Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay bánh bao mang đi có hơi ít, lại thêm hấp chậm, bán hết lồng đầu tiên mà lồng thứ hai vẫn chưa kịp chín, lần sau phải nhanh tay hơn một chút mới được.
Lồng hấp đã làm được năm cái rồi, có thể làm thêm vài cái nữa.
Thẩm Đại Oa đẩy xe, nói: “Con thấy mọi người rất thích bánh bao, nương, hay là con đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán bánh bao đi?”
Trần thị cảm thấy có thể thử xem sao. Năm nay Đại Oa đã mười sáu, sắp phải thành thân rồi, nam nhi thì nên đội trời đạp đất.
“Để nương hấp, con đi bán.” Trần thị vui vẻ đồng ý, dù sao thì bán được càng nhiều, kiếm được càng nhiều tiền.
Trần thị hy vọng có thể mua được một căn nhà ở huyện thành, lúc mai mối cho Đại Oa thì cũng có thể có chút thể diện.
Cha mẹ còn sống thì không được phân gia. Chưa kể Thẩm lão gia tử và Chu thị thân thể vẫn còn rất khỏe mạnh, chỉ riêng Tam Lang bây giờ đã có thể kiếm tiền, lại còn có một người vợ như Tiểu Tiểu. Trần thị chỉ hy vọng cả nhà có thể tiến xa hơn một chút.
Nàng có hai nhi tử một nữ nhi, chỉ cần có tay nghề thắt dây đeo này thôi thì đã đủ để Nhị Nha có được cuộc sống tốt hơn rồi.
Trần thị nói: “Chúng ta cứ tích góp thêm chút tiền nữa.”
Trần thị không giống với Lý thị. Lý thị kiếm được chút tiền đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi, Trần thị biết đây là vì Lý thị không có nhi tử, không cần phải lo lắng chuyện cưới vợ cho con sau này.
Nhưng nếu cái thai này của Lý thị là con trai thì sao, xem nàng có còn muốn phân gia hay không.
Trần thị mỉm cười với Cố Tiêu, về đến nhà việc đầu tiên chính là đưa tiền cho Chu thị.
Chỉ là, Trần thị cùng mọi người vừa đẩy xe vào nhà, thì đã nghe thấy một tiếng kêu đau đớn bị kìm nén.
Chu thị đứng ở cửa gian nhà bên cạnh, vẻ mặt rũ xuống.
Nhị Nha vẻ mặt kinh hãi, Thẩm Đại Lang gãi đầu, Thẩm lão gia tử thì đang hút thuốc lào, không một ai có sắc mặt tốt.
Trần thị nghe tiếng, hỏi: “Đệ muội chuyển dạ rồi sao?”
“Trong nhà có ai bảo nó làm gì đâu chứ, cứ nhất định phải đi rửa rau...” Chu thị thở hổn hển, “Nếu như xảy ra chuyện gì, thì thành ra lỗi của lão bà tử này rồi.”
Trần thị trong lòng giật mình, Nhị Nha nhỏ giọng nói: “Nương, nhị thẩm lúc rửa rau bị ngã...”
Trần thị không có nhà, Lý thị thì bụng lớn, cơm trưa Chu thị phải tự mình làm.
Vốn dĩ bụng nàng đã rất lớn rồi, không cần phải làm gì cả, nhưng Lý thị cứ thấy ngại, liền vác bụng bầu đi tới bên cạnh giếng rửa rau. Chỗ đó rất trơn, nên nàng trượt chân té ngã.
Cũng may là có mép giếng đỡ lại, nhưng lại động thai khí, trực tiếp chuyển dạ.
Chu thị vội vàng đi mời bà đỡ tới, bây giờ cũng đã vào được nửa canh giờ rồi.
Trần thị nói: “Nương, người đừng lo lắng, đệ muội chắc chắn có thể bình an sinh hạ hài tử.”
Từ gian nhà bên cạnh truyền đến một tiếng kêu đau đớn của Lý thị, Cố Tiêu sắc mặt tái xanh. Chu thị nói: “Đừng có quanh quẩn ở chỗ này làm gì, ai nên làm gì thì làm đi.”
Trần thị nói với Chu thị: “Nương, người cứ về phòng nghỉ một lát đi, con bảo Đại Oa đi báo tin cho nhị đệ.”
Chu thị sao có thể đi được chứ, người đang trong phòng sinh hài tử chính là con dâu của bà. Xảy ra chuyện như vậy, bà cũng không còn mong có thể sinh được tôn tử nữa, chỉ cần mẹ tròn con vuông là được rồi.
Cố Tiêu nghe tiếng mà chân như nhũn ra, nàng nhỏ giọng hỏi: “Đại tẩu, hài tử khi nào thì mới có thể sinh ra?”
Trần thị: “Cái này ai mà nói chính xác được chứ, có khi sinh hai ba ngày cũng có...”
Đại Oa đi báo tin cho Thẩm Nhị Lang, Thẩm Nhị Lang vội vã chạy về nhà, một đại nam nhân mà sốt ruột đến nỗi cứ đi đi lại lại.
Chẳng qua, cái thai này của Lý thị bị động thai khí, vị trí thai nhi không đúng, nên việc sinh nở thực sự rất khó khăn. Đến ngày hôm sau mà hài tử vẫn chưa chào đời.
Chu thị cũng không tiếc gì, bảo Thẩm Đại Lang đi huyện thành mua hai miếng nhân sâm về, đưa cho Lý thị ngậm. Tuy là như thế, bên gian nhà cạnh vẫn truyền đến tiếng kêu đau đứt quãng.
Đến giữa trưa, thì Thẩm Hi Hòa từ thư viện trở về.
Cố Tiêu nhỏ giọng nói: “Nhị tẩu đang ở bên trong sinh hài tử, đã sinh cả một ngày rồi...”
Trong phòng sinh chỉ có Lý thị và bà đỡ, Cố Tiêu đã cả đêm không ngủ, vừa sốt ruột vừa sợ hãi.
Thẩm Hi Hòa nắm chặt tay Cố Tiêu. Hắn vừa định nói chuyện, thì đã nghe thấy từ phòng sinh truyền đến tiếng khóc nỉ non của trẻ con.
Khi tiếng khóc của trẻ con truyền ra, Cố Tiêu mới thở phào nhẹ nhõm, sinh lâu như vậy cuối cùng cũng sinh được rồi.
Thẩm Nhị Lang luôn canh giữ ở cửa không hề rời đi, đợi cả đêm nên râu ria xồm xoàm, quầng mắt thâm đen. Lúc này cuối cùng thì trong mắt cũng hiện lên một tia sáng: “Sinh rồi!”
Chu thị cũng nhẹ nhàng thở ra, bà chắp tay trước ngực, trong miệng niệm: “A di đà phật, cám ơn trời đất...”
Một lúc sau, bà đỡ ôm hài tử đi ra ngoài, đưa cho Chu thị xem. “Chúc mừng thái thái có được một thiên kim.”
Thẩm Nhị Lang sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn về phía lão nương nhà mình, hỏi: “Vợ ta nàng ấy không có việc gì chứ?”
“Mẹ tròn con vuông, lệnh phu nhân chỉ là kiệt sức nên đã ngủ thiếp đi.” Bà đỡ nhìn Thẩm Nhị Lang rồi lại nhìn Chu thị, nói: “Chờ tỉnh lại ăn chút gì đó thì không có việc gì rồi.”
Sắc mặt Chu thị không được tốt lắm, bà lấy nửa lượng bạc từ trong ngực ra, đưa cho bà đỡ, nói: “May mà có bà nên con dâu ta mới có thể bình an sinh hạ hài tử, đi một chuyến đã vất vả rồi.”
Bà đỡ ôm hài tử đưa cho Trần thị, cười tủm tỉm nhận lấy bạc, lại dặn dò vài câu, lúc này mới rời khỏi Thẩm gia.
Cố Tiêu cúi sát vào nhìn đứa trẻ mới sinh, người nhỏ xíu, hai mắt nhắm chặt, rất yên tĩnh, khuôn mặt càng nhỏ hơn, lông mày và tóc đều rất nhạt.
Chu thị nhìn đứa nhỏ, không thể nói rõ trong lòng có tư vị gì. Thất vọng chắc chắn là có thất vọng rồi, bà vẫn luôn ngóng trông nhà lão nhị có thể sinh được tôn tử.
Nhưng đứa nhỏ này là Lý thị sinh một ngày một đêm mới có thể sinh ra, ngất đi vài lần. Cho dù là nha đầu thì cũng là lấy mạng ra đổi.
Cố Tiêu nói: “Nương, người xem Tam Nha nhìn rất đẹp nha.”
Trần thị vội vàng nói: “Nương, người ôm cháu gái một lát đi, con dâu đi chăm sóc đệ muội.”
Cũng không thể bỏ mặc sản phụ trong phòng được.
Thẩm Nhị Lang cả người thô kệch, để hắn ôm hài tử Chu thị cũng không yên tâm.
Chu thị nghiêm mặt nhận lấy đứa nhỏ, quả nhiên giống như Cố Tiêu nói, khuôn mặt nhỏ nhắn, lông mày mỏng, sống mũi cũng rất cao.
Đứa nhỏ này chính là Tam Nha. Nó nằm trong ngực Chu thị, hừ hừ hai tiếng. Chu thị thở dài, nói: “Lát nữa thì làm thịt một con gà, hầm lên cho nhà lão nhị ăn.”
Thẩm Nhị Lang ngẩn người, sau đó khô khan nói: “Cảm ơn nương...”
Lúc này trời nóng, cũng không nên cứ đứng ở bên ngoài để gió thổi vào. Chu thị ôm Tam Nha đi đông phòng, Thẩm Nhị Lang đi giết gà, Cố Tiêu ôm củi lửa đi phòng bếp hầm gà.
Thẩm Hi Hòa cất đồ đã mang về vào trong phòng, thay quần áo rồi đi qua giúp đỡ Cố Tiêu.
Bây giờ Cố Tiêu vẫn còn sợ hãi, trước đây nàng chưa từng thấy qua bao giờ. Lần này tận mắt thấy Lý thị đau cả một ngày, sau này đến giọng nói cũng trở nên khàn khàn... còn đau hơn nhiều so với nguyệt sự.
Thẩm Hi Hòa ở bệ bếp bên cạnh đun nước ấm, trong bếp ánh lửa sáng ngời. Hắn nói: “Có phải đã làm muội sợ hay không?”
Cố Tiêu thở ra một hơi: “... Muội thì không có việc gì, người phải chịu tội là nhị tẩu.”
Thẩm Hi Hòa: “Ừ.”
Lão đại phu nói đã sinh hài tử thì nguyệt sự tới sẽ không đau nữa, nhưng mà sinh hài tử phải chịu đựng đau đớn như vậy, chẳng phải là đem cái đau sau này chịu trước hay sao.
Thẩm Hi Hòa nói: “Muội đừng sợ, nếu như muội không muốn...”
Cố Tiêu đổ thêm một gáo nước vào nồi. Thẩm Hi Hòa nói không muốn cái gì, nếu nàng muốn sinh hài tử, vậy thì chắc chắn là rất thích người kia rồi, người kia đối xử với nàng rất tốt, nếu không tuyệt đối sẽ không sinh, có ai muốn đi qua quỷ môn quan một mình chứ.
Thẩm Hi Hòa cúi đầu. Cố Tiêu sợ, hắn cũng sợ. Mấy người cháu trai cháu gái đều gần tuổi với hắn, thấy người ta sinh hài tử vẫn là lần đầu tiên.
Nếu người bên trong là Cố Tiêu, Thẩm Hi Hòa cũng không biết mình có thể giống như Thẩm Nhị Lang hay không.
Vậy thì thà rằng đừng sinh con, hắn sẽ nói là do hắn có bệnh, nương chắc chắn sẽ không gây khó dễ cho Tiểu Tiểu.
Cố Tiêu nói: “Huynh nhóm lửa nhanh lên đi, nhị tẩu đã một ngày không ăn cơm rồi, hẳn là đã đói bụng.”