Chương 88

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Trương Linh Dược không mua, cô gái mặt tròn mắt to kia liền mua một tấm vải lụa thêu hình con bướm, tốn hết ba mươi lượng bạc.
So với một cây quạt lụa tròn giá cả trăm lượng bạc, thì thứ này đúng là rẻ hơn rất nhiều.
Trương Linh Dược không thích làm khó người khác, nhưng thật sự rất yêu thích, nên ngày hôm sau lại qua đây hỏi tiếp, “Ta có thể trả thêm một chút bạc nữa, nếu không thì ngài cứ nói ra một con số đi, ta sẽ mua hai cây quạt này.”
Tiểu Trương chưởng quầy chỉ hận không thể đồng ý ngay lập tức, “Cái này…… Thật sự là không bán được, nếu như tiểu thư thích, thì có thể nhìn thêm vài lần.”
Vừa đúng có hai cây quạt, nếu chỉ có một cây thì Trương Linh Dược cũng sẽ không khăng khăng như thế, “Đành thôi vậy, nếu sau này muốn bán đi thì xin chưởng quầy giữ lại giúp ta.”
Rồi sau đó, lại có không ít người tới hỏi về hai cây quạt lụa này, tiểu Trương chưởng quầy đều nhất mực từ chối.
Lại qua năm ngày, người tới xem quạt càng ngày càng nhiều.
Các tiểu thư, các phu nhân ở thành Thịnh Kinh, đều biết Đa Bảo Các có hai cây quạt, dù ra bao nhiêu bạc cũng đều không bán, không chỉ không bán, mà còn chỉ có thể đứng ở xa xa nhìn, ngay cả chạm vào cũng không được.
Tất nhiên là không thể chạm vào rồi, dù sao thì quạt này vẫn là để bán, ai sẽ muốn để đồ của mình bị người khác chạm vào chứ.
Những cây quạt mà các quý phu nhân đang cầm trong tay, đều có cán quạt bằng ngọc hoặc cán quạt bằng bạc, hoa văn trên mặt quạt thì dùng tơ vàng chỉ bạc thêu ra, hoa văn đa dạng khác nhau.
Nhưng lại không thể nào sánh bằng hai cây quạt này, lụa được dệt ra giống như những đám sương mù, hoa văn trên đó cũng sống động như thật, lịch sự trang nhã hơn cả vàng ngọc quý giá chất đống.
Một vị Hầu phủ phu nhân nói: “Nghe nói cô nương nhà Anh quốc công ra giá một trăm năm mươi lượng bạc, ta lại thêm năm mươi lượng nữa, cũng là thật sự rất thích cây quạt này.”
Lúc này vẻ mặt của tiểu Trương chưởng quầy lộ ra vài phần khó xử.
Hầu phủ phu nhân vừa nhìn đã biết là có hi vọng, lại nói: “Ngươi xem ta cũng là thật lòng thích……”
Một vị quý phu nhân bình thản nói: “Nơi này có ai mà không thích chứ, lại có ai sẽ thiếu năm mươi lượng bạc này đâu, chỉ riêng tiểu thư nhà Anh quốc công cũng đã tới hỏi rất nhiều lần rồi.”
Tiểu Trương chưởng quầy vã một thân mồ hôi lạnh, những người ở đây ai hắn cũng không thể trêu vào, còn không bằng sớm ngày bán đi, “Vị phu nhân này nói không sai, Trương tiểu thư đúng là đã đến hỏi vài lần rồi.”
“Như vậy đi, ta sẽ phái người đi mời Trương tiểu thư lại đây một chuyến…… Nếu như hôm nay ta trực tiếp bán cây quạt này đi, vậy thì việc làm ăn này cũng không thể tiếp tục được nữa rồi.”
Ai mà không biết nhà ngoại của Anh quốc công không thiếu nhất chính là tiền chứ, nếu như mời Trương Linh Dược tới đây, thì ai còn có thể lấy được cây quạt này.
Ngay lập tức, sắc mặt của các phu nhân đều trở nên khó coi.
Rất nhanh Trương Linh Dược đã tới, “Chưởng quầy, muốn bán quạt rồi sao?”
Tiểu Trương chưởng quầy lý lẽ đầy đủ nói: “Thay vì cứ để ở đó hứng bụi, chi bằng để người thật lòng yêu thích có được chúng.”
Trương Linh Dược mỉm cười nói, “Đa tạ, còn xin các vị phu nhân ở đây có thể nhường lại vật yêu thích, hai cây quạt này ta đã tới hỏi qua vài lần, nếu như bán, thì đã sớm mua rồi……”
Hầu phủ phu nhân cười gượng, nói: “Vậy thì ta đây sẽ không giành thứ người khác yêu thích.”
Trương Linh Dược trả năm trăm lượng bạc để mua hai cây quạt, nhưng nàng lại không dùng, mà để cho Thù Du cất chúng đi.
Thích đúng là rất thích, nhưng mà nàng còn những cây quạt khác, không dùng đến mấy cây này.
Mà tiểu Trương chưởng quầy bán quạt xong, thì vội vàng viết thư cho đại bá của mình, viết liền ba trang giấy.
Ngày đầu tiên ra giá một trăm năm mươi lượng thì hắn đã muốn bán rồi.
Trương tiểu thư tới hỏi vài lần, hắn đều cố gắng nhịn xuống.
Vài vị phu nhân đeo đầy trang sức, khí thế hùng hổ bước vào, hắn còn suýt chút nữa thì nghĩ rằng cửa hàng này không thể mở cửa được nữa rồi.
Nhưng may mắn là bán được cây quạt này, thì cái tên Đa Bảo Các cũng đã được truyền xa rồi.
Chỉ là trấn điếm chi bảo cũng đã nhìn được vài ngày, giờ bán đi thì trong lòng cũng có chút luyến tiếc.
Cuối cùng, tiểu Trương chưởng quầy viết —— đồ vật mới khi nào mới có thể gửi tới đây, ở đây đã không chờ nổi nữa rồi.
Tại Đa Bảo Các ở Quảng Ninh
“Cái này rốt cuộc là thật hay giả?” Trương chưởng quầy cúi người xuống, cẩn thận nhìn những bông hoa trên bàn, có năm đóa hoa cúc, hai đóa màu hồng nhạt và ba đóa màu cam.
Còn có năm đóa nguyệt quý, mỗi đóa hoa đều lớn bằng miệng chén, chỉ có thể hình dung bằng một chữ đẹp.
Trương chưởng quầy đưa tay ra sờ, là một cánh hoa, hơn nữa phía trên cánh hoa còn có những đường vân rất rõ ràng, cái này chắc là không làm giả được đâu.
“Tiểu đông gia, chắc không phải là cô tiện tay hái rồi mang đến đây để làm ta vui vẻ thôi sao? Còn có mùi hoa thì sao, cắm ở trong nước mấy ngày không phải là sẽ bay đi hết rồi sao!” Trương chưởng quầy vừa cảm thán vừa thở dài, “Thật sự là hoa bất tử sao?”
Cố Tiêu nói: “Ta lừa ngài để làm gì, đây đúng là hoa bất tử, để quá lâu thì không được, nhưng để hai ba năm thì không thành vấn đề.”
Cuộc đời thăng trầm, thế sự đổi thay, nhất là những loài hoa tươi, sau khi qua mùa thì khó mà được nhìn thấy chúng nữa, tuy đã có nhà kính trồng hoa mùa đông, nhưng không phải ai cũng mua nổi, nhưng hoa bất tử thì không giống vậy.
Đủ để khiến người ta nhầm thật giả rồi.
Trương chưởng quầy trầm mặc một chút, “Vậy có đắt không vậy, ta muốn mua hai đóa về tặng cho phu nhân.”
Cố Tiêu: “……”
Cái gì Trương chưởng quầy cũng muốn mua đem về, đèn kéo quân thì mua không nổi, nhưng mua một đóa hoa chắc là được.
Hai người nhìn nhau chằm chằm, Cố Tiêu nhìn sang chỗ khác, bình thản nói: “Vậy thì bây giờ ngài muốn bỏ ra bao nhiêu lượng bạc để mua đóa hoa này về sao?”
Lúc nãy đúng là có chút bốc đồng, sau khi Trương chưởng quầy lấy lại bình tĩnh thì dùng sức lắc đầu, tháng sáu và tháng bảy đang là mùa hoa nguyệt quý, ai rảnh rỗi mà đi mua hoa giả chứ, đồ đẹp nhưng dù sao vẫn là đồ giả.
“Cho nên hoa này phải chờ đến sau tháng bảy mới bán, trước khi bán thì phải tuyên truyền trước.” Cố Tiêu nghĩ Trương chưởng quầy chắc là do chưa từng thấy hoa bất tử, cho nên mới không biết rằng, loại hoa này khác với các loại hoa khác.
Trương chưởng quầy nhíu mày nói: “Nhưng mà trấn điếm chi bảo chỉ cần có một món là đủ rồi……”
Cố Tiêu bình tĩnh nói, “Ai nói phải làm trấn điếm chi bảo chứ.”
“Không phải trấn điếm chi bảo thì là cái gì, hoa có thể nở suốt hai ba năm chưa từng nhìn thấy cũng chưa từng nghe thấy, còn mới lạ hơn nhiều so với quạt lụa và đèn kéo quân, làm trấn điếm chi bảo sao mà không được chứ.” Trương chưởng quầy không cho phép người khác nói hoa bất tử không tốt, ngay cả Cố Tiêu cũng không được.
Cố Tiêu cuối cùng cũng hiểu cái gì gọi là đứng núi này trông núi nọ, Trương chưởng quầy đã kinh doanh buôn bán nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không biết cách tạo danh tiếng cho mình sao, “Chưởng quầy, Đa Bảo Các ở Thịnh Kinh lớn đến mức nào.”
Đa Bảo Các tiền thuê một năm là hai trăm lượng, trên dưới tổng cộng có hai tầng, lầu hai dành cho khách ở, tuy lầu một bây giờ có bày ô giấy dầu, thư pháp, quạt tròn và quạt xếp, nhưng hơn một nửa vẫn để trống.
Nói để trống chỉ là nói khách sáo thôi.
Trương chưởng quầy nói: “Ý của tiểu đông gia là…… cứ bày hoa ở đó trước sao, mặc dù bây giờ không có ai hỏi, nhưng qua nửa tháng rồi một tháng, mà thấy hoa vẫn không tàn, vậy thì chắc chắn sẽ có người hỏi, đến lúc đó vừa đúng là tháng tám…… Nếu vậy trong một tháng này chúng ta làm hoa bất tử nhiều một chút, làm được bao nhiêu thì làm, đợi đến tháng tám tháng chín thì kiếm bộn tiền về!”
Trương chưởng quầy càng nói càng kích động, cuối cùng vỗ mạnh xuống bàn, khiến những bông hoa trên bàn đều rung lên.
Cố Tiêu: “…… Chưởng quầy có thể làm một bức tường hoa, nhưng phải dọn dẹp cẩn thận, tỉ mỉ, nếu dính bụi thì sẽ không còn đẹp nữa.”
Trương chưởng quầy vội vàng giữ lấy bình hoa, thành thật mà nói hoa này tuyệt diệu ở cái tên của nó, còn bên ngoài không khác gì hoa nguyệt quý và hoa cúc, bày ở Đa Bảo Các chắc là người ta cũng sẽ tưởng đó là hoa tươi.
Càng giống thật thì càng tuyệt diệu.
“Tất nhiên rồi……” Trương chưởng quầy đập đùi, “Cứ làm như vậy đi.”
Cố Tiêu chỉ phụ trách chế tạo, cô viết ra phương pháp làm hoa bất tử, lại viết ra vài cách điều chế mùi hương, hương liệu để pha chế mùi hương cũng không phải loại quý giá gì, chỉ là để làm tăng thêm mùi hương của hoa mà thôi.
Trương chưởng quầy có hơi xấu hổ, mấy thứ này đặt ở nhà người khác chính là đồ gia truyền, mà Cố Tiêu lại cứ thế mà viết ra phương pháp.
Bây giờ ở huyện thành và Thịnh Kinh đều có học đồ làm những thứ này, cũng đã ký giấy bán thân, nếu không thì Trương chưởng quầy cũng sẽ không yên tâm.
Trương chưởng quầy cầm hai túi tiền, “Chỗ này là năm mươi lượng, để tiểu đông gia mua đồ dùng. Còn hai mươi lượng này là tiền hoa hồng của đợt này, sổ sách thì để tiểu đông gia xem xét.”
Cố Tiêu tính toán sơ qua một chút, bây giờ trên tay nàng có hơn bảy mươi lượng bạc, đợt này Đa Bảo Các thu về hơn tám trăm lượng.
Nhưng mà phải thuê thợ về làm, rồi mua nguyên vật liệu, vận chuyển hàng hóa cũng tốn hết một khoản tiền.