Cơn Đau Bất Chợt

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tiêu cũng chỉ có thể làm vậy, hôm nay Thẩm Hi Hòa được nghỉ, nàng phải nấu cơm trưa, rảnh rỗi thì lại khắc chữ.
Bụng Lý thị đã lớn lắm rồi nên không cần làm việc, nàng ngồi một bên, còn Trần thị thì phụ giúp Cố Tiêu.
Thịt nạc dùng sống dao đập dập, rồi băm nhuyễn, nêm muối, hành lá, tỏi băm cho vừa ăn, thêm chút dầu mè, thế là phần nhân đã xong.
Dùng muỗng múc nhân bỏ vào nồi nước sôi, từ từ nặn thành viên. Nước sôi thêm một lát là thịt viên chín, vậy là món canh thịt viên đã hoàn thành.
Giò heo rửa sạch cho vào nồi, nêm muối, hành, gừng và tỏi cho vừa ăn, hầm thêm hai canh giờ nữa, đảm bảo thơm ngon.
Làm xong mấy món này thì xào thêm một đĩa đậu đũa nữa, sau đó cả nhà liền chờ Thẩm Nhị Lang và Thẩm Hi Hòa về.
Thẩm Nhị Lang về sớm hơn, “Tam Lang có chút việc, sẽ về muộn, nó nói Tiểu Tiểu không cần ra đầu thôn đón đâu.”
“……”
Chu thị nói: “Vậy thì đợi thêm một lát nữa, hôm nay buôn bán có tốt không?”
Thẩm Nhị Lang gật đầu, việc buôn bán mỗi ngày đều không khác biệt nhiều. Chỉ bán bánh cuốn, dù ngon đến mấy cũng có lúc sẽ ngán. “Bán được một trăm linh bảy văn, kiếm lời được hơn sáu mươi văn đấy.”
Chu thị rất hài lòng, kiếm được tiền là tốt rồi. Mệt thì đúng là có chút mệt, nhưng mà kiếm tiền nuôi gia đình thì sao không mệt được chứ.
Tiền kiếm được giao cho Chu thị, sau khi đợi mười lăm phút thì Thẩm Hi Hòa cũng về.
Thẩm Hi Hòa nhỏ giọng nói với Cố Tiêu: “Năm quyển sách muội đưa cho ta đã bán đi rồi.”
Năm quyển “300 bài thơ” này, lần trước bán nửa lượng bạc một quyển, được hai lượng năm đồng bạc. Cố Tiêu đã xem sổ sách, Đa Bảo Các ở Thịnh Kinh, một quyển “300 bài thơ” bán đến tám lượng bạc, ước chừng lần này giá sẽ tăng lên một chút.
Cố Tiêu nói khẩu hình miệng: “Bao nhiêu?”
Thẩm Hi Hòa nắm lấy tay của Cố Tiêu, ở lòng bàn tay của cô viết số hai.
Một quyển được hai lượng bạc.
Trương chưởng quầy là người làm ăn, có thể bán được sách là bản lĩnh của hắn. Nếu còn cho thêm tiền nữa thì sẽ vượt quá giá trị của sách rồi.
Cố Tiêu gật đầu, dù sao thì tiền kiếm được cũng có một nửa là của nàng, không lỗ chút nào.
Động tác của hai người rất nhỏ nên cũng không kinh động đến người khác. Sau khi ăn cơm trưa xong, Thẩm Hi Hòa cầm tay nải đi vào đông phòng.
Chu thị nhìn số bạc Thẩm Hi Hòa mang về, ánh mắt bất động, bà khô khốc nói: “…… đều là bán sách kiếm được sao?”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Chưởng quầy hiệu sách nói mấy quyển sách kia bán rất chạy, nên cho con thêm nhiều chút.”
Chu thị đếm bạc, vừa đủ mười hai lượng. Việc in sách này quả thật là một công việc tốt, khó trách dù có đập nồi bán sắt cũng phải cho con cái đi học.
Chu thị giữ lại mười lượng, “Đọc sách có nhiều chỗ phải dùng tiền, con cầm lấy đi.”
Thẩm Hi Hòa liền đem hai lượng bạc bỏ vào trong ống tay áo.
Chu thị nhìn nhi tử ngốc nhà mình, nói: “Đừng chỉ lo cho bản thân mình, cũng mua chút gì đó cho Tiểu Tiểu đi. Chẳng phải con nói đều là do Tiểu Tiểu khắc chữ sao, khắc được chữ trên miếng gỗ cũng không phải chuyện dễ dàng.”
Cho dù Chu thị không nói thì Thẩm Hi Hòa cũng biết, nếu như không có Cố Tiêu, thì căn bản sẽ không có số bạc này.
Hắn không lấy tiền, toàn bộ đưa cho Cố Tiêu cầm.
Thẩm Hi Hòa từ đông phòng đi ra ngoài, đem mơ mua ở chợ về đưa cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu cắn một cái, vị chua chua ngọt ngọt, “Tiền đã đưa cho nương rồi sao?”
“Đưa rồi, tiền này muội cầm đi.” Thẩm Hi Hòa đặt lên bàn hai lượng bạc.
“Nương cho?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Ừ.”
Cố Tiêu hỏi: “Huynh cũng cầm một ít đi, còn có nhiều chỗ cần dùng đến tiền.”
“Ta vẫn còn, muội muốn mua cái gì thì cứ mua,” Thẩm Hi Hòa duỗi tay xoa nhẹ đầu Cố Tiêu, “Ta ra ngoài đồng một lát.”
Cố Tiêu bỏ hai lượng bạc vào trong túi tiền, nhét vào dưới tràng kỷ, sau đó lên giường ngủ một lát. Trời nóng, Cố Tiêu vừa ngủ được một lát đã bị nóng đánh thức, cũng may nước giếng bên ngoài rất mát.
Vào mùa hè, thứ mà người ta muốn nhất chính là băng, nhưng băng là thứ mà những nhà có tiền mới có thể dùng. Tiêu thạch ở y quán cũng không hề rẻ.
Cố Tiêu chỉ có thể làm nhiều thêm mấy cây quạt, giúp xua tan nắng nóng.
Dù trời có nóng đến đâu thì công việc vẫn phải làm. Nàng làm giá đèn cả một buổi trưa, đến chạng vạng, Thẩm Hi Hòa và Thẩm lão gia tử từ ngoài đồng về.
Cơm tối là cháo loãng, cháo vừa mới múc ra nên vẫn còn nóng hổi. Chu thị nhân cơ hội này liền mở lời nói: “Hôm nay Tam Lang mang về nhà mười lượng bạc.”
Tiền của Thẩm gia đều do Chu thị quản, bọn Thẩm Đại Lang cũng không biết trong nhà rốt cuộc có bao nhiêu tiền, nhưng trong lòng cũng biết đại khái.
Chu thị mặc bộ quần áo màu xanh lá kia, khí định thần nhàn nói: “Đây là do hai người bọn Tam Lang in sách kiếm được. Nhà Đại Lang và Nhị Lang, một tháng kiếm được hơn một lượng bạc, mà Tam Lang một tháng này đem về nhà hơn mười lượng bạc, vẫn là đọc sách hữu dụng hơn.”
Trần thị nhìn Thẩm Đại Lang, lại nhìn hai nhi tử, vừa muốn nói gì đó thì Chu thị đã liếc nàng một cái, nói: “Các ngươi cũng đừng có nói ta bất công. Lão đại, lão nhị đều đã đọc qua sách, ngay cả đại oa, nhị oa cũng đã học vỡ lòng, học được bốn năm năm rồi.”
“Nếu như cố gắng học tập, thì dù có đập nồi bán sắt cũng sẽ cho các ngươi được đi học.”
Thẩm Đại Oa gãi đầu, “Cháu thật đúng là không có thiên phú đọc sách, nhị oa nó……”
Lời còn chưa nói xong, đã bị Trần thị hung hăng liếc xéo một cái.
“Sau này hài tử đến tuổi thì đưa đi thư viện đi, có thể học thêm mấy năm thì cứ học.” Chu thị chuyển chủ đề, “Còn có một chuyện nữa, là chuyện trước đây nhà lão đại đã đề cập qua.”
Chu thị nói: “Bánh cuốn không đủ để các ngươi bán, vậy thì nghĩ cách làm thêm vài món mới đi, mì sợi, cơm chiên, bánh bao, thích làm gì thì làm. Lão bà tử ta cũng mặc kệ, sẽ cho mỗi nhà các ngươi hai lượng bạc làm tiền vốn.”
Một cái nồi sắt giá một lượng bạc, còn dư lại thì để dùng sau này.
Chu thị nói xong, cũng mặc kệ phản ứng của mọi người trên bàn, liền nói: “Được rồi, ăn cơm đi.”
Cái này giống như trời đang nắng nóng bỗng xuất hiện một tiếng sét vậy, Chu thị thế mà lại bỏ tiền ra cho bọn họ làm buôn bán.
Trần thị tất nhiên nguyện ý kiếm thêm chút tiền, cho dù mình không được cầm, nhưng dù sao cũng là người một nhà, so đo quá nhiều ngược lại không tốt.
Chuyện này liền quyết định như vậy. Ăn cơm xong, Thẩm Hi Hòa về phòng đọc sách, vừa đọc đã đọc đến tận khuya.
Cố Tiêu đã ngủ say.
Thẩm Hi Hòa khẽ kéo tay Cố Tiêu, sau đó trở lại trên tràng kỷ ngủ. Nằm được một lát hắn liền ngồi dậy, lấy túi tiền ở dưới đệm ra, bên trong nhiều thêm hai lượng bạc.
Một tháng này, Thẩm Hi Hòa vẫn luôn mang tiền về nhà, có khi là mấy chục văn, có khi là nửa lạng bạc vụn, Cố Tiêu không tiêu một đồng tiền nào.
Bỏ vào bao nhiêu, thì bây giờ vẫn còn nguyên.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn túi tiền, hắn biết Cố Tiêu đang khách khí với hắn. Nàng không cần tiền mà hắn cho, cho dù tiền này là do nàng kiếm được.
Thẩm Hi Hòa đột nhiên cảm thấy có chút bất lực, Cố Tiêu đối xử với hắn rất tốt, nhưng mà cái tốt này cũng không khác gì cách nàng đối xử với mọi người trong gia đình.
Thiếu niên chưa biết nếm mùi sầu muộn, nhưng bây giờ Thẩm Hi Hòa thật sự đang phát sầu.
Thẩm Hi Hòa nghĩ không ra, đang chuẩn bị đi ngủ thì bỗng nhiên nghe thấy giường bên kia truyền đến hai tiếng rên.
Thẩm Hi Hòa lại ngồi dậy, hắn đi qua bên đó, thấy Cố Tiêu đang nằm nghiêng, hai tay ôm bụng, lông mày nhíu chặt. Vừa đưa tay chạm vào thì thấy tay và trán đều lạnh ngắt.
Thẩm Hi Hòa giữ chặt tay Cố Tiêu, “Tiểu Tiểu?”
Cố Tiêu mở mắt ra, đây đã là lần thứ ba rồi. Lần trước có nguyệt sự Thẩm Hi Hòa không ở nhà, nàng nằm trên giường một ngày, nhưng lần này còn thê thảm hơn.
“…… Muội đau bụng quá.” Cố Tiêu môi trắng bệch, “Rất đau.”