vậy đã rất tốt rồi. Vậy thì, Cố cô nương, quạt cũng đưa đi Thịnh Kinh đi. Đợi bán xong, thì lại đưa thêm tiền cho cô nương.”
“Tất cả nghe theo sự sắp xếp của Trương chưởng quầy.” Cố Tiêu cảm thấy lần này chắc chắn có thể tích góp đủ bảy lượng bạc, có lẽ còn nhiều hơn nữa. Nếu nhiều hơn, nàng có thể đi thuê nhà ở rồi.
Trương chưởng quầy đưa tiền của hai cây quạt trước, một cây 300 văn, một cây khác 200 văn. Còn cây quạt chạm rỗng kia thì đưa nửa lượng bạc tiền đặt cọc. Lần này, trong tay Cố Tiêu đã có thêm ba lượng bạc.
Đây chính là ba lượng bạc nha, cộng lại thì đã gần năm lượng bạc rồi. Trong tay Chu thị cũng chưa chắc có nhiều tiền như vậy đâu.
Cố Tiêu mua thuốc màu xanh lục và xanh lá mạ. Thuốc màu rất quý, cộng thêm dao rọc giấy, tổng cộng tiêu hết nửa lượng bạc.
Ô có thể làm từ từ, nhưng sắp đến mùa hè rồi, thứ được dùng nhiều nhất chính là quạt: quạt xếp, quạt tròn, và cả quạt lụa nữa.
Nhưng mà Cố Tiêu không mua nổi lụa, cũng không làm nổi quạt lụa.
Những thứ khác cũng có thể làm, giống như đèn kéo quân, giá bút, ống đựng bút, đều có thể bán được.
Cố Tiêu đến tiệm vải mua một túi vải vụn, sau đó lưu luyến nhìn hai tấm vải lụa, hỏi: “Cái này bán thế nào?”
Cố Tiêu đã tới tiệm vải không ít lần, bán dây đeo, bán khăn tay, mua chỉ, nên chủ tiệm vải cũng nhận ra nàng: “Mười lượng bạc một tấm.”
Cố Tiêu trầm mặc một lát rồi nói: “Ta muốn ba thước vải bông, thêm nửa cân bông gòn.”
Lụa sa tanh đợi sau này nàng có thể mua nổi rồi.
Một lượng bạc đã tiêu hết hơn một nửa, giữ lại một trăm văn cho chẵn, vậy là nàng đã tích góp được bốn lượng rồi.
Còn hơn một trăm văn có thể dùng, Cố Tiêu suy nghĩ một chút, mua năm thước vải dệt màu xanh nhạt. Chu thị có thể mặc, Thẩm Hi Hòa cũng có thể mặc.
Cố Tiêu từ tiệm vải đi ra, xách theo đồ đạc về Thẩm gia. Sau khi nàng đi, trên đường có hai người lén lút theo sau, đi từ xa, rồi theo đến cổng thành.
“Nương, đó không phải là nha đầu thối Cố Tiêu kia sao!”
Người đang nói chuyện mặc áo lam, đầu đội ngọc quan, lông mày nhíu chặt, trên trán hằn sâu ba nếp nhăn, mắt sưng vù, trong mắt đầy tơ máu đỏ.
Đứng cạnh hắn là một phụ nhân nhỏ gầy, nhìn bóng dáng Cố Tiêu mà khóe mắt đỏ hoe. Hai người này chính là mẫu thân Triệu thị của Cố Tiêu và huynh trưởng Cố Trình Viễn.
Triệu thị lôi kéo tay áo Cố Trình Viễn: “Không phải, con nhìn nhầm rồi.”
Cố Trình Viễn lắc đầu: “Không thể nào nhìn nhầm được, chắc chắn là Cố Tiêu. Sao nó lại mua nhiều thứ như vậy?”
Triệu thị run rẩy, nói: “Thật sự không phải đâu... Đã ba năm rồi, nương cũng... đã quên hình dáng nó trông như thế nào rồi.”
Cố Trình Viễn hừ một tiếng: “Nương khóc cái gì. Con cũng không nói là muốn làm gì. Đó cũng là muội muội của con, con trở về nói cho nãi nãi biết.”
Cố Trình Viễn hất Triệu thị ra, vừa đi vừa nói: “Cũng không biết sao nó lại có tiền. Ta chính là ca ca của nó...”
Triệu thị bị hất đến lảo đảo, bà lau nước mắt rồi nhanh chóng đuổi theo.
Cố gia ở thôn Ninh Hải phía tây Quảng Ninh. Ba năm trước đây lão bà tử Bạch thị của Cố gia bán Cố Tiêu với giá năm lượng bạc cho tôn tử cưới vợ, tất cả mọi người đều biết.
Ký giấy bán thân, đó chính là đoạn tuyệt mọi quan hệ sau này, không còn liên quan gì nữa.
Cố Trình Viễn xoa cằm, nghĩ thầm: đâu phải nói đoạn tuyệt là có thể đoạn tuyệt được. Quan hệ thân thích vẫn nên thường xuyên qua lại chứ.
Giọng Triệu thị nghẹn ngào: “Con còn muốn thế nào? Đã thành ra như vậy con còn muốn thế nào...”
Cố Trình Viễn nói: “Nương, đã có lệnh phải đi làm công dịch, nương muốn con phải đi chịu khổ chịu mệt sao? Hay là nói nương vẫn còn coi nó là nữ nhi của người? Nó vẫn còn coi người là nương sao, ba năm rồi cũng chưa từng đi tìm người a.”
Triệu thị hơi hé miệng, ánh mắt nhìn đi nơi khác.
————
Cố Tiêu không hề hay biết chuyện này. Nàng về đến nhà, trước tiên mang vải bông và bông gòn vào tây phòng, sau đó cầm tấm vải dệt màu xanh nhạt đi tìm Chu thị.
“Nương, con mua năm thước vải về, người xem may quần áo có được không?”
Chu thị nghe vậy, liền biết Cố Tiêu lại tiêu tiền lung tung rồi: “Quần áo vẫn còn mặc tốt, con mua vải làm gì!” Quần áo của Tam Lang vá víu ít nhất, còn có thể mặc rất lâu nữa.
Cố Tiêu nói: “Ta thấy màu này rất hợp với nương nên mua về. Màu xanh nhạt, nương nhìn thử xem.”
Chu thị cả người cứng đờ: “Cái này, là mua cho ta sao?”
“Đúng vậy.” Cố Tiêu trải tấm vải ra, năm thước vải hơn một mét sáu, có thể làm một bộ quần áo, còn có thể dư ra một ít vải.
Chu thị ngồi trên giường đất, vươn tay sờ tấm vải dệt, rất mỏng: “Ta mặc vải tốt như vậy làm gì... Để làm quần áo cho Tam Lang đi.”
Cố Tiêu đáp: “Tướng công không thiếu quần áo, chỗ nào rách con cũng đã vá lại hết rồi. Tấm vải này là mua cho người. Sau này nếu muốn may quần áo cho tướng công thì lại tích góp tiền mua là được.”
Cố Tiêu cảm thấy những gì nàng nói thật là quá khéo léo. Không chỉ nói rằng vải là mua cho Chu thị, không liên quan gì đến Thẩm Hi Hòa, mà còn chỉ ra rằng hiện tại nàng không có tiền, muốn mua thì phải tích góp thêm.
Chu thị cầm vải ngó trái ngó phải: “Mua cái này làm gì, phí tiền, chỉ biết tiêu tiền lung tung.”
Chu thị vẫn không nỡ làm quần áo cho mình, Cố Tiêu phải khuyên mãi bà mới đồng ý.
Cất tấm vải đi, Chu thị lấy ra 30 văn tiền: “Ngày mốt là sinh nhật Tam Lang, con đi mua ít thịt, mọi người cùng nhau ăn.”
Đáng lẽ mưa ba ngày nay, không đi bày quán nên không kiếm được một văn tiền nào, Chu thị không nghĩ sẽ đưa nhiều như vậy. Nhưng được một tấm vải đẹp như thế, bà đột nhiên chịu chi rồi.
Cố Tiêu nhận tiền, nói: “Cảm ơn nương!”
“Phải cảm ơn con...” Chu thị mím môi cố gắng nhịn cười. Cố Tiêu cầm tiền trực tiếp đưa cho Đại Oa.
“Một cân thịt, một cân xương sườn, cộng thêm một bộ gan heo, đúng không tiểu thẩm!” Thẩm Đại Oa vẫn còn nhớ rõ hương vị món gan heo xào kia, vừa tê vừa cay lại vừa thơm, hắn đã ăn hết hai cái màn thầu lớn đấy.
Mua mấy thứ này cũng đúng, Cố Tiêu liền gật đầu: “Mua những thứ này đi.”
Hôm sinh nhật làm sáu món ăn cũng đủ rồi. Sườn nướng, xào gan heo, thịt heo hầm miến, dưa chuột. Hai món còn lại không bằng đi bờ sông vớt hai con cá về? Hình như vớt qua một lần thì cá trong sông thông minh hơn rồi, lần thứ hai thả lưới ngoài cỏ ra thì không vớt được gì.
Lưới cá đan bằng cỏ rất dễ gãy nên không dùng được nữa. Cố Tiêu túm thêm vài cọng cỏ, đan lại lưới đánh cá. Giăng lưới vài lần, cuối cùng cũng vớt được một con cá.
Hai cân cá thật ra cũng không ít, nhưng không đủ cho Thẩm gia đông người như vậy, một con căn bản là không đủ ăn.
Cố Tiêu thở dài, một con thì một con, có còn hơn không.
Con cá này phải được giữ cẩn thận trong bể, chỉ sợ Thẩm Hi Hòa chưa về mà nó đã chết mất rồi.
Vào ngày 3 tháng 5, Thẩm Hi Hòa từ thư viện về nhà, đi theo Thẩm Nhị Lang và Đại Nha cùng nhau trở về.
Tính ra đã năm ngày không gặp Cố Tiêu. Không phải Thẩm Hi Hòa tính toán chi li, mà là Cố Tiêu nàng căn bản không hề nghĩ đến việc đến thư viện gặp hắn.
Thẩm Hi Hòa từ trong miệng Thẩm Đại Oa biết được, Cố Tiêu không chỉ một lần đi tới huyện thành, nhưng mà cũng không đi thư viện nhìn hắn lần nào.
Thẩm Hi Hòa hít sâu một hơi. Nàng không đến thì không đến, người muốn đi, sao lại để ý đến hắn chứ.
Đại Nha đi cạnh Thẩm Nhị Lang. Nữ nhi rất mẫn cảm, nó cảm thấy tiểu thúc hình như không được vui cho lắm.
Thẩm Hi Hòa thật ra cũng rất vui, tức giận thì tức giận, dù sao thì năm ngày mới về nhà một chuyến, Cố Tiêu còn chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn đấy.
Nhưng cũng không biết nàng có quên quà sinh nhật hay không.
Về đến nhà, Thẩm Hi Hòa đứng ngoài cửa, chậm chạp không bước vào.
Vừa vặn Thẩm Đại Oa từ trong phòng đi ra: “Tiểu thúc làm gì vậy, vào nhà a.”
Trong phòng vọng ra tiếng Chu thị: “Tam Lang đã trở lại sao?”
Thẩm Hi Hòa: “Ân, con đã trở về.”
Chu thị mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, trên tóc còn bôi dầu, dùng một cây mộc trâm búi gọn tóc, trông sạch sẽ gọn gàng. Bà nói: “Trở về là tốt rồi, mau dọn dẹp một chút.”
Thẩm Hi Hòa liếc mắt nhìn về phía cửa, như vô tình hỏi: “Nương, Tiểu Tiểu đâu rồi?”
Chu thị đáp: “Tiểu Tiểu nó hôm qua may bộ quần áo này cho ta. Sáng nay thì chuẩn bị đồ ăn trưa, bây giờ đang nướng cá đấy.”