Chương 87

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tiêu nhìn Thẩm Hi Hòa, hỏi: “Huynh làm gì vậy? Muội có thể tự đun nước mà.”
Thẩm Hi Hòa đổ nước ấm vào thùng gỗ rồi nói: “Ta đi đọc sách đây.”
Cố Tiêu thở dài, lấy túi ngải cứu từ ngăn tủ ra. Cho dù Thẩm Hi Hòa không nói, nàng cũng sẽ ngâm chân thôi.
Thẩm Hi Hòa đang đọc sách, Cố Tiêu không dám gây ra tiếng động lớn. Nhưng nước quá nóng, vừa chạm vào đã bỏng tay. Bình thường nàng sẽ pha thêm chút nước lạnh, nhưng giờ thì không tiện đụng vào.
Lần này chắc phải chờ hơn nửa canh giờ nước mới nguội bớt.
Cố Tiêu cúi đầu chờ nước nguội bớt, đột nhiên, trong thùng gỗ có thêm một gáo nước lạnh.
Cố Tiêu ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Hi Hòa đang ngồi xổm, trong tay vẫn còn cầm gáo múc nước.
“Nước nóng mà muội không nói?” Thẩm Hi Hòa thử nhiệt độ nước, lại bỏ thêm chút nước ấm vào, rồi nói: “Bây giờ thì được rồi.”
Thẩm Hi Hòa đặt gáo nước vào thùng gỗ đựng nước nóng, đứng dậy đi tới bàn đọc sách. Cố Tiêu đặt chân vào, nước hơi nóng, nhiệt độ vừa phải.
Giường không xa án thư, Thẩm Hi Hòa ngồi thẳng tắp như một cây tre cao. Nhưng cây tre ấy lại cắm rễ xuống đất, cả gốc đều hướng về phía nàng.
Cố Tiêu lắc đầu, thấy nước đã lạnh thì cho thêm chút nước ấm vào. Ngâm chân xong, nàng còn chưa kịp đứng dậy thì Thẩm Hi Hòa đã bước tới bưng nước đi ra ngoài.
Trời mùa hè nóng bức, Cố Tiêu đưa mắt nhìn tràng kỷ. Chờ Thẩm Hi Hòa quay lại, nàng hỏi hắn: “Huynh ngủ trên tràng kỷ có quen không?”
Thẩm Hi Hòa đáp: “Quen rồi.”
Cố Tiêu gật đầu: “Quen rồi thì tốt. Vậy huynh cứ đọc sách đi, muội ngủ trước đây.”
Thời tiết này thật sự rất nóng, không cần đắp chăn cũng được. Cố Tiêu nằm đối diện bức tường, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Đêm khuya tĩnh lặng, ngoài cửa sổ tiếng ếch và côn trùng kêu vang tuy có chút ồn ào, nhưng lại mang đến cảm giác rất an tâm, đặc biệt là khi trong phòng còn có Cố Tiêu.
Ngày hôm sau, Thẩm Hi Hòa đi thư viện. Thẩm Nhị Lang dẫn theo Đại Nha ra huyện thành bán bánh cuốn. Trời nóng nên họ nấu thêm chè đậu xanh, đậu xanh đã chín mềm, cho vào không ít đường trắng, một văn tiền được một chén lớn.
Cố Tiêu dậy hơi muộn. Trần thị đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, đứa nhỏ cũng đã có Chu thị chăm sóc, nên Cố Tiêu liền đi huyện thành lấy bột tẩy trắng về.
Trương chưởng quầy nói: “Ta đoán lúc này quạt lụa đã đến Thịnh Kinh rồi, thêm năm sáu ngày nữa là có thể nhận được thư.”
Gửi đồ không thể nhanh hơn gửi thư, đặc biệt là những món đồ quý giá như vậy, phải bảo vệ cẩn thận. Còn nếu gửi thư, ra roi thúc ngựa, năm sáu ngày là đã đến nơi rồi.
Cố Tiêu nói: “Chỉ mong có thể bán được giá tốt.”
Chưởng quầy liên tục gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên. Trong thư ta đã dặn dò rất cẩn thận rồi, quạt lụa sẽ được bày ở vị trí trung tâm và rộng rãi nhất. Mấy ngày đầu, ai đến hỏi giá cũng đều không bán, chờ thêm một thời gian nữa rồi xem xét.”
Trương chưởng quầy cười hắc hắc hai tiếng: “Chúng ta không phải đã bàn bạc xong rồi sao? Kẻ nào ra giá cao mới có được nó.”
Có Trương chưởng quầy ở đây, Cố Tiêu có thể yên tâm rồi. Nàng cầm theo đồ, trên đường trở về hái được mấy đóa hoa cúc màu hồng nhạt và vàng cam.
Trước cửa nhà, nàng lại hái thêm vài bông nguyệt quý.
Hòa nguyệt quý trước cửa nhà Thẩm gia mọc thành từng chùm, có nhiều loại màu hồng, cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp, lại có loại màu vàng nhạt, viền cánh hoa nhuộm màu cam, nhìn rất đáng yêu.
Cố Tiêu hái được ba đóa. Bột tẩy trắng mà Trương chưởng quầy lấy cho nàng chưa dùng qua bao giờ, phải về thử trước mới được.
Thật ra, làm hoa bất tử cũng có thể trực tiếp khử nước và sấy khô. Nhưng làm như vậy, màu sắc của hoa sẽ kém hơn rất nhiều so với vẻ diễm lệ của hoa tươi, vì sau khi mất nước thì cánh hoa sẽ ngả sang màu vàng và đen.
Phương pháp khác là tẩy trắng cánh hoa trước: trộn bột tẩy trắng và nước lại với nhau, sau đó cho hoa tươi vào, để yên trong mười hai canh giờ, cánh hoa sẽ được tẩy thành màu trắng.
Sau đó mới nhuộm màu và khử nước.
Nếu hoa chỉ có một màu, có thể trực tiếp nhuộm rồi treo ngược lên để khử nước và phơi khô. Còn nếu là giống hoa màu hồng, trắng, cam với sự chuyển đổi màu sắc, thì cách nhuộm sẽ cầu kỳ hơn.
Cố Tiêu cẩn thận cắt bỏ cành và lá hoa, sau đó buộc dây vào hai đầu cành, rồi treo ngược vào chậu gỗ có ngâm bột tẩy trắng. Nàng cũng không biết bột tẩy trắng ở đây hiệu quả thế nào, nếu không được, thì phải thử lại lần nữa.
Đặt bồn gỗ vào chỗ râm mát, Cố Tiêu bắt đầu pha thuốc màu theo màu sắc của hoa. Màu sắc của hoa tươi tinh tế và đẹp mắt, thêm thì sợ quá, bớt thì sợ thiếu.
Màu sắc có sự biến hóa mới là điều kỳ diệu nhất. Làm xong mấy thứ này, Cố Tiêu lại làm một cái giá dùng để khử nước. Đến lúc đó sẽ treo hoa lên, sau khi nhuộm xong rồi phơi trong gió hai ba ngày là sẽ hoàn thành.
Bước cuối cùng, cũng là để hoa thêm hoàn thiện hơn, đó chính là mùi hương của hoa.
Nếu hoa không có mùi hương, thì cho dù có giống thế nào cũng không phải là hoa. Nhưng hương liệu thì phải đi cửa hàng hương liệu ở huyện thành, ngửi từng loại một, rồi phối từng loại một, đây mới là công đoạn mất nhiều thời gian nhất.
Tuy sẽ mất nhiều thời gian, nhưng nếu làm được hoa bất tử có màu sắc diễm lệ thì cũng rất đáng giá. Quan trọng nhất chính là, có thể bán được giá tốt.
————
Thành Thịnh Kinh.
Tiểu Trương chưởng quầy vẫn luôn nhớ kỹ lời dặn dò của bá phụ hắn: trước hết cứ để ở đó mấy ngày, nói quạt lụa là trấn điếm chi bảo, chỉ có thể nhìn chứ không thể cầm. Cho dù có người ra giá cao hơn cũng không bán.
Nhưng không bán chỉ là giả vờ. Ai mà bỏ qua được sự cám dỗ của tiền chứ? Không bán là bởi vì giá đưa ra quá thấp. Có tiền có thể bắt quỷ xay cối, huống chi chỉ là một cây quạt.
Trương chưởng quầy cũng dặn dò cháu trai, không thể vừa nhìn thấy bạc đã không phân biệt được đông tây nam bắc.
Tiểu Trương chưởng quầy không cho là đúng. Tuy rằng ô giấy dầu và quạt xếp bán rất chạy, nhưng giá cả không cao, một cây quạt thì có thể bán được bao nhiêu tiền chứ? Nhưng khi tận mắt nhìn thấy, hắn mới biết quả thật đúng là đẹp đến xa hoa lộng lẫy.
Tiểu Trương chưởng quầy lập tức quyết định làm một cái khung kính, rồi đặt hai cây quạt vào bên trong.
Còn chưa bày được nửa ngày, đã có người tới hỏi mua hai cây quạt này rồi.
Trương Linh Dược thường xuyên tới Đa Bảo Các. Nàng liếc mắt một cái đã nhìn trúng hai cây quạt này, hỏi: “Chưởng quầy, cây quạt này bán thế nào?”
Tiểu Trương chưởng quầy đã sớm chuẩn bị lời đáp: “Hai cây quạt lụa này không bán. Nếu tiểu thư thấy thích, có thể tới gần một chút để nhìn.”
Trương Linh Dược: “Lụa?”
“Đúng vậy. Một cây là Xuân Giang Hoa Nguyệt, một cây khác là Tây Phủ Hải Đường. Tiểu thư nhìn xem, hoa văn trên cây quạt rất sinh động, nhưng không phải thêu, mà là dệt ra, sử dụng phương pháp dệt xuyên qua sợi dọc và sợi ngang, thực sự rất tốn thời gian và công sức.”
Trương Linh Dược nói: “Ta thật sự rất thích nó, không quan tâm giá bao nhiêu bạc.”
Tiểu Trương chưởng quầy đáp: “Không phải là vấn đề tiền bạc, tiểu thư. Đông gia nhà chúng tôi mở Đa Bảo Các cũng không phải vì tiền. Một tấc lụa hoa một tấc vàng, tú nương dệt ra được một cây quạt đúng là không dễ dàng gì.”
Trương Linh Dược che miệng ho khan một tiếng, nói: “Một trăm lượng một cây, hai cây này ta đều mua.”
Tim Tiểu Trương chưởng quầy đập thình thịch, tay trái hắn dùng sức đè chặt tay phải, thần sắc trên mặt lại bất động như núi: “Hai cây quạt này… Chúng tôi không bán. Tiểu thư hay là xem những thứ khác xem sao.”
Đi cùng Trương Linh Dược vẫn là mấy vị cô nương ngày đó. Nghe thấy một cây quạt lụa mà một trăm lượng cũng không bán, tất cả đều sôi nổi mở to hai mắt nhìn, đến hỏi cũng không dám hỏi nữa.
“Hay là nhìn những cây khác xem, hai cây quạt này cũng rất đẹp.”
Trương Linh Dược lắc đầu. Đã nhìn thấy quạt lụa rồi, bây giờ nàng đã chướng mắt những thứ khác.