Chương 10

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhóm thợ thủ công giao lò sưởi đến, họ chưa từng làm loại lò sưởi này, cảm thấy nó rất hiệu quả. Sau khi biết bản vẽ do Vương phi đích thân phác thảo, họ càng thêm khâm phục, quả nhiên là Vương phi, đầu óc hơn hẳn những người dân tỉnh lẻ như họ.
Trước khi tới, họ vẫn hơi e sợ. Ngày trước, họ chỉ làm đồ dùng cho những hộ dân nhỏ, bây giờ phải làm cho Vương phủ, rất sợ nếu có chỗ nào không chu đáo liền bị Vương gia xử tội.
Lúc vào cửa nhìn thấy vị thư sinh tuấn tú lần trước, họ vẫn chưa liên hệ vị thư sinh này với Vương phi kia, nhưng cũng cảm thấy vị thư sinh tuấn tú này không giống hạ nhân, chắc hẳn là quản gia.
Vị thư sinh tuấn tú dẫn họ tới một tiểu viện nhỏ. Tiểu viện này lúc trước là chỗ ở của đám hạ nhân Vương phủ, nhưng trong mắt những người thợ này thì lại chẳng giống vậy, họ cứ ngỡ đây là nơi ở của chủ nhân.
Họ mang lò sưởi vào trong phòng, đục một lỗ trên tường để lắp ống khói.
Lúc họ vào phòng nhìn thấy tấm nhựa trên cửa sổ kia, trong lòng không ngừng trầm trồ, thầm nghĩ quả nhiên nhà giàu có khác biệt, ngay cả che cửa sổ cũng dùng vật liệu tốt như vậy.
Chỉ là căn phòng này có chút kỳ lạ, ngày đông lạnh giá như thế mà chỉ dùng có một cái lò sưởi, không có giường lò cũng chẳng có tường sưởi, liệu có chịu nổi không?
Họ thắc mắc trong lòng nhưng cũng không dám nói ra miệng. Lạc Tử Ninh chủ động bắt chuyện, hỏi lại những điều đã nói với Triệu Tiểu Ngư hôm qua: “Người dân nơi đây có dùng giường lò không?”
“Những hộ lớn nhà giàu thì dùng giường lò, còn những người không giàu có gì như chúng tôi thì không đủ khả năng dùng loại giường này.” Một thợ thủ công già trong đó rụt rè nói.
“Vậy còn tường sưởi và lò sưởi trong tường thì sao?” Lạc Tử Ninh vui vẻ hỏi.
“Cũng có ạ.” Người thợ thủ công già cúi đầu tiếp tục trả lời.
“Vậy thì hay quá.” Lạc Tử Ninh lại hỏi họ: “Các ngươi có biết làm giường lò không? Tiền công là bao nhiêu?”
“Chúng tôi không biết làm, cần phải mời người từ nơi khác đến giúp. Bây giờ đất đã đóng băng hết rồi, không thích hợp khởi công. Phải đợi qua mùa xuân năm sau, khi tuyết tan, mới có thể bàn bạc tiếp.” Người thợ thủ công kia nói.
Thì ra đều phải chờ tới mùa đông năm sau mới được ngủ giường lò, nhưng có cái lò sưởi này rồi thì cũng có thể sống qua mùa đông một cách thuận lợi.
Anh lại lấy ra một tờ giấy đưa cho người thợ già, đó là bản vẽ thiết bị chưng cất mà anh phác thảo. “Có thể làm được cái này không?”
Lạc Tử Ninh vẽ vô cùng chi tiết, kích thước cũng cẩn thận ghi lên. Dù không biết dụng cụ này dùng làm gì, nhưng sự tinh xảo của nó vẫn khiến ông sáng mắt ra. “Chắc là có thể làm được.”
Ông không dám nói quá chắc chắn, lỡ làm sai thì biết tính sao.
Lạc Tử Ninh thấy ông cẩn thận cất tấm giấy đi, lại hỏi ông: “Ông có tất cả bao nhiêu đồ đệ?”
Người thợ già thật thà nói: “Tổng cộng có 5 người, hai người là con trai, một người là cháu họ, hai người còn lại là cháu nội của ta.”
“Mỗi năm kiếm được bao nhiêu tiền?” Lạc Tử Ninh lại hỏi ông.
“Chỉ đủ ăn qua ngày.” Thực ra cơ bản là ăn bữa nay lo bữa mai, lại còn thường xuyên bị bọn côn đồ thu tiền bảo kê.
“Ông có muốn đến làm việc cho Vương phủ không? Mỗi tháng trả cho cả nhà ông hai lượng bạc.” Lạc Tử Ninh thấy mắt họ mở to kinh ngạc, nghĩ rằng có phải mình trả ít quá không. “Tạm thời là hai lượng bạc, bao ăn bao ở, toàn bộ tiền mua vật liệu đều do Vương phủ bỏ ra, không cần phải nhập vào sổ nô lệ, nhưng tất cả những thứ ta giao cho các ngươi làm đều không được phép tiết lộ ra ngoài.”
Mấy thợ thủ công đều đờ người ra. Trước đây mỗi tháng bọn họ cũng chỉ kiếm được mấy trăm văn, một năm kiếm được ba bốn lượng bạc đã là may mắn lắm rồi. Giờ mỗi tháng được hai lượng, một năm hơn hai mươi lượng, còn bao ăn bao ở, ở đây làm đồ vật cho Vương phủ, nghe đã thấy nhàn hạ. Đây chính là chuyện tốt như bánh từ trên trời rơi xuống.
Thế nhưng bọn họ vẫn sợ hãi, không dám trả lời, chỉ sợ cái bánh ngon này có độc.
Lạc Tử Ninh thấy bọn họ không đồng ý, đưa tay ra nói với họ: “Nếu các ngươi đã không đồng ý, vậy trả lại bản vẽ lúc nãy cho ta, ta sẽ tìm những người khác sẵn lòng đến Vương phủ làm việc.”
Mấy người thợ trẻ khác nóng lòng muốn thử, kéo tay áo người thợ già, giục ông đồng ý.
Người thợ già nhìn lên trời, tuyết lại rơi lớn nữa rồi. Căn nhà của gia đình ông đều làm từ cỏ tranh và gạch mộc. Nếu chuyển đến chỗ này, có thể ở trong nhà gạch kiên cố, lại không phải lo ăn uống, cả nhà cũng có thể sống tốt hơn.
(*Gạch mộc nặn từ đất sét, phơi nắng để khô cứng lại chứ không nung, còn gạch để xây nhà gạch thì đã được nung nhiệt độ cao trong lò.)
Nhưng gia đình giàu sang nhiều quy củ, họ không biết liệu có thích nghi được không.
Bọn họ không trả lời ngay, mà nói với Lạc Tử Ninh: “Xin cho phép chúng tôi về suy nghĩ kỹ càng.”
“Cũng được, nhưng ta có hơi vội, vậy nên ta cho các ngươi ba ngày suy nghĩ.” Lạc Tử Ninh nói xong thì để họ quay về trước.
Nhóm thợ thủ công ra khỏi cửa Vương phủ, đi thêm một đoạn đường xa nữa mới dám lớn tiếng nói chuyện.
Con trai cả của người thợ già nói: “Cha, nghe nói có vài quý nhân sẽ cắt lưỡi thợ thủ công để ngăn họ tiết lộ bí mật, thậm chí sau khi họ chết còn phải bắt thợ thủ công chôn theo. Dù chúng ta có khổ một chút, nhưng vẫn an toàn.”
Con trai thứ hai duỗi hai ngón tay hưng phấn nói: “Nhưng đó là hai lượng bạc đấy.”
Cháu họ nhỏ nói: “Nếu chúng ta bước vào Vương phủ, có phải là sẽ không sợ bị ức hiếp nữa không?”
Bọn họ bàn luận suốt dọc đường. Lúc về tới nơi thì phát hiện căn nhà đã bị đập phá. Vợ và con gái người thợ già đang quỳ trên đất khóc lóc, xin bọn chúng rủ lòng thương.
Nhóm thợ thủ công lập tức hiểu ra là chuyện gì. Lâm Hắc Hổ vốn là tên lưu manh khét tiếng ở đây, rảnh rỗi là đi thu tiền bảo kê. Sau này chị gái Lâm Hắc Hổ trở thành tiểu thiếp thứ sáu của Tri phủ, Lâm Hắc Hổ nghiễm nhiên trở thành em vợ Tri phủ, càng thêm trắng trợn hà hiếp dân lành.
“Gia Hổ, ngài làm vậy là có ý gì?” Người thợ già khom lưng cúi gối bước tới, đám con trai cháu trai ông ta cũng không dám lên tiếng.
“Nhà các ngươi nợ ta 50 lượng bạc.” Lâm Hắc Hổ xách cổ áo người thợ già lên, vỗ vỗ vào má ông ta: “Bao giờ trả?”
Cả nhà thợ thủ công nghe xong hoàn toàn kinh hoảng, 50 lượng!
Đối với nhà bọn họ mà nói, đó là một con số khổng lồ: “Chúng ta nợ ngươi 50 lượng lúc nào?”
Lâm Hắc Hổ: “Ta bảo nợ là nợ. Cho ngươi 3 ngày, sau 3 ngày mà không đưa tiền, ta sẽ bắt con gái ngươi vào kỹ viện tiếp khách, còn các ngươi cũng phải đến nhà ta làm nô lệ để trả nợ.”
Cả nhà bọn họ bị dọa sợ không nhẹ. Lâm Hắc Hổ rời đi thật lâu sau, con trai cả mới gào khóc khản cả giọng: “Không thì chúng ta tới Vương phủ đi! Dù Lâm Hắc Hổ có hoành hành ngang ngược đến mấy, cũng không dám đắc tội với Vương phủ đâu.”
“Nghe nói Vương gia là em trai của đương kim Hoàng thượng, một tên em vợ Tri phủ nho nhỏ nào dám trêu chọc em trai Hoàng đế chứ?” Cháu họ run cầm cập nói với người thợ già.
Lão thợ thủ công nhớ đến tình cảnh Lâm Hắc Hổ thường xuyên đến nhà thu tiền bảo kê. Trước đây còn đỡ, đưa chút tiền là có thể đuổi đi được. Từ lúc cô con gái nhà ông càng lớn càng xinh đẹp, Lâm Hắc Hổ liền tìm mọi cách cướp con bé đi. Lâm Hắc Hổ rõ ràng là muốn khiến gia đình ông tan nát mà.
Ông ngay lập tức đưa ra quyết định: “Thu dọn đồ đạc đến Vương phủ! Dù có bị cắt lưỡi cũng còn tốt hơn phải chịu đựng Lâm Hắc Hổ tra tấn.”
...
Lò sưởi này vừa đốt lên thì khói mù mịt. Lạc Tử Ninh không nán lại trong phòng mà đi ra ngoài tìm Trần bá.
Trần bá thấy Lạc Tử Ninh gọi ông, lòng thầm nghĩ không biết Vương phi cố ý gọi ông sang đó làm gì? Chẳng lẽ là thúc giục ông đưa sổ sách quản lý trong phủ?
Ông vẫn hơi lo lắng, sợ Vương phi ôm tiền bỏ chạy, nên đã trì hoãn mấy ngày chưa đưa.
Nhưng hôm nay xem ra không thể trì hoãn được nữa, ông đành lấy sổ sách trong tay áo ra giao cho Lạc Tử Ninh, nghĩ bụng cứ đưa sổ sách trước, còn tiền thì sau này hẵng bàn: “Chủ nhân, đây là ghi chép tất cả tiền bạc, lương thực, củi lửa, v.v... còn lại của Vương phủ.”
Lạc Tử Ninh nhìn sơ qua, đột nhiên mắt mở to: “Vương phủ chúng ta tổng cộng có năm ngàn lượng tiền tiết kiệm hả? Vậy mà ông còn dám khóc lóc than nghèo với ta sao?”
Trần bá nghe xong bĩu môi: “Chỉ có vỏn vẹn năm ngàn lượng! Trước đây Vương phủ chúng ta mỗi tháng chi tiêu đều trên vạn lượng, bây giờ năm ngàn lượng này phải cố gắng cầm cự qua mấy chục năm, những ngày sau này biết sống sao đây chứ.”
Lạc Tử Ninh cạn lời, nhét sổ sách vào trong tay áo: “Buổi tối ta trở về xem sau. Ta muốn hỏi ông chuyện khác, ông có biết người xây Vương phủ này là ai không? Tại sao các phú thương trong thành đều có thể ngủ giường lò, mà Vương phủ lại ngay cả một chút đồ dùng sưởi ấm cũng không có?”
Trần bá trái lại biết rõ Vương phủ này: “Ngài có điều không biết, Vương phủ này do Hiền vương sai người dựng nên. Hiền vương là huynh trưởng của tiên đế, không giống như chúng ta, ngài ấy xây nhà ở đây là để tránh nóng vào mùa hè. Tiếc là sau này Hiền vương qua đời bất ngờ, không lâu sau đó con cháu của ngài ấy cũng lần lượt ra đi, thế là tòa nhà này bị bỏ trống không dùng đến.”
Lạc Tử Ninh cảm thấy trong này ẩn chứa bí mật hoàng gia gì đó không muốn người khác biết. Đang định hỏi thêm mấy câu, thì nghe Trần Nhị gọi anh báo trong phòng đã hết khói và rất ấm áp rồi.
Anh cũng không quá để ý, nhanh chân bước tới cửa phòng. Vừa vén màn lên, từng làn hơi nóng liền phả vào mặt, anh kích động đến suýt khóc.