Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong nồi vẫn luôn giữ ấm cơm, là nước đường trứng gà, còn có bánh màn thầu mềm, canh gà phải hầm thêm một lúc. Thấy Chu thị cũng đã sai làm thịt gà mái rồi, chắc sẽ không làm khó Lý thị nữa đâu.
Thành thật mà nói, người mong ngóng cái thai của Lý thị là con trai nhất chính là Chu thị.
Thẩm Nhị Lang thành thân đã mười mấy năm, con trai cả cũng đã mười ba tuổi rồi, có một đứa con trai có thể dựng vợ gả chồng, giữ gìn gia nghiệp, nhưng con thứ hai lại là con gái, nói không thất vọng thì là nói dối.
Nhưng mà dù sao cũng là cháu gái ruột, Thẩm Nhị Lang cũng vui vẻ hài lòng, bà mẹ này có thể nói gì chứ.
Phòng sinh đã được dọn dẹp sạch sẽ, Lý thị ngủ một canh giờ thì cuối cùng cũng tỉnh lại.
Lý thị nhìn xuống bụng mình, sau đó hoảng sợ muốn ngồi bật dậy, “Hài tử đâu……”
Thẩm Nhị Lang đỡ Lý thị, “Hài tử đang ở chỗ của mẫu thân, không có chuyện gì, nàng ăn chút gì đó đi.”
Lý thị nhớ đến cú ngã hôm trước, bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ hãi, “Đều do ta, là con trai hay vẫn là con gái?”
“Là một cô con gái rất xinh đẹp.” Thẩm Nhị Lang bưng chén, đỡ Lý thị ngồi dậy.
Lý thị ngây người, “Lại là con gái…… Mẫu thân có nói gì hay không?”
Thẩm Nhị Lang: “Không nói gì, còn sai làm thịt một con gà để cho nàng bồi bổ.”
Lý thị thở dài, vành mắt dần đỏ hoe, “Đều do ta……”
Thẩm Nhị Lang nói: “Con gái cũng rất tốt, nàng nhìn Đại Nha đi, hiểu chuyện còn biết thương người khác, nàng đừng khóc, mau ăn chén trứng gà nước đường này đi.”
Lý thị chậm rãi mở miệng, một chén ba quả trứng gà, còn bỏ vào không ít đường đỏ. Sau khi ăn xong, Thẩm Nhị Lang lại nói: “Một lát nữa còn có canh gà, trong nhà không có việc nặng gì, nàng cố gắng tịnh dưỡng thân thể đi, ta sẽ để Đại Nha chăm sóc nàng trong thời gian này.”
Lý thị gật đầu.
Lý thị đã tỉnh, Chu thị liền ôm Tam Nha sang cho bú. Lý thị nhìn nữ nhi, trong lòng cảm thấy trăm mối ngổn ngang. Còn chưa đủ tháng mà sinh, may mắn đứa bé đã bình an chào đời.
Chu thị nói: “Nếu con có thể chăm sóc, thì cứ để ở chỗ con. Không được thì ta sẽ giữ nó vài ngày.”
Lý thị ngẩng đầu nhìn Chu thị, “Nương, thân thể con dâu không được khỏe lắm, làm phiền mẫu thân chăm sóc vài ngày.”
Đứa nhỏ trước tiên được đặt ở phòng Chu thị nuôi mấy ngày. Tam Nha không khóc không quấy, bởi vì sinh non nên trông càng nhỏ bé gầy gò. Lúc tỉnh dậy thì mở mắt ra ngó nghiêng khắp nơi, đói bụng thì kêu hai tiếng, rất đáng yêu.
Cố Tiêu là người cô, phải chuẩn bị lễ đầy tháng cho Tam Nha.
Trần thị nói là tặng hai bộ quần áo nhỏ, làm tiệc đầy tháng thì cũng chỉ có hai người cô và người nhà mẹ đẻ của Lý thị đến.
Chu thị cũng không muốn làm lớn quá, mua mấy miếng nhân sâm đã tốn năm lượng bạc, cho bà đỡ nửa lượng bạc, thì trong nhà chỉ còn lại hơn mười lượng bạc mà thôi.
Dù sao thì sinh con cũng là chuyện vui, chỉ cần gọi thân thích tới ăn bữa cơm là được rồi.
Cố Tiêu chọn một tấm vải màu hồng nhạt, làm một cái yếm nhỏ. Trên đó thêu một cành sen, lá sen xanh ngọc bích, hoa sen trắng hồng. Nàng ở trong phòng thêu yếm, Thẩm Hi Hòa thì đứng ở một bên nhìn.
Thẩm Hi Hòa nhìn Cố Tiêu thêu chiếc yếm nhỏ của đứa bé, trong lòng vừa chua xót vừa mềm mại, “Muội có đói bụng không? Ta có mua kẹo đậu phộng về.”
Cố Tiêu lắc đầu, “Không đói bụng.”
Thẩm Hi Hòa dừng một chút, lại nói: “Đại tẩu nói tối qua muội không ngủ được, mấy hôm trước muội còn bị đau bụng nữa, nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Cố Tiêu cắn đứt sợi chỉ, chỉ trong chốc lát đã thêu xong một cánh hoa. Nàng nói: “Muội không ngủ được, thà lấy yếm ra thêu còn hơn.”
“Không ngủ được thì chúng ta nói chuyện.” Thẩm Hi Hòa hít sâu một hơi, “Hôm trước có bài khảo hạch nhỏ, ta vẫn đứng hạng nhất. Hôm nay đi hiệu sách một chuyến, bán được ba quyển sách. Bây giờ ta chép một quyển sách có thể bán được hai lượng bạc.”
Sách in ra một quyển bán hai lượng, việc chép sách của Thẩm Hi Hòa nước lên thuyền lên, bây giờ cũng có thể bán được hai lượng bạc rồi.
Thẩm Hi Hòa lấy túi tiền ra, đưa cho Cố Tiêu, “Mua ngải cứu hết nửa lượng bạc, số còn lại đều ở đây.”
Tiền lớn thì đã đưa cho Chu thị, chỗ này còn hơn ba lượng bạc. Hơn nữa cũng có thể nói đây là tiền riêng của Thẩm Hi Hòa, Cố Tiêu cảm thấy nàng mà cầm thì có chút không thích hợp.
Thấy Cố Tiêu không lấy, Thẩm Hi Hòa thở dài, chuyện này đã nói qua không chỉ một lần. Cố Tiêu không lấy thì đành chịu vậy. Hắn nói: “Hôm nay là ngày 28 tháng sáu, còn mười ngày nữa chính là sinh nhật của muội.”
Lúc Chu thị mua nguyên chủ về thì đã xem qua bát tự, sinh nhật của nguyên chủ là ngày 13 tháng 7. Nhưng mà sinh nhật của Cố Tiêu là ngày 17 tháng 3. Hơn nữa Thẩm gia cũng chỉ tổ chức sinh nhật cho Thẩm lão gia tử và Thẩm Hi Hòa.
Ngày 13 tháng 7 vốn dĩ đã không phải là sinh nhật của Cố Tiêu, nhưng mà cũng không sao cả.
Cố Tiêu nói: “Muội không muốn tổ chức sinh nhật.”
Thẩm Hi Hòa: “Phải tổ chức, ngày đó vừa lúc được nghỉ tắm gội, ta sẽ tổ chức cho muội. Tiểu Tiểu, trước tiên ta phải nghĩ xem sinh nhật thì nên chuẩn bị những gì, đồ ăn phải mua, còn có quà sinh nhật nữa.”
Tay Thẩm Hi Hòa siết chặt góc bàn, “Lần trước ta có đi cửa hàng trang sức, thấy trâm cài tóc ở bên trong rất đẹp……”
Một cây trâm cài tóc bằng bạc, đầu trâm có gắn những bông hoa nhỏ bằng hạt gạo. Cố Tiêu mà cài nó lên chắc chắn sẽ rất đẹp.
Cố Tiêu đặt yếm xuống, “Thẩm Hi Hòa……”
Thẩm Hi Hòa dừng lại, nghiêm túc nhìn Cố Tiêu, “Có chuyện gì vậy?”
Cố Tiêu nói: “Huynh có biết là tặng quà sinh nhật cho người ta là không thể nói trước không, nếu không thì còn gì là bất ngờ nữa chứ.”
Thẩm Hi Hòa ngẩn ngơ nhìn Cố Tiêu, “…… Tiểu Tiểu, cũng không biết tại sao, mà chỉ cần muội nói với ta một câu, thì trong lòng ta đã thấy vui vẻ lắm rồi.”
Cố Tiêu không tự nhiên mà nhìn sang chỗ khác, “Huynh cũng không phải là không có việc gì làm, cứ ngẩn ra trong phòng làm gì, đừng có nhìn chằm chằm muội như vậy.”
Thẩm Hi Hòa nhanh chóng gật đầu, “Ta biết rồi, ta sẽ ra ngoài ngay đây, muội nhớ ăn điểm tâm đấy.”
Chờ Thẩm Hi Hòa đi ra ngoài, Cố Tiêu mở gói điểm tâm ra, bên trong có tám viên kẹo đậu phộng. Đậu phộng đều là từng nửa hạt, kẹo có màu vàng óng. Cố Tiêu cắn một miếng……
Thật là vừa ngọt vừa dính nha.
————
Một buổi chiều thoáng chốc đã trôi qua. Giữa trưa mọi người không có tâm trạng ăn cơm trưa, nên buổi tối Chu thị nấu nhiều hơn một chút.
Thịt kho, trứng gà kho mà Thẩm Nhị Lang không bán hết thì múc ra một đĩa, lại nấu thêm một nồi lớn mì sợi, rồi làm thêm một tô đậu đũa xào trứng gà.
Lý thị ăn một chén nhỏ mì sợi, lại uống thêm hai chén canh gà. Phần còn lại thì bỏ vào giếng nước giữ lạnh để ngày mai ăn.
Ăn cơm tối xong, Thẩm Nhị Lang nói: “Nương, Tĩnh Thục vừa mới sinh xong, để Đại Nha chăm sóc mẹ nó vài ngày đi, quầy hàng bên kia một mình con là được rồi.”
Chu thị sa sầm mặt xuống, “Được rồi, vậy thì con ôm đứa nhỏ về đi.”
Lời này vừa nói ra, Thẩm Nhị Lang không dám nói thêm gì nữa.
Trần thị nhìn Thẩm Nhị Lang ngớ ngẩn như vậy, chỉ biết lắc đầu.
Đã có mẹ chồng giúp chăm sóc đứa nhỏ rồi, mà còn muốn để thêm người ở lại chăm sóc sao? Trần thị biết bây giờ điều kiện trong nhà so với trước kia tốt hơn nhiều, cơm cũng ăn ngon hơn, nhưng ngẫm lại nàng ta cũng đã sinh ba hài tử, có lần nào mà không như đi một vòng quỷ môn quan chứ.
Mua mấy miếng nhân sâm đã tốn hết năm lượng bạc, còn phải đưa cho bà đỡ nửa lượng bạc. Tuy nói là dùng để cứu mạng, nhưng nàng ta vẫn cảm thấy đau lòng.
Hơn nữa trong nhà đã có Chu thị lo liệu mọi việc, Đại Oa, Nhị Oa cũng đều do một mình nàng ta chăm sóc, Cố Tiêu cũng thường xuyên ở nhà. Ở cữ còn cần đến mấy người chăm sóc hay sao.
Trần thị thấy Lý thị làm ra vẻ, một mình đi dọn dẹp chén đũa.
Chờ Trần thị rửa chén đũa xong, ống khói nhà Thẩm gia lại bốc lên lần nữa, đó là Thẩm Hi Hòa đang còng lưng đun nước trong nhà bếp.
Nửa nồi nước đang sôi sùng sục, Thẩm Hi Hòa múc nước nóng đổ vào thùng gỗ, rồi xách vào phòng, “Tiểu Tiểu, túi ngải cứu muội để ở đâu rồi?”