Chương 89

Xuyên Thành Con Dâu Nuôi Từ Bé Của Nam Chủ Trong Truyện Khoa Cử thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cần phải để lại một phần để dành phòng khi cần dùng đến, Trương chưởng quầy còn muốn góp nhiều tiền hơn nữa để mua lại cửa hàng ở Thịnh Kinh, nên tiền hoa hồng cũng ít đi.
Sổ sách đã đối chiếu xong, Cố Tiêu vẫn không quên dặn dò Trương chưởng quầy: “Cứ làm hoa bất tử trước đi, tường hoa có lẽ sẽ không giống như chưởng quầy tưởng tượng đâu.”
Trong nhà Trương chưởng quầy có một bức tường hoa tường vi, lá xanh hoa hồng, phu nhân hắn rất thích. Nghe vậy, hắn hỏi: “Không giống sao?”
Trước kia, tường hoa thường được trang trí trong các quán cà phê, tiệm cơm Tây. Còn Đa Bảo Các lại mang đậm nét cổ kính, rất khó để kết hợp với tường hoa, cho nên tường hoa cần phải được điều chỉnh lại.
Cố Tiêu nói: “Đúng vậy, đến lúc đó chúng ta sẽ xem xét lại sau.”
Trương chưởng quầy lập tức đồng ý, Cố Tiêu nói gì hắn đều nghe theo.
Cố Tiêu lại nói: “Còn phải làm phiền chưởng quầy giúp ta tìm hiểu nhà cửa ở huyện thành.”
“Tiểu đông gia muốn mua nhà sao?”
Cố Tiêu không gật cũng không lắc đầu. Cô bây giờ vẫn đang sống ở Thẩm gia, nếu muốn tự mình mua nhà thì phải lập nữ hộ. Nhưng mà Cố gia chính là một đàn sói hoang, nguyên chủ từng bị bán một lần, cô cũng không muốn bị bán lần thứ hai.
Hơn nữa Thẩm Hi Hòa hắn......
Thời gian này, Thẩm Nhị Lang bán chè đậu xanh, đại oa thì đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán bánh bao. Vào mùa hè nóng nực, số tiền kiếm được cũng nhiều hơn.
Trên bàn ở tây phòng bày vài chồng hộp gỗ, bên trong có 5630 chữ. Tiền in sách kiếm được không ít, cộng thêm tiền mà Thẩm Hi Hòa chép sách kiếm được, Cố Tiêu đoán trong tay Chu thị chắc phải có hơn bốn mươi lượng bạc.
Cố Tiêu trả lời qua loa: “Một căn nhà lớn một chút, cũng không cần quá mới, thì giá khoảng bao nhiêu?”
Ở trong thôn xây ba gian phòng cũng mất hết hai lượng bạc, nhà cửa ở huyện thành còn đắt hơn.
“Nhà nhị tiến thì giá khoảng ba mươi lượng bạc, hai bên trái phải đều có phòng ở, ở giữa là sảnh chính, đi qua sảnh chính thì có hai gian nhà, ba gian chính phòng.” Trương chưởng quầy nói: “Nếu muốn tốt hơn một chút, thì phải cần bốn mươi lượng bạc.”
Bốn mươi lượng, trong tay Chu thị cũng tầm bốn mươi lượng bạc.
Cố Tiêu nói: “Vậy thì hãy giúp ta lưu ý một chút.”
Trương chưởng quầy hỏi: “Vậy tiểu đông gia mấy ngày này còn làm thêm đồ gì mới không? À... ta không phải đang thúc giục đâu, chỉ là muốn hỏi một chút thôi.”
Bộ dao khắc Cố Tiêu đặt làm ở chỗ thợ rèn bây giờ đã có rồi, tổng cộng có mười hai cây. Cô muốn thử xem dùng có tốt hay không, nên đang chuẩn bị chạm khắc mấy cái tượng gỗ nhỏ trước.
Trước đây Cố Tiêu cũng đã từng khắc gỗ, chẳng hạn như cán quạt, giá đèn của đèn kéo quân, còn có hộp gỗ để đựng quạt, trên đó ít nhiều đều có chạm khắc gỗ.
Bây giờ dao khắc đã đầy đủ, Cố Tiêu muốn làm mấy cái tượng gỗ nhỏ, để chơi cho dễ dàng.
Khắc gỗ có ba loại: chạm khắc tròn, khắc phù điêu, và chạm khắc gốc. Chạm khắc gốc là phải khắc một mảng lớn, phù điêu là khắc trên mặt phẳng của bản chạm khắc gỗ, cái mà Cố Tiêu muốn làm là chạm khắc tròn ba chiều.
Chọn nguyên liệu gỗ cũng cần phải chú ý, như gỗ đỏ hoàng dương và lê, cây thông và cây bạch quả. Còn nếu muốn tinh tế hơn thì chạm khắc trên những quả hạnh đào.
Cho nên lúc đi ra ngoài, Cố Tiêu liền đi đầu hẻm mua mười cân hạnh đào về, nói một cách mỹ miều là để Thẩm Hi Hòa bồi bổ trí não.
Cố Tiêu chọn lấy mấy quả có hình dạng xinh đẹp một chút, còn lại thì đều đặt ở trong phòng bếp. Bây giờ Thẩm gia đã có tiền, Chu thị mỗi lần đều đưa tiền cho đại oa để mua thịt về, cho nên Cố Tiêu không còn mua thịt nữa.
Chu thị nhìn thấy hạnh đào thì nhíu mày: “Sao con lại mua mấy thứ này? Ăn hết được không?”
Cố Tiêu nói: “Ăn hạnh đào rất tốt cho trí não, đây là để Tam ca ăn đó.”
Lúc này Chu thị cũng không nói gì nữa. Tốt cho trí não thì đúng là thứ tốt, Thẩm Hi Hòa đọc sách đầu óc sẽ rất mệt mỏi: “Tiểu Tiểu, con ở nhà cũng không cần gọi lão tam là ca ca nữa đâu, gọi tướng công là được rồi.”
Trần thị cũng nói: “Đúng vậy, đây là trong nhà chứ đâu phải ở bên ngoài.”
Cố Tiêu gật đầu, dù sao thì cô có gọi hay không thì Chu thị và các nàng cũng đâu biết được. “Có thể tách nhân hạnh đào ra, rồi xào với đường để... tướng công mang đi thư viện. Nương, con chỉ hận không thể ngày nào cũng được nhìn thấy tướng công, ngày nào cũng nấu món ngon cho chàng. Nhưng món nào ngon đến mấy mà ngày nào cũng ăn mãi một thứ thì cũng sẽ ngán thôi.”
Chu thị nói: “Có thịt có bánh bao còn ăn ngán sao, trước đây chỉ ăn màn thầu cải trắng cũng không thấy nó ngán qua.”
Trần thị cau mày, không biết Cố Tiêu nói những lời này có ý gì.
Cố Tiêu cúi đầu nói: “Nhưng năm sau đã là kỳ thi mùa thu rồi, thư viện giờ Tý đã tắt đèn, rất nhiều học sinh đều không còn ở lại đó nữa mà về nhà ôn tập buổi tối.”
Chu thị nói: “Thật sao?”
Cố Tiêu nói: “Con lừa người để làm gì chứ.”
Thư viện giờ Tý tắt đèn là do Thẩm Hi Hòa nói, những cái khác thì đều là bịa ra. Cố Tiêu vốn nghĩ Chu thị sẽ nghe lời Thẩm Hi Hòa nhất, nên việc mua nhà không bằng để Thẩm Hi Hòa nói ra. Nhưng mà, so với việc Thẩm Hi Hòa “thổi gió bên gối” với cô, không bằng cô “thổi gió bên tai” Chu thị. Thẩm Hi Hòa chưa chắc đã nghe lời cô nói, nhưng Chu thị chắc chắn sẽ quan tâm đến con trai mình.
“Ai u...” Chu thị sờ ngực, lo lắng nói: “Vậy thì phải làm sao đây?”
Trần thị nhìn Cố Tiêu, thuận miệng nói: “Nương, nếu không chúng ta dọn đến huyện thành đi?”
Chu thị sững sờ nhìn hai người con dâu, mở miệng nhưng không nói lời nào.
Mỗi lần Thẩm Hi Hòa đi thi đều giành hạng nhất, mà người khác thì đọc sách đến tận đêm khuya. Không thể để Thẩm Hi Hòa bị chậm trễ được.
Chu thị quay về phòng đếm bạc.
Bà lấy túi tiền từ dưới cái bình gốm thứ ba trong đông phòng. Các họa tiết đám mây trên túi tiền được thêu bằng từng đường kim mũi chỉ, chiếc túi đã được lật đi lật lại rất nhiều lần nên hình thêu ở các góc đã bị mòn đi.
Chu thị thở dài. Nếu Tam Lang nhà họ học không tốt thì giờ có lẽ đã không còn đọc sách nữa rồi, mà sẽ đi làm ruộng, hoặc làm chưởng quầy ở cửa hàng trên huyện thành. Nhưng cố tình Thẩm Hi Hòa lại học rất giỏi, lại còn có một người vợ tốt như Tiểu Tiểu nữa.
Cuộc sống của cả nhà mới dần dần tốt lên.
Chu thị vốn định dùng số tiền này mua vài mẫu đất. Đất đai là căn bản nhất, sau này nếu không có ăn không có uống thì còn có thể dựa vào trồng trọt mà sống.
Nhưng mà nghĩ lại, nếu như Thẩm Hi Hòa thi đậu rồi, thì cả nhà bọn họ còn ở lại thôn Thượng Dương sao?
Chu thị lắc đầu. Nếu Thẩm Hi Hòa thi đậu, rồi sau này làm quan, không nói đến hai người ca ca lo cho hắn ăn học, ngay cả Chu thị cũng không thể đồng ý việc này.
Cả nhà thì phải ở chung với nhau, mọi người đồng lòng thì cuộc sống sau này mới tốt đẹp. Lúc đầu thì được mọi người quan tâm giúp đỡ, nhưng nếu sau này mà lòng lang dạ sói, thay lòng đổi dạ, thì Chu thị thà không nhận đứa con trai Thẩm Hi Hòa này.
Tám lượng bạc vụn, ba mươi lượng ngân phiếu, còn có mấy trăm văn tiền đồng, đây là toàn bộ gia sản của Thẩm gia.
Bạc vụn là lần trước mới đổi ra, ngân phiếu là do Thẩm Hi Hòa mang về, còn có cả số tiền Cố Tiêu lén nhét vào nữa.
Chu thị thở dài một hơi, chuyện mua đất trước mắt chỉ đành gác lại.
Chu thị đếm tiền xong, trong lòng đã có tính toán. Buổi tối lúc đang ăn cơm, bà liền nói: “Nhà lão đại và nhà lão nhị, các ngươi về phòng đếm xem mình đã tích góp được bao nhiêu tiền, rồi mang ra đây hết cho ta.”
Trần thị đột nhiên ngẩng đầu lên: “Nương, tiền kiếm được đều đã giao cho người hết rồi, chúng con làm gì có tiền chứ.”
Chu thị bĩu môi mắng: “Cho là ta mù không biết gì sao? Nhanh lên đi!”
Lý thị đeo một dải băng buộc trán, thân thể nàng ta hồi phục không tồi. Từ lúc Thẩm Nhị Lang bị một câu mắng của Chu thị làm cho quay về, thì nàng ta càng cẩn thận và nghe lời hơn.
Trần thị cúi đầu không nói lời nào.
Cố Tiêu nghĩ Chu thị chắc là muốn mua nhà rồi, nên cô cố ý hỏi: “Nương, trong nhà xảy ra chuyện gì sao mà phải dùng đến tiền vậy?”
Chu thị nói: “Thời gian gần đây nhà chúng ta kiếm được không ít bạc. Nhà lão đại và Nhị Lang phải thức khuya dậy sớm, ta đều biết. Tam Lang ở thư viện đọc sách, các ngươi thì phải đi huyện thành, đi lại cũng không thuận tiện lắm, nên ta muốn mua một căn nhà ở huyện thành, chúng ta dọn qua đó ở.”
Trần thị trợn mắt há hốc mồm: “Nương người nói thật sao?”
Chu thị nghiêm mặt: “Đại oa cũng đã đến tuổi se duyên rồi, nhà chúng ta chỉ có sáu gian phòng, xây thêm hai phòng cũng không bằng dọn đến huyện thành ở.”
Trần thị trong lòng mừng rỡ: “Con dâu sẽ đi lấy tiền cho người ngay bây giờ!”
Lý thị cũng chỉ ra ngoài một lát vào lúc ăn cơm, nói: “Vậy con dâu cũng đi...”
Có thể sống ở huyện thành là chuyện tốt, sau này Đại Nha gả chồng, nói không chừng còn có thể gả cho người trong huyện thành, còn có tiểu khuê nữ nữa.
Cố Tiêu nhìn Chu thị: “Nương, con cũng về phòng lấy tiền đây.”
Cố Tiêu biết Chu thị có bao nhiêu tiền trong tay, nhưng không đoán được Trần thị và Lý thị có bao nhiêu, hai lượng hay năm lượng? Cố Tiêu suy nghĩ một lát, rồi lấy ra ba lượng bạc, cô không thể lấy quá nhiều mà cũng không thể lấy quá ít.
Nhà chính đang thắp nến. Trần thị đi rồi quay trở lại rất nhanh: “Nương, tổng cộng là 835 văn.”
Toàn bộ đều là tiền thắt dây đeo kiếm được. Trần thị có thời gian rảnh rỗi thì làm, Nhị Nha cũng làm, giao cho Chu thị một ít, còn phần lớn thì giữ lại cho riêng mình.
Lý thị cũng lấy tiền ra: “Nương, chỗ này của con có 461 văn...”
Lý thị và nữ nhi đều thêu khăn, tiền kiếm được cũng đều đưa cho Chu thị, bây giờ thì toàn bộ đều lấy ra hết.
Nhìn số tiền vụn vặt này, Cố Tiêu nhìn trái nhìn phải, rồi nói: “À... ba lượng bạc này là tướng công cho con.”
Nói xong, cô đem bạc đặt lên bàn.