Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Chăm Sóc Đêm Khuya
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Tiêu toát mồ hôi lạnh, nói khẽ: “Muội muốn uống nước ấm…”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Ta đi nấu ngay đây, muội chờ một lát nhé.”
Thẩm Hi Hòa vẫn nhớ rõ phải nấu trà gừng đường đỏ. Hắn cho đường đỏ và gừng băm nhuyễn vào nồi, sau đó quay lại phòng xem Cố Tiêu.
Cố Tiêu vừa xuống giường thay quần áo, may mà nàng mua được nhiều vải bông. Nàng ôm bụng, đổi sang tư thế khác.
Bụng nàng đau quặn từng cơn, lúc đau thì chỉ hận không thể đập đầu vào tường, lúc không đau thì lại thấy eo mỏi chân rã rời, không còn chút sức lực nào.
Cố Tiêu hít sâu một hơi, nghĩ chắc là do ban ngày uống nước lạnh nên bây giờ mới đau đến thế này.
Thẩm Hi Hòa đẩy cửa bước vào, sờ trán Cố Tiêu rồi lại sờ tay nàng, hỏi: “Vẫn còn đau lắm sao? Sao tay muội lại lạnh như vậy?”
Giọng Cố Tiêu rất nhỏ, khẽ đáp: “Đau…”
“Nước đợi thêm một lát là được rồi, uống xong sẽ không đau nữa đâu.” Thẩm Hi Hòa đắp chăn mỏng lên người Cố Tiêu, dặn: “Đắp thêm chăn để người ra mồ hôi.”
Cơn đau ập đến khiến Cố Tiêu không thốt ra được lời nào. Thẩm Hi Hòa ngồi ở mép giường, vỗ vai Cố Tiêu rồi nói: “Ta đi xem nước đã nấu xong chưa.”
Chỉ hơn một chén nước nên sôi rất nhanh. Trà gừng đường đỏ nấu xong có vị gừng rất nồng. Cố Tiêu đã uống qua nên biết uống xong sẽ không đau nữa, nàng cố chịu đựng sự khó chịu mà uống hết một chén.
Nước gừng vừa cay vừa có chút ngọt. Nếu biết là sắp tới nguyệt sự, nàng đã tuyệt đối không chạm vào nước giếng rồi. Cố Tiêu nói: “Muội không sao rồi, huynh đi ngủ đi.”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Ta còn chưa buồn ngủ, ta ở lại với muội.”
Thẩm Hi Hòa ngồi ở mép giường, nói: “Muội ngủ đi.”
Cố Tiêu không ngủ được. Nước gừng chỉ trị cảm chứ không phải linh đan diệu dược, uống vào là bệnh trừ ngay được. Nàng nói: “Ngày mai huynh còn phải đi thư viện nữa, muội thật sự không sao rồi, huynh đi ngủ đi.”
“Vẫn còn đau sao?” Thẩm Hi Hòa nhíu mày. Hắn thấy mặt Cố Tiêu không còn chút máu, đang mùa hè mà tay nàng lại lạnh như băng.
Cố Tiêu mím môi rồi lắc đầu.
Thẩm Hi Hòa hỏi: “Xoa một chút có thể đỡ hơn không?”
Lời này vừa nói xong, Cố Tiêu trừng lớn hai mắt, bốn mắt nhìn nhau với hắn, hỏi: “… Huynh nói cái gì?”
Thẩm Hi Hòa do dự một chút, bàn tay cách một lớp chăn đặt lên bụng Cố Tiêu, nói: “Xoa một chút có lẽ sẽ đỡ hơn.”
Mùa hè chăn mỏng, chỉ có một lớp bông. Một tay Thẩm Hi Hòa chống xuống giường, một tay xoa bụng cho Cố Tiêu.
Cũng không biết là do tác dụng của chén nước gừng kia, hay là do Thẩm Hi Hòa, mà Cố Tiêu cảm thấy hình như không còn đau nhiều như vậy nữa.
“Có khá hơn chút nào chưa?”
Cố Tiêu khẽ gật đầu, nói: “Hình như đã đỡ hơn rồi, không còn đau nữa.”
Thẩm Hi Hòa khẽ cười, nói: “Vậy là tốt rồi.”
Cố Tiêu nghĩ nàng cũng có thể tự xoa được. Thẩm Hi Hòa không phải nói đợi nàng ngủ rồi sẽ đi sao? Vậy thì nàng cứ để Thẩm Hi Hòa tưởng rằng nàng đã ngủ là được rồi.
Cố Tiêu nhắm mắt lại, cố gắng hô hấp đều đều. Bụng không đau nhiều như vậy nữa, nàng cũng không còn khó chịu nữa.
Một lúc sau, nàng cảm giác động tác của Thẩm Hi Hòa dừng lại. Trong lòng Cố Tiêu thở phào nhẹ nhõm, bây giờ thì được rồi, Thẩm Hi Hòa phải đi rồi.
Ai mà ngờ, Thẩm Hi Hòa chỉ là thay đổi phương hướng, rồi lại tiếp tục xoa bụng cho nàng.
Cố Tiêu ngày mai không có việc gì làm, có thể ở trên giường nằm một ngày cũng được. Nhưng Thẩm Hi Hòa sáng sớm đã phải đi thư viện rồi, còn phải đi học nữa. Trong đầu Cố Tiêu toàn là nghĩ mấy thứ này, đột nhiên, nàng cảm giác được Thẩm Hi Hòa nắm lấy tay nàng…
Tay của Thẩm Hi Hòa rất nóng, rất ấm áp, so với tay nàng thì ấm hơn nhiều…
Cũng may là Thẩm Hi Hòa cũng nghĩ như vậy, hắn nắm tay Cố Tiêu, cũng không buông ra.
Bấc đèn dầu trên bàn khẽ đung đưa. Thẩm Hi Hòa cúi đầu nhìn Cố Tiêu, thấy nàng hình như đã ngủ rồi.
Cũng không biết sao lại thế này, tay nàng lại lạnh như vậy. Hắn cũng chỉ biết có hai lần, nếu như tháng nào cũng như thế này, thật đúng là chịu tội mà.
Thẩm Hi Hòa muốn đi y quán hỏi một chút, có nên uống một chút thuốc bổ hay không. Thuốc tuy rằng uống vào rất đắng, nhưng uống xong thì sau này sẽ không đau nữa.
Cố Tiêu chắc là sẽ không thích uống. Nếu như nhà ở huyện thành, thì hắn có thể về nhà mỗi ngày, nhìn chằm chằm Cố Tiêu uống thuốc, sau đó sẽ mua mứt hoa quả cho nàng ăn.
“Tiểu Tiểu…” Thẩm Hi Hòa khẽ gọi một tiếng, “Còn khó chịu không?”
Cố Tiêu không đau nữa. Thẩm Hi Hòa thật là tốt, nàng đã khá hơn nhiều so với lúc đầu rồi. Nhưng nàng đang giả bộ ngủ nên không thể nói chuyện được.
Cố Tiêu không trả lời, Thẩm Hi Hòa liền nghĩ rằng nàng thật sự ngủ rồi.
Không đau nữa thì tốt. Thấy Cố Tiêu đau như vậy, trong lòng hắn cũng rất khó chịu, rất muốn đau thay cho nàng.
Thẩm Hi Hòa thở phào nhẹ nhõm, khẽ giọng nói: “Nếu có thể đau thay muội thì tốt rồi. Tiểu Tiểu… Muội vì sao lại đem túi tiền nhét ở dưới tràng kỷ chứ? Nếu như muội không cần, thì ta liền cầm đi mua thuốc vậy.”
Đã hai lần rồi mà đau đến nỗi không nói nên lời, hẳn là phải đi y quán xem một chút, mua chút thuốc bổ về. Thuốc tuy đắng, nhưng uống vào thì không đau nữa, hơn nữa, hắn cũng sẽ mua mứt hoa quả đem về.
“Muội đến nước gừng cũng không muốn uống, vậy thì càng không muốn uống thuốc rồi. Nhưng mà thuốc đắng dã tật.”
Thẩm Hi Hòa nhỏ giọng nói: “Vậy thì ta đây sẽ nhìn muội uống, dù sao thì muội cũng không cần tiền trong túi tiền… Muội sau này cũng đừng khách khí với ta như vậy. Ta nói cưới muội thì nhất định sẽ cưới muội, chúng ta là hôn phu hôn thê của nhau, muội khách khí làm cái gì.”
Thẩm Hi Hòa nghĩ thầm, may mà Cố Tiêu đã ngủ rồi, nếu như nghe thấy được nhất định muốn đánh hắn.
Hắn xuống giường thổi đèn. Thẩm Hi Hòa không yên tâm lắm, liền nằm ở mép giường xoa bụng cho Cố Tiêu.
Cố Tiêu không dám cử động. Nàng nghe thấy những lời của Thẩm Hi Hòa sớm đã quên bụng còn đau rồi.
Thẩm Hi Hòa nói chuyện này để làm gì? Cái gì mà không cần khách khí với hắn, cái gì mà lấy tiền đi mua thuốc? Nàng đang tốt đẹp, uống thuốc làm gì chứ.
Hơn nữa cái gì mà sau này sẽ cưới nàng? Bọn họ vì sao lại thành hôn phu hôn thê rồi? Thẩm Hi Hòa rốt cuộc bị sao vậy.
Đầu óc Cố Tiêu rối bời, giống như có mười mấy sợi chỉ đang quấn vào nhau, tìm không thấy đầu sợi.
Nàng thậm chí còn muốn mở mắt ra, đi hỏi Thẩm Hi Hòa xem, rốt cuộc là có ý gì chứ.
Cố Tiêu khẽ nhúc nhích. Người bên cạnh hô hấp đều đều, tay vẫn còn đặt ở trên bụng nàng, chắc là đã ngủ say rồi.
Nàng trở mình, quay mặt vào tường, không biết suy nghĩ trong bao lâu, đầu óc mê mê tỉnh tỉnh, sau đó thì từ từ chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay thật không dễ dàng. Thẩm Hi Hòa nằm ở mép giường ngủ hơn hai canh giờ, Cố Tiêu thì gắt gao dựa vào tường. Một chiếc giường rộng bốn thước mà chính giữa còn có thể nhét thêm một người vào.
Buổi sáng khi tỉnh dậy, cả người Thẩm Hi Hòa cực kỳ cứng ngắc.
Hắn dùng mu bàn tay thăm dò trán của Cố Tiêu, thấy không còn lạnh như vậy nữa thì mới yên tâm. Hắn nhẹ chân nhẹ tay thu dọn đồ đạc, lại cầm túi tiền để ở dưới tràng kỷ lên, sau đó từ tây phòng đi ra ngoài.
Cố Tiêu không muốn tiêu tiền, vậy thì mua thuốc đi, đem cơ thể điều dưỡng thật tốt, thì sau này mới không đau nữa.
Nhiêu đây tiền đem đi mua thuốc chắc là có thể uống được rất lâu.
Tối qua Cố Tiêu ngủ muộn, nên hôm nay cũng dậy muộn hơn. Bụng nàng cũng không khó chịu nhiều như vậy nữa.
Bên ngoài ánh mặt trời chói mắt. Nàng nhắm mắt lại một lúc, mơ hồ nhớ lại tối hôm qua Thẩm Hi Hòa xoa bụng cho nàng đến nửa đêm, còn nói rất nhiều lời.
Đầu nàng nặng trĩu. Thu thập xong, nàng từ tây phòng đi ra ngoài. Chu thị thấy nàng ra, nói: “Cháo vẫn giữ ấm ở trong nồi, đem hâm nóng lại đi. Mấy ngày nay đừng chạm vào nước lạnh, muốn uống nước ấm thì đun nước lên mà uống.”