Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Rượu trắng thành công
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần bá miễn cưỡng nhóm lửa giúp, thầm nghĩ có thất bại thì cũng chẳng sao, vương phi bận rộn với mấy thứ này cũng có chút việc để làm, nhỡ rảnh rỗi quá lại ra ngoài gây chuyện thì sao. Tuy bây giờ vương gia đã tàn phế, nhưng điều đó không có nghĩa vương phi có thể cắm sừng vương gia. Ông càng nghĩ càng bực, cứ như thể Lạc Tử Ninh đã cắm mười tám cái sừng cho vương gia rồi vậy.
Ngay lúc này, ông ngửi thấy một mùi hương, thoang thoảng mùi rượu, nhưng không giống bất kỳ loại rượu nào ông từng uống. Chẳng lẽ vương phi thật sự đã làm ra được? Ông ngẩng đầu lên, thấy Lạc Tử Ninh đang dùng chén hứng rượu chảy ra từ bộ chưng cất.
Lạc Tử Ninh cố tình lấy một cái vòi nước từ siêu thị ra lắp vào bộ phận điều chỉnh dòng chảy, tiện lợi cho việc rót rượu. Sau khi thợ thủ công thấy cái vòi nước cũng lấy làm lạ, nói muốn về nghiên cứu cách làm, Lạc Tử Ninh cũng đồng ý. Vừa mở vòi, rượu thơm nồng liền tuôn chảy.
Mùi hương này còn nồng nàn hơn cả rượu trắng đóng chai bán trong siêu thị mà anh từng biết. Trần bá cũng đến gần, mừng rỡ reo lên: “Thơm quá đi! Nhưng nó đâu phải màu trắng, sao lại gọi là rượu trắng?”
Lạc Tử Ninh nghiêng đầu nhìn Trần bá: “Theo ông nghĩ, nên gọi là gì?”
“Rượu này trong suốt, tinh khiết, chi bằng gọi là rượu trong.” Trần bá nói.
“...Vẫn nên gọi là rượu trắng thì hay hơn.” Lạc Tử Ninh hứng đầy một chén rồi quay người đổ đi, rồi bảo Trần bá mang một cái vò đến để hứng tiếp.
“Chủ tử, sao lại đổ đi cả một chén đầy như vậy? Người thấy không uống được thì để ta uống cũng được mà.” Trần bá trong lòng tiếc nuối không thôi, đành đi lấy vò mang đến.
“Phần rượu đầu và cuối không thể uống.” Các tài liệu Lạc Tử Ninh tham khảo đều ghi rõ phần rượu đầu và cuối không thể uống, anh cũng không dại gì lấy sức khỏe của mình ra để thử nghiệm.
Phần rượu kế tiếp hứng được đầy một vò, phần rượu cuối cùng còn lại anh cũng đổ bỏ.
Trần bá ngửi mùi rượu thơm thèm đến không chịu nổi, liền xin Lạc Tử Ninh một chén.
Người ta nói rượu thơm không sợ hẻm sâu. Anh vừa chưng cất rượu trắng xong ở nhà bếp, mùi hương đã lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong vương phủ. Tiểu tử lanh lợi Trần Nhị cũng chạy đến: “Chủ tử, người làm được rượu rồi! Thơm quá đi mất!”
Ngay sau đó, các hạ nhân khác cũng kéo đến hóng chuyện, Lạc Tử Ninh nghe thấy cả tiếng nuốt nước bọt ừng ực của họ.
Trần Nhị nghe Lạc Tử Ninh gọi hắn, vội vàng nuốt nước bọt: “Chủ tử người gọi ta à?”
Khuôn mặt hắn tràn đầy mong đợi, cho rằng vương phi muốn hắn nếm thử một ngụm. Dạo này hắn cứ quanh quẩn bên vương phi, Trần bá còn mắng hắn như chó giữ nhà, thật mất mặt. Giờ xem ra hắn cũng không mất mặt vô ích rồi.
“Hôm qua bảo ngươi bắt chuột, ngươi đã bắt chưa?” Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
“Vâng, bắt rồi.” Trần Nhị không biết Lạc Tử Ninh muốn làm gì, nhưng vẫn mang cái hộp gỗ nhỏ tới. Sau khi mở ra, bên trong là một con chuột xám to.
Ngoại trừ Trần Đại và Trần Nhị không sợ chuột, những người còn lại đều giật mình lùi lại một bước, thậm chí có người còn khẽ thốt lên tiếng kêu.
Lạc Tử Ninh cũng hơi sợ con vật này, lùi lại một bước: “Trần Nhị, ngươi cho nó uống thử một chút rượu xem sao.”
“Cho nó uống?” Trần Nhị trợn tròn hai mắt. Hắn còn chưa được uống giọt nào, sao lại phải cho con chuột này uống trước? Chẳng lẽ đây là một nghi thức đặc biệt nào đó?
Hắn quay đầu nhìn Trần bá. Trần bá vừa thấy Lạc Tử Ninh đổ đi cả chén rượu lớn, vẫn còn đang tiếc rẻ, không rảnh mà để ý đến Trần Nhị.
“Để nó thử độc. Sau khi ngươi cho nó uống xong, quan sát hai mươi bốn giờ...” Lạc Tử Ninh chợt ngừng một lát: “Không phải, là mười hai canh giờ. Sau mười hai canh giờ nếu nó không chết thì chúng ta hãy uống.”
Lần đầu tiên anh chưng cất rượu, cũng không biết rượu mình làm ra có uống được không. Dù sao cũng không thể bảo những người này mạo hiểm uống thử.
“Mọi người giải tán trước đi.” Lạc Tử Ninh thấy vẻ mặt thất vọng của mọi người nhưng cũng không hề nao núng. Ngược lại, cuối cùng anh giữ Triệu Tiểu Ngư lại: “Nếu không có gì bất ngờ, rượu này chắc chắn đã thành công rồi. Ngày mai bảo Trụ Tử đưa ngươi đi chợ rau xem sao, tối làm vài món ngon, mọi người cùng nhau ăn mừng.”
“Mùa đông ở đây không có nhiều rau dưa, chỉ có chút củ cải, cải thảo, loại được cất giữ trong hầm. Nhưng mà thịt thì nhiều, có rất nhiều đồ rừng săn được trên núi ạ.” Triệu Tiểu Ngư nghe bảo ngày mai có rượu thơm thịt ngon để ăn, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn khích đỏ bừng.
Lạc Tử Ninh xua tay: “Cố gắng mua thịt gia súc nuôi. Ai biết được mấy động vật hoang dã đó có mang mầm bệnh gì không.”
Kể từ khi Triệu Tiểu Ngư đến vương phủ, được mặc áo ấm, còn được ở trong căn phòng ấm áp như vậy, mỗi bữa đều được ăn no, lại không bị chủ nhân đánh mắng. Bây giờ nàng vô cùng sùng bái Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh nói chỉ ăn thịt gia súc nuôi, vậy nàng đều nghe theo lời Lạc Tử Ninh: “Vâng.”
Từ lúc cho con chuột kia uống rượu xong, Trần Nhị liền không kìm được, cứ chốc chốc lại xem nó có chết chưa. Trong lòng hắn còn cầu trời khấn Phật: “Ông trời phù hộ, nhất định đừng để con chuột chết tiệt này chết.”
Trần bá: “...Cuối cùng thì nó nên chết hay không đây?”
Trần Nhị ghét chuột, hắn đã quen miệng mắng con chuột đáng chết, thế nhưng bây giờ con chuột này lại không thể chết: “Rượu này mạnh thật đấy, cha nhìn xem, con chuột đã hơi lảo đảo rồi này. Vương phi của chúng ta thật lợi hại, không hổ là trạng nguyên.”
Trần bá bĩu môi: “Rượu này uống được hay không còn chưa nói chắc. Đừng nói nhìn thì đẹp mắt mà uống không được, vậy thì thật đáng tiếc cho bao nhiêu lương thực đó.”
Gần đây Trần Nhị có ý kiến rất lớn với cha mình: “Cha, ngày trước cha từng nói với chúng con, làm nô bộc thì không được lén lút nói xấu chủ nhân trong nhà, sao cha cứ luôn nói xấu vương phi vậy?”
Trần bá có chút tức giận, cốc đầu con trai mình một cái: “Vương gia mới là chủ nhân của chúng ta. Con quên trên đường chúng ta đến đây, vương phi đã từng dùng lời lẽ sỉ nhục vương gia như thế nào sao? Lại còn đánh con nữa. Con đúng là nhớ ăn không nhớ đòn mà.”
Trần Đại sợ Trần Nhị bị đánh, vội vàng kéo Trần Nhị lại: “Lão Nhị đệ mau im đi, nhanh về ngủ đi. Con chuột nhát gan kia, nó không chết vì trúng độc thì cũng bị đệ dọa chết mất.”
“Phải, vậy đúng là chuyện lớn mà, mau thổi đèn đi ngủ.” Trần Nhị lo lắng không yên, vội vàng leo lên giường ngủ.
...
Hoắc Lệnh Chi là người duy nhất trong vương phủ không đến nhà bếp, chưa thấy rượu trắng sau khi chưng cất trông như thế nào. Nhưng lúc Lạc Tử Ninh quay về phòng mang theo người đầy mùi rượu, vậy xem ra Lạc Tử Ninh thật sự đã làm ra được loại rượu trắng này.
Trước kia Hoắc Lệnh Chi từng nói muốn viết hưu thư cho Lạc Tử Ninh, nhưng Lạc Tử Ninh không cần, còn nói rằng đã thành thân với hắn thì chính là người của hắn, cả đời này sẽ không rời bỏ phu quân.
Thế nhưng hắn vẫn còn nhớ lúc bọn họ thành thân trong kinh, Lạc Tử Ninh dường như phải chịu nhục nhã vô cùng, hận không thể đâm đầu vào tường. Thái độ trước và sau quá mâu thuẫn.
Hắn không tin một người có thể thay đổi nhanh đến thế. Hắn nghi ngờ Lạc Tử Ninh đang giả vờ, vậy nên mới không cần hưu thư. Y chỉ đang nhẫn nhục chịu đựng vì không có tiền, sau khi rời khỏi hắn còn không bằng ở lại vương phủ.
Có điều bây giờ rượu của Lạc Tử Ninh đã làm thành công. Đợi rượu này kiếm ra tiền, thì chính là lúc y rời đi.
Đời trước Hoắc Lệnh Chi bị nguyên chủ ngược đãi, ức hiếp thê thảm, cuối cùng mới chặt đầu nguyên chủ. Vậy mà trong khoảng thời gian ở chung này, hắn lại chẳng có chút thâm thù đại hận gì với Lạc Tử Ninh. Hoắc Lệnh Chi cũng không cố ý gây khó dễ cho y.