Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử
Thẩm Hi Hòa lo lắng, Cố Tiêu hiến kế
Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặt Cố Tiêu lập tức nóng lên. Tối qua nàng đau bụng, sao Chu thị lại biết được nhỉ, lẽ nào Thẩm Hi Hòa đã nói? Rất nhanh sau đó Chu thị đã nói: “Tam Lang nói bụng con đau, bảo ta sáng nay đừng gọi con, ta vừa nghĩ đã biết là chuyện gì rồi, may mà hắn còn biết nấu nước gừng.”
Cố Tiêu xoa xoa lỗ tai, “Nương……”
“Mau đi ăn cháo đi, nếu còn khó chịu, lát nữa ta sẽ nấu thêm một chén nữa cho con, uống xong sẽ ổn thôi.” Chu thị thấy sắc mặt Cố Tiêu không tốt lắm, “Con đừng làm việc nữa, lên giường nằm nghỉ đi.”
Chu thị bây giờ đã có việc phải làm, trong nhà có thêm mười sáu con gà con, bà phải cho chúng ăn. Gạo kê trong nhà cũng không còn nhiều, bà phải đi mua thêm của nhà khác.
Cố Tiêu gật đầu, đi hâm nóng cháo, lại gắp thêm củ cải và dưa muối trong hũ ra. Cả đêm trằn trọc khó chịu, bụng nàng trống rỗng. Khi cháo nóng vào bụng, cả người nàng liền sảng khoái hẳn.
Bụng không đau nữa nàng liền về phòng làm đèn kéo quân, làm một lúc thì không kìm được mà nhớ tới lời Thẩm Hi Hòa nói.
Thẩm Hi Hòa sẽ không thật sự lấy tiền đi mua thuốc đó chứ? Cố Tiêu xoa tay, đi đến bên cạnh tràng kỷ, nhấc tấm đệm lên, túi tiền đã biến mất.
Cố Tiêu: “……”
Nàng cho rằng Thẩm Hi Hòa chỉ đang nói đùa, không ngờ hắn lại thực sự cầm đi rồi. Hắn… Sớm biết thế, nàng đã không vờ ngủ rồi.
Cố Tiêu đặt đệm xuống, nàng nên nói gì mới tốt đây? Đau bụng thì chỉ cần tránh chạm nước lạnh là được, cần gì phải uống thuốc chứ. Thẩm Hi Hòa đến y quán, chắc cũng bị đại phu đuổi về thôi.
Vừa nghĩ đến Thẩm Hi Hòa, Cố Tiêu liền nhớ tới những lời nói kia.
Cưới nàng làm vợ.
Lần đầu tiên nghe thấy nàng chỉ coi như lời nói đùa, Thẩm Hi Hòa lại nói thêm lần thứ hai.
Thẩm Hi Hòa vì sao lại muốn cưới nàng chứ, là bởi vì thích nàng sao? Thẩm Hi Hòa dường như đã khác trước rất nhiều, biết gắp thức ăn cho nàng, còn biết chăm sóc nàng.
Cố Tiêu ngồi ở trước bàn, nhìn giá đèn của đèn kéo quân vẫn chưa làm xong, khẽ thở dài một hơi.
Thẩm Hi Hòa đối xử với nàng rất tốt, xoa bụng cho nàng, nấu trà gừng đường đỏ cho nàng. Nhưng mà, hắn là Thẩm Hi Hòa, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ xán lạn.
Cố Tiêu vứt cảm động ra sau đầu, nàng chỉ muốn kiếm tiền sống qua ngày bình yên mà thôi, không giống như Thẩm Hi Hòa.
Có thể là Thẩm Hi Hòa thích nàng một chút, chỉ một chút thôi.
Cố Tiêu chỉnh đốn lại tâm trạng của mình, chuyên tâm làm đèn kéo quân. Trong khi đó, Thẩm Hi Hòa tranh thủ buổi trưa, đi một chuyến đến y quán.
Giữa trưa người trong y quán không nhiều lắm, rất yên tĩnh. Thẩm Hi Hòa đi vào, lão đại phu liếc nhìn hắn một cái, “Bất tiện chỗ nào?”
Thẩm Hi Hòa vội vàng nói: “Không, không phải ta, là vị hôn thê của ta. Tháng nào nàng ấy cũng đau bụng… Ta muốn bốc một ít thuốc để nàng ấy điều dưỡng cơ thể.”
Lão đại phu hiểu rõ là chuyện gì, “Khám bệnh chữa bệnh, còn phải để người khác đến thay sao, chưa từng nghe thấy bao giờ.”
Thẩm Hi Hòa, “Quấy rầy rồi.”
Lão đại phu thấy Thẩm Hi Hòa là người đọc sách, liền nói: “Nữ tử cung hàn thể nhược không phải là bệnh, tuổi còn trẻ, không cần phải uống thuốc, dù sao thuốc cũng có ba phần độc. Gừng trị hàn, táo đỏ bổ khí huyết, không chạm vào đồ lạnh, tháng sau sẽ không đau nữa.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, “Đa tạ.”
“Mỗi ngày dùng nước ấm ngâm chân, lâu dần, hàn khí sẽ được loại trừ. Đây cũng không phải bệnh nặng gì, ngươi cũng không cần phải lo lắng như vậy.”
Thẩm Hi Hòa: “Ta không có.”
Lão đại phu: “Ngươi không có, vậy mà vội vàng chạy tới y quán làm gì, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì to tát.”
Lỗ tai Thẩm Hi Hòa nóng lên, “Chỉ cần chú ý những cái này là được sao?”
Lão đại phu nghĩ nghĩ, rồi nói: “Có một số người mang thai sinh con xong sẽ không đau nữa.”
Thẩm Hi Hòa: “……”
Thẩm Hi Hòa nói đúng sự thật: “Là vị hôn thê, vẫn chưa thành thân.”
Lão đại phu vuốt râu rồi nói, “Ôi, cái trí nhớ của ta này. Vậy ngươi lấy một ít ngải cứu về đi, mỗi ngày ngâm chân với nước ngải cứu, có thể điều hòa chứng cung hàn. Mấy ngày này cũng đừng đụng vào đồ sống, lạnh và cay, chú ý điều dưỡng thân thể, thì sẽ không đau nữa.”
Thẩm Hi Hòa gật đầu, vội vàng quay về thư viện, giao túi ngải cứu cho Trần thị.
Trần thị trong lòng giật thót, “Trong nhà có người bị bệnh sao?”
Thẩm Hi Hòa nói: “Không phải là thuốc để uống, mà là dùng để ngâm chân, phiền đại tẩu mang về cho Tiểu Tiểu.”
Trần thị hiểu ra, “Vậy tẩu sẽ mang về giúp đệ, đệ còn có lời gì muốn nhắn không?”
Người ở trước cửa thư viện đã sắp giải tán, Thẩm Hi Hòa nghĩ, bốn ngày nữa mới có thể trở về, nếu không thì nói luôn bây giờ đi, “Đại tẩu, phiền tẩu nói với Tiểu Tiểu, mấy ngày này không được uống nước lạnh, tốt nhất cũng đừng chạm vào, mỗi buổi tối thì dùng nước ngải cứu ngâm chân, đồ cay cũng không được ăn, nên nghỉ ngơi nhiều… Nếu muội ấy không nghe, thì tẩu cứ nói, không nghe thì chịu khổ cũng là muội ấy, lần sau sẽ còn đau nữa.”
Thẩm Đại Oa: “…… Tiểu thúc, thúc cũng thật là dài dòng.”
Trần thị trừng mắt nhìn Đại Oa một cái, “Con biết gì mà nói linh tinh! Tam Lang đệ yên tâm, đại tẩu nhất định sẽ chuyển lời giúp đệ.”
Thẩm Hi Hòa: “Cám ơn tẩu.”
Thẩm gia.
Cố Tiêu ăn trưa xong thì nằm trên giường ngủ một giấc tới chiều. Giấc này nàng ngủ rất ngon, eo và chân không còn đau nữa, bụng cũng thoải mái hơn nhiều, nhưng tay vẫn lạnh.
Cố Tiêu đẩy cửa đi ra ngoài, Trần thị vẫy tay với nàng, “Tiểu Tiểu, Tam Lang có gửi đồ về cho muội, là túi ngải cứu dùng để ngâm chân, còn nói là muội phải uống nhiều nước ấm, không được chạm vào đồ lạnh, không được ăn cay.”
Trần thị và Lý thị đang ngồi chung một chỗ, mặt Cố Tiêu hơi nóng lên. Chỉ là có nguyệt sự thôi, sao Thẩm Hi Hòa cứ phải làm cho mọi người đều biết chứ, rốt cuộc là nàng hiểu hay là hắn hiểu hơn nàng chứ.
Cố Tiêu: “Muội đã khá hơn nhiều rồi.”
Trần thị vui vẻ nói, “Tam Lang còn nói nếu muội không nghe, thì lần sau sẽ còn đau nữa. Đây cũng không phải lời nói khó nghe gì, nghe cũng không sai đâu, so với đau đến nỗi không xuống giường được thì tốt hơn nhiều.”
Lý thị cũng nói theo: “Đại tẩu nói đúng đấy, Tam Lang cũng là vì muốn tốt cho muội thôi. Nếu trong lòng không có muội, thì sao đang ở thư viện còn chạy đi mua ngải cứu chứ.”
Cố Tiêu đem túi ngải cứu đặt vào trong phòng, cầm theo một cái ghế nhỏ đi hái rau cùng Trần thị và Lý thị.
Trần thị nói: “Rau trong nhà có rất nhiều, muối chua một ít, phơi khô một ít, vậy thì không cần sợ mùa đông không có đồ ăn nữa.”
Dưa chuột, củ cải, đậu que, trong vườn rau trồng không ít. Trần thị và mọi người đã làm rất nhiều năm rồi. Rau muối chua ăn rất giòn và ngon.
Cố Tiêu nói: “Đại tẩu, nếu dưa muối trong nhà ăn không hết, thì có thể đem ra quầy hàng bên kia.”
Trần thị nói: “Mấy thứ này lại không đáng tiền, nhà ai cũng làm, còn có thể bán được sao?”
“Không phải bán, chính là bởi vì không đáng tiền, cho nên mới không thu tiền. Đại tẩu, tẩu có thể bỏ một ít dưa chua thái hạt lựu vào trong bánh cuốn, cho dù chỉ một ít thôi, thì mọi người ăn vào cũng sẽ rất vui vẻ.”
Cố Tiêu đưa ra một ví dụ, “Nhà chúng ta không phải có cho đậu Hà Lan đó thôi sao? Một muỗng đậu Hà Lan cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhưng lại có nhiều người tới chỗ chúng ta mua hơn.”
Những lời này của Cố Tiêu không sai, cho đậu Hà Lan vào trong bánh cuốn, thì việc buôn bán cũng tốt lên.
Trần thị gật đầu, “Tiểu Tiểu à, vậy muội có chủ ý nào hay không? Quầy hàng nên bán thêm món gì mới tốt đây. Trước cửa thư viện có nhiều học sinh, bây giờ có rất nhiều người giữa trưa không mang theo cơm rồi.”
Chu thị cho đại phòng, nhị phòng mỗi nhà hai lượng bạc, một lượng để mua nồi, một lượng còn lại nói là tiền vốn cũng được, nói là bạc thưởng cho bọn họ cũng được.
Thẩm Nhị Lang đặt mua hai cái nồi từ chỗ thợ rèn, tiền dư thì giữ lại để làm ăn buôn bán.
Trần thị thì ăn món gì cũng thấy ngon, bánh bao thịt, mì tương đen, cơm chiên, canh thịt viên, không có món nào là tệ cả. Nàng muốn làm hết, nhưng không làm được nhiều như vậy.
Lý thị sờ bụng, quầy ở đầu hẻm thì có Thẩm Nhị Lang và Đại Nha lo liệu. Hài tử sinh ra còn phải chăm sóc nó, nàng cũng không muốn để trượng phu và nữ nhi quá mệt mỏi, liền nói: “Đầu hẻm thì đơn giản thêm chút đồ là được rồi, đừng quá tốn công phí sức.”