Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chế rượu trắng và nhiệm vụ mới
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi lắp đặt lò sưởi xong, căn phòng trở nên cực kỳ ấm áp. Buổi tối đi ngủ chỉ cần đắp một lớp chăn mỏng là đủ, Lạc Tử Ninh thậm chí còn không cần mặc quần áo giữ nhiệt, anh lấy trong siêu thị ra một chiếc áo thun cũ để làm đồ ngủ.
Đêm xuống, căn phòng không còn lạnh lẽo nữa, thế nên sau khi Lạc Tử Ninh ngủ say, anh cũng không chui vào lòng Hoắc Lệnh Chi như mọi khi mà nằm sải dài trên giường, tay chân dang rộng. Tuy nhiên, chiếc giường khá nhỏ, khiến anh không thể thoải mái duỗi người. Trong lúc ngủ mơ, Hoắc Lệnh Chi lúc thì bị cánh tay anh vắt lên ngực, lúc thì bị chân anh gác lên hông. Bị anh làm phiền đến tỉnh giấc, Hoắc Lệnh Chi bực bội nắm lấy tay chân anh.
Có lẽ trong khoảng thời gian này Lạc Tử Ninh đã hình thành thói quen, chỉ cần Hoắc Lệnh Chi nắm cổ tay anh, anh sẽ theo bản năng chui vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn như một chú gấu túi. Hoắc Lệnh Chi bị anh ôm ấp nhiều ngày như vậy cũng đã quen, ngược lại còn cảm thấy tư thế này mới là bình thường, thuận tay kéo chăn đắp cho cả hai rồi lại ngủ tiếp.
Một gia đình thợ thủ công lành nghề đã đến nhanh hơn cả tưởng tượng của Lạc Tử Ninh. Anh bảo Trần bá chuẩn bị một tiểu viện cho cả nhà họ, để họ lắp đặt lò sưởi, và sau khi hoàn thành việc giữ ấm thì sẽ tiếp tục chế tạo nồi chưng cất rượu.
Sau khi tất cả mọi người trong vương phủ đều đã sử dụng lò sưởi, Lạc Tử Ninh với tâm lý thử vận may đi vào siêu thị, anh muốn xem nhiệm vụ đã hoàn thành hay chưa. Yêu cầu của nhiệm vụ là tất cả mọi người trong vương phủ đều không bị chết cóng, anh đoán chỉ cần anh, vương gia cùng toàn bộ hạ nhân thực hiện tốt việc giữ ấm thì coi như đã hoàn thành nhiệm vụ.
Khi bước vào siêu thị, tình hình bên trong quả nhiên đã thay đổi! Khu vực lương thực, ngũ cốc và rau củ quả trước đây vốn màu xám giờ đã sáng lên toàn bộ! Kệ rượu và thuốc lá ở tầng một, cùng với hai chiếc tủ lạnh và tủ mát đựng nước giải khát cũng đã sáng lên. Hai chiếc tủ lạnh, một cái chứa kem và đồ uống lạnh, còn một cái chứa chả cá viên và các món đông lạnh khác cần chiên. Tầng một hầu như toàn bộ đều sáng lên, có những mặt hàng ở tầng này mà chờ đến mùa xuân năm sau, anh có thể trồng được khoai tây và bắp rồi.
Anh lấy ra một chai Coca uống ừng ực vài ngụm, uống thỏa thuê rồi mới đi qua quầy thu ngân. Đúng lúc đó, anh nhìn thấy nhiệm vụ trên quyển sổ đã thay đổi. [Tu sửa vương phủ.] Chỉ bốn chữ đơn giản mà mộc mạc như vậy, nhưng lại còn khó hơn cả nhiệm vụ trước. Bởi vì vương phủ quá lớn, muốn sửa chữa toàn bộ nơi này một lượt, thì với năm ngàn lượng bạc trong vương phủ chắc chắn là không đủ.
Hơn nữa, anh còn phải làm lò sưởi âm tường và tường ấm cho toàn bộ phòng ở, đây đã là một khoản tiền không hề nhỏ. Phòng của các hạ nhân khác phải xây giường lò, nhưng phòng chính của anh và vương gia thì không cần loại đó, vì giường lò phải đốt lửa trong phòng, gây ra rất nhiều bụi bặm. Anh chuẩn bị làm một hệ thống sưởi dưới sàn phiên bản cổ đại, đến mức anh có thể đi chân trần chạy lung tung trong phòng mà không sợ lạnh.
Đất phong không có xưởng gạch, mà chỉ có mỗi gạch thôi thì không đủ kiên cố, anh còn muốn làm cả xi măng nữa. “Tiền, tiền, tiền, cái nào cũng cần tiền.” Anh lại tiện tay cầm quả táo lên cắn một miếng, hương vị thơm ngọt lấp đầy khoang miệng, giúp anh xua tan sự bực bội. “Vẫn là làm ra rượu trắng trước đi, dựa vào đó kiếm tiền rồi tính tiếp.”
Sau khi ra khỏi siêu thị, anh không ngừng chân mà đi thẳng về phòng làm men rượu, nhân tiện còn thúc giục thợ thủ công nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ chế tạo nồi chưng cất rượu trắng. Anh tự mình làm thử một ít trước, nên không gọi người khác vào giúp, tự tay làm toàn bộ.
Thế nhưng điều đó lại khiến Trần bá bận rộn muốn chết, ông đứng ngoài nhà bếp lén nhìn xem Lạc Tử Ninh đang làm gì, rồi lại chạy đến chỗ vương gia báo cáo: “Vương phi đã bận rộn trong bếp mấy ngày nay rồi, lúc thì ngâm cao lương, lúc thì lại hấp, còn rắc gì đó lên phía trên, bảo là phải làm ra loại rượu trong veo như nước, nói cứ như thật vậy. Nếu y thực sự làm được, vậy sao lúc trước không đem rượu trong suốt như thế dâng cho tiên hoàng để đổi lấy tiền đồ tốt hơn chứ?”
Trần bá vừa nói vừa lấy bình rượu ông mang từ kinh thành tới rót cho vương gia: “Rượu của cung đình đều chẳng ngon bằng loại rượu mà y nói, lão nô không tin rượu y làm ra có thể cao cấp hơn cả rượu ngự ban.”
Hoắc Lệnh Chi cầm ly rượu lên, nhưng ánh mắt lại rơi trên tấm vải nhựa và chiếc lò sưởi mới lạ kia, mãi lâu sau mới lên tiếng: “Có lẽ y thực sự có thể làm ra được chút thành quả.” Trần bá thầm nhủ vương gia nhà bọn họ đúng là đã bị mê hoặc rồi, vậy mà cũng tin lời y.
Sau khi rời khỏi chỗ Hoắc Lệnh Chi, ông lại chạy tới phòng bếp. Hôm nay, Lạc Tử Ninh bắt đầu thử đưa số cao lương đã xử lý xong vào thiết bị chưng cất, chuẩn bị thử nghiệm một mẻ. Anh cũng là lần đầu tiên làm, toàn bộ quá trình đều dựa theo hướng dẫn xem trên mạng.
Trần bá lại gần xem, thấy vậy mà thật sự cũng khá ra dáng đấy, ông tò mò hỏi: “Chủ tử, trước đây ở nhà ngài từng nấu rượu rồi à?” “Chưa từng, đây là lần đầu tiên đấy.” Lạc Tử Ninh nói dối ông: “Ta thấy trong đồ cưới của mình có một quyển sách cổ, bên trong có mấy phương pháp nấu rượu, đoán chừng là gia truyền của nhà ta.”
“Lần đầu tiên nấu, có thể thành công không?” Trần bá cảm thấy cho dù vương phi thật sự có sách cổ, nội dung trên sách cũng chỉ là lộn xộn, mơ hồ. Nếu trước kia đúng thật từng xuất hiện loại rượu trong veo thuần khiết như vậy, thì sớm đã nổi danh khắp thiên hạ, sao mà ông lại chưa từng nghe đến được chứ. “Ta cũng chưa từng nghĩ rằng có thể thành công ngay lần đầu, nhưng mà thất bại là mẹ thành công. Nếu thật sự không được thì lại thử thêm mấy lần nữa vậy.” Lạc Tử Ninh liếc nhìn Trần bá đang đứng bên cạnh với khuôn mặt đầy vẻ không tin tưởng: “Nếu ông rảnh rỗi thì giúp ta nhóm lửa đi, đừng ở đây nói bóng nói gió nữa.”