Chương 68

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Hi Hòa tới một nơi như thế này.
Trên bàn trưng bày những món đồ kẹp tóc vô cùng bắt mắt, nào là trang sức bạc, ngọc bích, rồi trên tường còn treo rất nhiều trang sức vàng.
Đồ đạc nhiều đến mức khiến người ta hoa mắt, nhưng vì Thẩm Hi Hòa không có nhiều tiền nên hắn chỉ nhìn thẳng vào những bông hoa lụa.
Những bông hoa được làm bằng vải lụa, đủ màu sắc, còn có cả loại bằng vải xô. Thẩm Hi Hòa không dám nán lại lâu, vội hỏi giá. Hoa cài đầu làm từ sợi tơ trông rất đẹp nhưng cũng đắt hơn, ba mươi văn một bông, còn hoa lụa thì mười hai văn một bông.
Thẩm Hi Hòa chọn một bông hoa cài đầu bằng sa mỏng màu vàng như lông ngỗng, hai bông hoa lụa màu hồng, trả tiền rồi vội vàng trở về thôn Thượng Dương. Dọc đường đi, tim hắn cứ đập thình thịch.
Về đến nhà, Thẩm Hi Hòa lập tức cất món đồ vào ngăn tủ trong tây phòng.
Thấy Thẩm Hi Hòa về hơi muộn, Chu thị không nhịn được cằn nhằn: “Hôm nay sao lại về muộn thế?”
Tim Thẩm Hi Hòa vẫn chưa ổn định lại, vội đáp: “Có chút việc nên bị chậm trễ ạ.”
Chu thị: “Vậy con nhanh đi tắm rửa đi, rồi lát nữa ăn cơm.”
Thẩm Hi Hòa theo bản năng tìm Cố Tiêu. Nàng đang bưng một đĩa bánh bao từ bếp ra, đĩa có sáu cái bánh, trông trắng trẻo, mập mạp.
Nhưng Thẩm Hi Hòa lại chú ý đến búi tóc của Cố Tiêu, chỉ dùng một cây trâm gỗ cố định, đầu trâm hình con thỏ, trông rất sinh động và đẹp mắt.
Hắn chỉ hy vọng Cố Tiêu sẽ thích bông hoa cài đầu kia.
Thẩm Hi Hòa đã về, Chu thị liền đưa tiền mua một cân thịt heo.
Nhà đông người, một cân thịt chắc chắn không đủ ăn, nên Cố Tiêu bỏ thêm tiền riêng của mình vào, mua thêm một cân thịt nữa. Nàng nhờ người bán thịt băm nhỏ thịt heo, rồi thêm cải trắng và củ cải vào, làm thành bánh bao nhân thịt heo.
Đầu tiên là nhào một chậu bột mì lớn rồi ủ, sau đó nắn bột thành các viên tròn nhỏ. Một mẻ bột có thể nắn ra mười mấy cái bánh, rồi đem hấp lửa lớn khoảng 45 phút, kết quả là những chiếc bánh bao hấp ra vừa to vừa tròn.
Trần thị lau tay, nói: “Ta không nắn được nhiều bánh như vậy, bánh bao đẹp đều là do Tiểu Tiểu làm, còn mấy cái xấu là của ta.”
“Ăn bánh bao thì quan tâm gì đến xấu đẹp chứ, ăn ngon là được rồi.” Cố Tiêu xoa tay, “Mau tới ăn đi, bánh bao phải ăn nóng mới ngon.”
Cả nhà ngồi quanh bàn. Mấy ngày nay kiếm được gần nửa lượng bạc, hai hôm trước đã ăn thịt xào, hôm nay lại được ăn bánh bao nhân thịt. Chu thị cầm lấy một cái, nói: “Mau ăn đi.”
Chu thị không muốn Cố Tiêu làm mấy món này. Thịt hầm ăn mới đã hơn, nếu chỉ ăn nhân thì làm sao sánh bằng việc ăn cả miếng thịt lớn chứ.
Bây giờ không cần phân chia khẩu phần ăn nữa, mọi người đều chờ Chu thị và Thẩm lão gia tử động đũa trước thì mới bắt đầu ăn cơm.
Cố Tiêu vội vàng cầm lấy một cái. Thẩm Hi Hòa suy nghĩ một chút, vẫn là cầm lấy một cái bánh trông đẹp mắt.
Vừa cắn một miếng, thì đã nếm được vị thịt thơm ngon đậm đà, vỏ bánh mềm xốp và mỏng, nhân thịt nhiều, hương vị của rau cũng rất ngon.
Có lẽ là bởi vì bỏ nhiều củ cải và cải trắng vào, cho nên bánh bao có rất nhiều nước, lớp vỏ mỏng thấm đẫm nước nhân.
Thực sự rất ngon, bánh cuốn hay bánh nướng nhân thịt bán bên ngoài cũng không thể nào sánh bằng.
Vỏ và nhân bánh ăn cùng nhau, còn phải lấy chén hứng nước nhân chảy ra. Ăn xong một cái liền không nhịn được mà lấy thêm cái thứ hai.
Trần thị thấy ăn rất ngon, liền nói: “Nương, người thấy liệu nếu đem bánh bao đi thư viện bán thì có được không? Con nghĩ mấy học sinh đó cả ngày đều ăn bánh cuốn, chắc là ngán lắm rồi.”
Mặc dù Trần thị có thể ăn được hai cái, nhưng lại ngại không dám ăn quá nhiều, nên chỉ ăn một nửa, nửa cái còn lại thì cho Nhị Nha.
Chu thị đặt đũa xuống bàn, nói: “Cái gì cũng muốn làm, cũng phải xem ngươi có đủ khả năng không! Trong nhà có hai cái nồi, một cái lão nhị dùng, một cái thì ngươi cầm đi rồi, lấy đâu ra nồi để hấp bánh bao nữa! Không bán bánh cuốn nữa à?”
Trần thị cười gượng gạo: “Con chỉ là thuận miệng nói thôi……”
Làm một cái nồi phải tốn một lượng bạc, một ngày được mấy chục văn, nửa tháng tiền kiếm được cũng không có một lượng bạc đâu.
Chu thị liếc Trần thị một cái: “Cái gì cũng muốn làm… đừng có mà mới kiếm được một ít tiền thì đã không biết trời cao đất rộng là gì. Cái gì cũng muốn mua, nếu buôn bán dễ làm như vậy thì ai còn đi trồng trọt nữa, tất cả đều đi làm ăn buôn bán hết là được rồi.”
Chu thị cảm thấy làm người thì phải biết thân biết phận, không thể ăn trong chén nhìn trong nồi được.
Trần thị thở dài một tiếng: “Con dâu đã hiểu.”
Khi bọn họ nói chuyện, Cố Tiêu cũng không lên tiếng mà ăn liên tiếp hai cái bánh bao lớn.
Nếu không phải là đã ăn no, thì cô còn có thể ăn thêm cái thứ ba nữa.
Khẩu phần ăn của người Thẩm gia càng lúc càng lớn, phụ nữ ăn hai cái, đàn ông có thể ăn ba cái, cũng may là Cố Tiêu đã hấp nhiều.
Thẩm Hi Hòa ăn xong cái thứ hai, hắn thấp giọng nói với Cố Tiêu: “Ta chia cho muội nửa cái nữa.”
Cố Tiêu nói: “Muội ăn no rồi.”
Mặc dù giọng nói của Thẩm Hi Hòa rất nhỏ, nhưng người một nhà ngồi rất gần, nên ai cũng có thể nghe thấy được.
Chu thị nhíu mày: “Làm gì đấy!”
Cố Tiêu lập tức ngồi thẳng lưng. Thẩm Hi Hòa giải thích nói: “Con ăn không hết một cái, nên muốn chia cho muội ấy một nửa.”
Chu thị: “Tiểu Tiểu nếu muốn ăn thì ăn thêm một cái, còn cần con chia cho sao?”
Thẩm Hi Hòa: “…… Nương nói phải.”
Cố Tiêu thật sự đã ăn rất no. Trần thị cười nói: “Bây giờ Tam Lang đã biết thương người khác rồi, không còn giống như trước kia nữa.”
Thẩm Hi Hòa bị nói đến mức đỏ cả tai. Chỉ là một cái bánh bao thôi mà, vậy mà đã là biết nghĩ cho người khác rồi sao.
Chu thị khinh thường mà hừ một tiếng: “Nó thì biết cái gì!”
Cũng không phải Chu thị khoe khoang, bà đối xử với Cố Tiêu còn tốt hơn cả thằng con trai cục mịch này của mình.
Cố Tiêu ho khan một tiếng. Thẩm Hi Hòa bị làm sao vậy? Trên bàn có nhiều bánh bao như vậy, đều là do cô làm, nếu cô muốn ăn thì sẽ tự lấy, còn cần hắn tới lấy cho sao.
Phỏng chừng là ăn không hết, cho nên mới muốn chia một nửa cho cô.
Ăn cơm xong, Trần thị dọn dẹp chén đũa. Cố Tiêu đã nấu bữa trưa, còn Lý thị bụng đã lớn, nàng ta cố gắng làm những gì có thể.
Lý thị bây giờ đã mập hơn một chút, không còn là người gầy trơ xương mà bụng to, nhìn thấy đã làm cho người ta sợ hãi như trước đây nữa.
Mỗi lần mua thịt đều được tặng mấy khúc xương, tất cả đều dùng để nấu canh cho nàng ta uống. Mỗi ngày một quả trứng gà, thỉnh thoảng còn được ăn thịt, lúc có mang Đại Nha cũng không được như vậy đâu.
Ngoài việc quán xuyến việc nhà, nàng còn thêu khăn tay, rồi nhờ Cố Tiêu đem đi bán. Tiền kiếm được thì phần lớn đưa cho Chu thị, phần nhỏ hơn thì tự mình giữ lại. Bây giờ cũng đã được hơn một trăm văn rồi.
Lý thị ngượng ngùng để Trần thị rửa bát một mình, nói: “Đại Nha, đi giúp đại bá nương của con rửa chén đi.”
Đại Nha dạ một tiếng: “Con đi liền đây!” Trên mặt con bé đã có da có thịt hơn. Buổi trưa đi ra ngoài, Thẩm Nhị Lang sẽ cho nó ăn bánh cuốn kẹp thịt, cứ ăn như vậy, cả người cũng dần có da có thịt rồi.
Cố Tiêu trực tiếp trở về phòng. Thẩm Hi Hòa có ở nhà thì cô không thể nào làm ô và quạt xếp được rồi, vậy thì buổi chiều có thể ngủ một giấc thẳng cẳng.
Cố Tiêu cảm thấy thoải mái hơn trước kia rất nhiều. Lần trước cô may quần áo cho Chu thị, Chu thị yêu thích vô cùng, bây giờ cô làm gì cũng chỉ là mở một mắt nhắm một mắt mà thôi.
Trong mắt Chu thị, cô chính là một nàng dâu biết quan tâm chăm sóc người khác nhất. Thẩm Hi Hòa cũng không còn nhìn cô không vừa mắt nữa, cũng đã có thể nói chuyện đàng hoàng với nhau rồi.
Quả nhiên là nếu muốn được lợi từ người khác thì trước tiên phải trả giá mà.
Thẩm Hi Hòa đi theo vào. Hắn mở tủ quần áo ra, hít sâu một hơi rồi lại đóng tủ quần áo lại.
“Tiểu Tiểu, trâm gỗ trên đầu muội……” Thẩm Hi Hòa ngượng nghịu nói: “Rất đẹp.”
Cố Tiêu sờ lên đầu. Vốn dĩ ban đầu cô cài một cây trâm gỗ trơn tuồn tuột không có gì, sau đó cô đổi lại một cây trâm khác, ở đầu trâm có chạm khắc một con thỏ nhỏ.
So với cây trước đó thì trông đẹp hơn nhiều.
Mắt nhìn của Thẩm Hi Hòa còn khá tốt đó.
“Muội cũng cảm thấy nhìn khá đẹp.” Cố Tiêu mỉm cười, đợi Thẩm Hi Hòa đi ra ngoài thì cô sẽ được ngủ ngon giấc rồi.
Thẩm Hi Hòa đi tới bên cạnh giường, nhẹ giọng nói: “Tiểu Tiểu, muội có thể giúp ta lấy quần áo từ trong ngăn tủ ra hay không?”
Cố Tiêu hỏi hắn: “Thế vừa nãy huynh làm gì?”
Còn không phải là tìm quần áo sao, mở ngăn tủ ra mà cái gì cũng không lấy, bây giờ thì kêu cô đi lấy sao? Thẩm Hi Hòa nói: “…… Ta tìm không thấy, muội tìm giúp ta đi mà.”